Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 164: Tất cả đều là giả

Chương trước Chương sau

"Kh cần đâu, thỏa thuận ly hôn trước đây vẫn còn hiệu lực, biệt thự ở Tinh Hà Loan để lại cho em, sẽ dọn ra ngoài." – Phó Tr nói với vẻ thản nhiên, nhưng trong lòng lại như đang rỉ máu.

Ôn Lương lắc đầu: " giữ l . Nếu kh cần, thì em sẽ đăng bán qua trung tâm môi giới."

Nơi đó khắp nơi đều in dấu ba năm chung sống của hai . Cô từng muốn giữ lại để sau này thể lặng lẽ hoài niệm, nhưng giờ đây, cô cũng kh muốn để biệt thự rơi vào tay Sở Tư Di.

Còn bây giờ, cô kh cần nữa. Những ký ức từng ngọt ngào, giờ đây chỉ còn là đau đớn và tiếc nuối.

Nghe vậy, toàn thân Phó Tr như bị dội một gáo nước lạnh, tê dại đến tận xương tủy. Một khối đá lớn đè nặng lên lồng n.g.ự.c khiến hít thở khó khăn.

Cô vậy mà... muốn bán cả biệt thự – nơi từng là tổ ấm của họ suốt ba năm – kh hề muốn giữ lại chút kỷ niệm nào?

Phó Tr nhắm chặt mắt, vô lực nằm trên giường. Cảm giác như ai đó đào khoét một khoảng rỗng trong tim , đau đến mức cả như tê liệt, gió lạnh luồn lách khắp .

Hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm, đốt ngón tay trắng bệch, vang lên tiếng răng rắc khô khốc.

Vali hành lý của cô đã mở sẵn dưới đất. Khi xoay l quần áo trong tủ, một thân mèo nhỏ liền nhảy tót vào trong, kêu "meo meo" với cô.

Dĩ nhiên cô mang theo Đoàn Đoàn. Nhưng vì sắp du lịch, kh tiện đem mèo theo, cô định ngày mai sẽ gửi Đoàn Đoàn ở tiệm thú cưng.

Cô thu dọn xong hành lý, cả di vật của cha cũng đã được sắp gọn, lúc đã hơn mười giờ tối.

Nơi này, từng là chốn hai cùng sống suốt ba năm. Mỗi một góc đều được cô tỉ mỉ trang trí, mang theo biết bao kỳ vọng và khát khao về hôn nhân.

Lúc mới dọn vào, cô từng vui mừng, hạnh phúc, háo hức biết bao.

Mỗi sáng họ cùng nhau thức dậy, chạy bộ, hoặc đến phòng gym còn cô tập yoga bên cạnh.

Cô sẽ chọn sẵn bộ vest cho mặc hôm sau, phối hợp cả cà vạt. Khi rời nhà, cô đích thân giúp chỉnh lại cổ áo, buộc cà vạt ngay ngắn.

Cô thích dáng vẻ mặc vest – chiếc áo tôn lên vai rộng, dáng cao ráo của .

Cô cũng thích khi ngồi trong phòng họp tổng kết c việc, thần thái tự tin, như thể thể xoay chuyển càn khôn, ều binh khiển tướng – phong thái khiến ta ngưỡng mộ.

Cô còn thích khi ngồi trước bàn làm việc, tập trung xử lý tài liệu, nét mặt nghiêm túc, toát lên sức hút mê , khiến cô dễ dàng liên tưởng đến cha .

Và cả những lúc ép cô dưới thân, đôi mắt đỏ rực, thần trí gần như mất kiểm soát… khiến cô như rơi vào mây, chìm xuống biển, từng lần da thịt cận kề đều khiến trái tim cô đập cuồng loạn.

Cô đã từng ngây ngốc tin rằng – sau hơn hai năm hòa hợp, Phó Tr ít nhiều cũng chút tình cảm với .

Nhưng sau đó, sự trở về của Sở Tư Di đã giáng cho cô một đòn chí mạng, đ.á.n.h tan giấc mộng ngọt ngào cô dày c xây dựng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-164-tat-ca-deu-la-gia.html.]

Đêm trước chuyến c tác , vẫn thể ân ái với cô như chưa chuyện gì, bảo cô chờ trở về.

Tiếng kêu của Đoàn Đoàn kéo cô ra khỏi dòng hồi tưởng, giúp cô thoát khỏi những ký ức ngổn ngang.

