Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 165: Thiết bị định vị
Thi Thi kh sống cùng gia đình mà tự thuê một căn hộ cao cấp diện tích rộng, tầm thoáng đãng, kh gian sáng sủa, vô cùng dễ chịu.
Ôn Lương nghĩ, đợi sau khi du lịch về, cô cũng thể cân nhắc mua một căn hộ như vậy để sống một .
Vài hôm trước, khi tới thăm Ôn Lương, Thi Thi tiện tay mang theo hộ chiếu của cô làm visa, vé máy bay cũng đã chuẩn bị xong xuôi.
Lúc này, Ôn Lương đang ở căn hộ của Đường Thi Thi, thu dọn lại hành lý chuẩn bị cho chuyến .
Tối hôm đó, Ôn Lương, Thi Thi và Chu Phàm cùng đến sân bay, bắt đầu ểm đến đầu tiên trong chuyến hành trình của họ – Na Uy.
Na Uy, nghĩa là “con đường hướng về phương Bắc”, là một trong năm quốc gia Bắc Âu. Mùa đ nơi đây nổi tiếng với các hoạt động trượt tuyết và ngắm cực quang.
Theo kế hoạch của Thi Thi, chuyến lần này chủ yếu là để săn cực quang và trải nghiệm văn hóa Na Uy, còn trượt tuyết chỉ là hoạt động phụ.
Cực quang là một hiện tượng tự nhiên, xuất hiện vào ban đêm tại những khu vực gần hai cực của Trái Đất, ánh sáng rực rỡ, muôn màu muôn vẻ, biến hóa khôn lường, vẻ đẹp choáng ngợp khiến ta khó thể dùng lời để diễn tả.
Ôn Lương trước đây chỉ từng th cực quang qua ảnh, vì vậy khi nghe Đường Thi Thi nhắc đến kế hoạch này, sự chú ý của cô lập tức bị thu hút.
Trong phòng chờ sân bay, Đường Thi Thi mở to bản đồ trên ện thoại, phấn khởi giới thiệu:
“...Chúng ta sẽ đến Oslo trước, chơi hai ngày, sau đó đến Tromsø để săn cực quang, thuê xe tự lái đến đảo Senja, đảo Lenvass, sau đó du thuyền đến Svolvær. Đến quần đảo Lofoten thì tiếp tục thuê xe tự lái trong năm ngày, lúc về thể ghé thăm Saint Petersburg vài ngày nữa, mọi th ?”
Chu Phàm tính toán sơ qua thời gian:
“Cả cả về gần nửa tháng đ, kỳ nghỉ phép của tớ vừa đúng đủ dùng.”
“Lúc đó thể bay thẳng từ Saint Petersburg về, tớ với A Lương sẽ tiếp tục vài nơi nữa, chơi đến Tết Dương Lịch mới quay về.” Đường Thi Thi cười nói, “A Lương, chỗ nào đặc biệt muốn kh?”
Đường Thi Thi kéo tay Ôn Lương lắc lắc:
“Cho tí ý kiến chứ! Chuyến du lịch này là để chúc mừng chính thức độc thân mà, chút tinh thần tham gia chứ!”
“Thôi được .” Thi Thi liếc đồng hồ, “Chắc sắp đến giờ lên máy bay .”
Từ phòng vệ sinh bước ra, Ôn Lương đang rửa tay ở bồn rửa thì nghe th tiếng Thi Thi gọi to:
“A Lương, xong chưa? Ra ngoài đợi tớ một lát nhé.”
Tầm mắt cô vừa dời , khi quay đầu lại về phía gương, sắc mặt bỗng trắng bệch, như thể vừa th ều gì đó kinh hoàng.
Ngã tư đường, xe con va chạm với xe tải, một tiếng nổ lớn vang lên như trời long đất lở, lửa bốc cháy ngùn ngụt.
Cô th khuôn mặt dữ tợn, méo mó của tài xế xe tải – hình ảnh đó khắc sâu vào trong tâm trí cô.
Mỗi lần ác mộng kéo đến, gương mặt lại hiện lên, kh ngừng giày vò cô, mãi chẳng thể xua tan.
Sau vụ tai nạn, cô chưa từng nhận được một lời xin lỗi nào từ phía tài xế, chỉ khoản bồi thường do tòa án cưỡng chế thi hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-165-thiet-bi-dinh-vi.html.]
