Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 163: Tôi đút cho anh ăn
“ đừng nghĩ nhiều, dù bị thương nặng như vậy cũng là vì cứu , chỉ là th áy náy thôi.” – Ôn Lương cụp mắt xuống, nhẹ giọng nói.
từng nói, khi một phụ nữ th đau lòng vì một đàn , thì chứng tỏ cô đã bắt đầu sa vào ta .
Ánh sáng trong mắt Phó Tr chợt ảm đạm : “Em kh muốn hỏi tại lại cứu em à?”
Trong tình huống nguy hiểm đó, hoàn toàn kh thời gian suy nghĩ, thậm chí kh kịp để cân nhắc sự an nguy của bản thân, bản năng phản ứng là xoay vô-lăng chỉ vì kh muốn cô bị thương.
“Dù là vì lý do gì, vẫn nên cảm ơn . Cảm ơn , Phó Tr.” – Ôn Lương chân thành.
Nếu một ngày nào đó Phó Tr gặp nguy hiểm, Ôn Lương cũng sẽ kh ngần ngại hy sinh tính mạng vì chỉ là, cô kh dám tin tưởng nữa, càng kh dám một lần nữa trao trái tim cho .
“Em thể…” – Phó Tr buột miệng, nhưng lại ngập ngừng một lúc, nói tiếp, “…ở lại bệnh viện chăm sóc đến khi xuất viện kh?”
Chỉ trong tích tắc, ều mà thực sự muốn nói là Em thể đừng rời xa được kh? thể tái hôn với kh?
Ôn Lương hơi nhíu mày, ngay khi Phó Tr bắt đầu th thấp thỏm, cho rằng đang nhân cơ hội yếu đuối mà cầu xin cô, thì cô lại khẽ gật đầu.
Sau đó, lại nghe cô nói: “ bị thương vì cứu , chăm sóc là chuyện nên làm.”
cụp mắt xuống, đáy lòng thoáng qua một tia chua xót cô ở lại chăm sóc vài ngày thì đã chứ?
“Thôi, chỉ đùa thôi. dì chăm sóc . Em định làm gì tiếp theo?”
Ôn Lương chăm chú: “Thật sự kh cần ở lại ? thể hoãn kế hoạch lại hai ngày.”
Chẳng bao lâu sau, cảnh sát tới bệnh viện, đưa lại chiếc túi xách của Ôn Lương. Họ đã xác minh được thân phận của cô và Phó Tr từ gi tờ trong xe, nên chỉ hỏi vài câu th báo thân phận của gây tai nạn.
gây t.a.i n.ạ.n là một ấm nhà giàu, vừa mới nhận xe thể thao mới liền vội vàng ra đường khoe mẽ. Kết quả, xe mới bị hỏng nặng, bản thân thì gãy chân.
Giờ biết vừa t Tổng tài tập đoàn Phó thị, sợ đến mức vội vàng liên lạc với gia đình để xử lý.
Vì vụ t.a.i n.ạ.n này, giữa cô và Phó Tr lại sinh ra một sợi dây ràng buộc mới. Nếu vì thế mà thể được gặp lại Ôn Lương, dù gãy thêm vài cái xương sườn, Phó Tr cũng cam lòng.
Tiễn cảnh sát xong, Ôn Lương mở túi ra kiểm tra ện thoại vẫn còn nguyên vẹn.
Th trời sắp tối, cô gọi ện cho dì giúp việc:
“Dì ơi, chủ bị t.a.i n.ạ.n xe, đang ở bệnh viện Đức Hưng. Phiền dì mang vài bộ quần áo sạch đến giúp.”
Từng lời cô nói đều rơi trọn vào tai Phó Tr, khiến nhắm mắt lại, trong lòng nghèn nghẹn.
Nghĩa là tối nay cô sẽ rời khỏi bệnh viện, lẽ sáng mai sẽ du lịch cùng bạn bè, kh biết khi nào mới quay về.
Lúc này mới nhận ra họ đã ly hôn . Kh cần báo cáo hành tung cho nhau nữa, đời sống hoàn toàn tách biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-163-toi-dut-cho--an.html.]
lẽ sau này chỉ thể tình cờ gặp cô ở biệt thự nhà họ Phó, còn nếu cô cố ý tránh mặt, thì cả năm trời cũng chẳng th nhau một lần.
“ muốn ăn gì? Em xuống mua cơm.” – Giọng nói của Ôn Lương kéo trở về thực tại.
từ từ mở mắt: “Mua đại vài món là được, kh khẩu vị lắm.”
Một lúc sau, cô trở lại với tay xách đầy đồ ăn bánh bao nhỏ, quẩy chiên, trứng gà, sữa đậu nành, cháo rau cải thịt bằm…
Ôn Lương đặt hết lên bàn: “Em mua đủ các món, muốn ăn gì thì ăn.”
“Dù kh muốn ăn cũng ăn một chút, còn đang bị thương, kh ăn làm hồi phục được? Hơn nữa dạ dày vốn kh tốt…”
Phó Tr im lặng. Ba năm qua, cô luôn lo lắng từng bữa cơm của , sợ vì họp hành mà quên giờ ăn nên thường tự đến kiểm tra. Vì vậy họ dần thói quen ăn cùng nhau trong phòng làm việc.
Chỉ là từ nay, sẽ kh còn nghe th những lời nhắc nhở quan tâm đó nữa, cũng chẳng còn cơ hội được ăn cùng cô…
Ôn Lương chia đôi từng món, đặt phần của lên bàn đầu giường:
“Em để đây nhé, muốn ăn thì tự l.”
Th cô quay định rời , Phó Tr liền bật thốt: “Đợi đã!”
“ muốn ăn cháo rau cải thịt bằm.” – liếc cánh tay đang truyền dịch của .
Ôn Lương làm như kh nhận ra, đặt cháo ở đầu giường bên trái, trên bát để sẵn một cái muỗng: “Ăn .”
Phó Tr ánh mắt tối lại, lặng lẽ múc một muỗng cháo bằng tay trái, run run đưa lên miệng, kh ngờ tay run khiến cháo đổ hết ra chăn.
“L gi cho , cháo đổ ra .”
lại múc tiếp một muỗng, lại lắc lư, rớt thêm m giọt nữa cuối cùng cũng đưa được đến miệng nhưng chẳng còn bao nhiêu.
Phó Tr mím môi, định múc thêm thì Ôn Lương kh chịu nổi nữa, trực tiếp cướp l muỗng, múc một thìa đưa đến bên miệng .
Phó Tr khuôn mặt nghiêm túc của cô, mở miệng ăn cháo, khóe môi cong lên một nụ cười mãn nguyện, nhẹ nhàng mà sâu kín.
Đôi mắt cô nằm giữa hình dạng mắt đào và mắt hạnh, long l lấp lánh, đen trắng phân minh.
Hàng mi vừa dài vừa cong, gần đến mức thể th từng sợi rõ ràng, mỗi lần chớp như cánh quạt nhỏ, phất phơ rung động.
Làn da cô trắng trẻo mịn màng, mềm mại như tơ ều đó, Phó Tr từ lâu đã biết.
Ôn Lương sắc trời ngoài cửa sổ, quay sang nói:
“Nếu kh cần chăm sóc nữa, vậy về trước nhé.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.