Sáng hôm sau, Ôn Lương định đưa Đoàn Đoàn đến tiệm thú cưng, kh ngờ lại gặp dì giúp việc đang trở về.

“Trợ lý Dương đã đến , tiên sinh kh cần chăm sóc nữa.” Dì mỉm cười, “Phu nhân, cô đang định đưa Đoàn Đoàn đâu vậy?”

“Dì à, cháu và đã ly hôn , sau này đừng gọi cháu là phu nhân nữa. Cháu sắp du lịch, định gửi Đoàn Đoàn ở tiệm thú cưng một thời gian.”

“Kh thể để nó ở lại ? Đoàn Đoàn đã quen chỗ này , đưa nó đến nơi lạ lẫm, nó thể kh quen. Nó còn bé thế mà.”

Trên mặt Ôn Lương hiện lên vẻ do dự: “Đây là biệt thự của , giữ lại chỉ sợ kh tiện.”

“Kh đâu. Dù thì Đoàn Đoàn cũng do tiên sinh mang về, ở lại thêm vài hôm cũng chẳng . nói tạm thời chưa bán căn nhà này. Với lại… chỗ này lớn như thế, nếu ý định bán, cũng mất thời gian. Dì còn ở đây mà. Nếu thực sự bán, dì sẽ mang Đoàn Đoàn về nhà nuôi m hôm. Dù gì nó cũng quen với dì, mà dì cũng thích nó.”

Ôn Lương suy nghĩ giây lát, nói: “Dì, vậy làm phiền dì . Dì nhất định chăm sóc tốt cho Đoàn Đoàn.”

“Phu nhân… à kh, cô Ôn, cô cứ yên tâm. Dì sẽ nuôi Đoàn Đoàn thật trắng trẻo mập mạp.”

Lúc cô ở cữ, bà nội kh đến thăm, chắc là do Phó Tr giấu chuyện.

“Lương Lương, con chịu ấm ức . Ly hôn cũng tốt, là A Tr kh xứng với con. Dù thế nào, con cũng là cháu gái của bà, sau này nhớ thường xuyên đến thăm bà, biết kh?”

“Bà nội, con biết . Dù con và Phó Tr thế nào nữa, bà mãi mãi là bà của con.”

Bà cụ vào thư phòng, mang ra một xấp tài liệu: “Đây là thứ nội con để lại. Ông nói, nếu con ly hôn với A Tr, thì giao cái này cho con. Ông sợ sau ly hôn con sẽ chịu thiệt thòi.”

Đó là một phần tài sản nội để lại cho Ôn Lương – bao gồm tiền mặt, bất động sản, cửa hàng… Số lượng lớn. Cộng thêm ều khoản tài sản mà Phó Tr cam kết khi ly hôn, chỉ cần cô kh sa vào cờ b.ạ.c hay ma túy, là đủ để cô sống cả đời sung túc.

“Lương Lương, khi con đọc được bức thư này, chắc đã kh còn trên đời. Cả đời đã trải qua thăng trầm, sóng gió đủ đầy, chẳng còn ều gì kh bu bỏ được, chỉ kh yên lòng với con và A Tr. Nhiều chuyện, A Tr trong cuộc nên hồ đồ, ngoài lại rõ mồn một. Con yêu nó – ánh mắt con nó, giống hệt ánh mắt từng bà con năm xưa. Ông biết con là đứa tốt, nếu thể, mong con ở bên nó, cùng nhau làm rạng rỡ nhà họ Phó.”

“Nhưng cũng kh muốn ép con. Quãng thời gian qua con chịu nhiều uất ức, dù A Tr đã biết sai, e là cũng đã muộn. Nếu con kiên quyết chia tay, sẽ kh trách. Chỉ mong con sống thật hạnh phúc.”

Cô ôm chầm l bà nội, nước mắt tuôn như suối, lòng đau như d.a.o cắt: “Là con bất hiếu… khiến luôn lo lắng vì con…”

Trước đây, nỗi khúc mắc lớn nhất trong lòng cô là cái c.h.ế.t của cha.

Giờ đây, lại thêm một vết rạn nữa – sự ra của nội.

“Con ngoan, chuyện này kh lỗi của con. Chỉ cần con sống vui vẻ, con dưới suối vàng cũng được yên lòng, bà cũng sẽ an tâm.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...