Vì Ôn Lương kiên quyết trừng trị nghiêm khắc nên số tiền bồi thường kh nhiều, nhưng đó gần như là toàn bộ tài sản của tài xế xe tải.
Nếu khi đó cô chỉ là một cô nhi bình thường, muốn l được số tiền đó, chẳng biết đợi đến bao giờ.
Thời ểm , do thân phận của cha cô, vụ t.a.i n.ạ.n nhận được nhiều sự quan tâm. Dưới sự giúp đỡ của cụ Phó cùng các tầng lớp xã hội và truyền th, tài xế bị phán bảy năm tù vì tội lái xe khi say rượu gây c.h.ế.t bỏ trốn – đó đã là mức hình phạt khá nặng.
Dù mức án nặng đến đâu cũng kh thể bù đắp được nỗi đau mất cha mà Ôn Lương gánh chịu, nhưng cô cũng chẳng thể làm gì hơn.
Tài xế xe tải rõ ràng kh nhận ra Ôn Lương, thẳng lướt qua cô, vào phòng vệ sinh nam.
Thi Thi từ trong nhà vệ sinh nữ bước ra, th Ôn Lương đang ngẩn , liền theo ánh mắt của cô về phía nhà vệ sinh nam, nhưng chẳng th gì cả.
“Kh gì đâu.” Ôn Lương lắc đầu, “Đi thôi, sắp lên máy bay .”
Cô vừa vừa ngoái đầu lại nhà vệ sinh nam, trong lòng dâng lên một nỗi nghi ngờ.
Kết quả ều tra của cảnh sát và viện kiểm sát khi xưa cho th hoàn cảnh gia đình tài xế xe tải vô cùng nghèo khó, vậy mà giờ đây lại xuất hiện ở đây?
Dù hiện nay những chuyến bay nội địa rẻ hơn cả tàu cao tốc, nhưng nơi này là sảnh chờ quốc tế số 3. Tất cả các chuyến bay từ đây đều bay tới các quốc gia Bắc Âu, quãng đường xa, đúng mùa cao ểm du lịch, giá vé máy bay ít nhất cũng m nghìn tệ – đối với gia đình như tài xế kia thì đó là một khoản chi phí khổng lồ.
Ôn Lương vừa vừa trầm ngâm, kh chú ý phía trước nên va một đàn , suýt chút nữa ngã xuống, may mà được Đường Thi Thi đỡ kịp.
“A Lương, đang nghĩ gì vậy? hồn vía lên mây thế? Vừa nãy tớ gọi mà cũng kh nghe.”
Thi Thi th Ôn Lương kh nói gì, trợn mắt nghi ngờ:
“Kh lẽ lại đang nghĩ tới tên Phó hôn quân kia đ chứ?”
“Tớ chỉ hỏi thế thôi mà, phản ứng lớn thế là ? Đừng nói là tớ đoán trúng nhé?”
Sau gần hai mươi tiếng bay liên tục, vào khoảng hai giờ chiều theo giờ địa phương, ba Ôn Lương cuối cùng cũng đặt chân đến Oslo, bắt taxi về khách sạn.
Lúc này, Phó Tr đang tựa lưng vào ghế sofa, nhắm mắt dưỡng thần, ngón tay gõ nhẹ lên chiếc ện thoại đặt trên tay vịn ghế, như đang chờ đợi ều gì đó.
Tiếng chu ện thoại vang lên, lập tức nghe máy, giọng nói mang theo sự gấp gáp khó nhận ra:
“Alo?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trẻ trung:
“Phó tổng, ồ kh, giờ gọi là Phó chủ tịch mới đúng!”
Tiếng bật lửa vang lên, kèm theo tiếng cười nhàn nhã của Lục Diệu:
“Phó tiên sinh, đừng vội mà, tận mắt th Ôn tiểu thư bọn họ lên máy bay Na Uy . còn nghe họ nói sẽ chơi ở Oslo vài ngày, sau đó đến Tromsø, quần đảo Lofoten…”
“Được được ! đã ra tay thì còn lo gì nữa? Thiết bị định vị đã được gắn lên Ôn tiểu thư , cô sẽ kh phát hiện ra đâu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.