Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 201: Chuyện giữa em và Hạ Minh, anh ta khiến em hài lòng như vậy sao?
Chiếc xe của Ôn Lương chạy thẳng đến khu biệt thự Tinh Hà Loan.
Gần đến đoạn đường vào khu nhà, cô vô thức giảm tốc độ.
Kh hiểu vì , trong lòng lại dâng lên một cảm giác gần quê thì lòng càng thêm hoảng loạn.
Ôn Lương hít sâu một hơi, ều chỉnh lại tâm trạng.
Xe dừng lại một lúc ở cổng khu biệt thự.
Biển số xe vẫn được lưu trong hệ thống an ninh của khu, th c tự động nâng lên. Cô đạp ga, lái xe vào trong đỗ lại trước biệt thự.
Bác giúp việc đang quét dọn ngoài sân, nghe th tiếng động cơ thì ngẩng đầu lên, ngạc nhiên vui mừng bu chổi chạy tới:
“Phu nhân, cô về à?”
Ôn Lương nhếch môi cười nhạt:
“Bác à, cháu và đã ly hôn , bác đừng gọi cháu là phu nhân nữa. Hôm nay cháu đến để đón Đoàn Đoàn.”
Bác giúp việc vội kêu lên:
“Ôi trời, Ôn tiểu thư, Đoàn Đoàn giờ kh ở đây.”
Ôn Lương sững sờ:
“Kh ở đây? Đoàn Đoàn đâu ạ?”
“Ài… đều do cả,” bác thở dài, “hôm đó bế Đoàn Đoàn ra sân chơi một lát, chắc là do nó còn nhỏ, sức đề kháng yếu, mà sân lại ẩm thấp. Kh ngờ nó bị nấm da. Tiên sinh liền đưa nó đến bệnh viện thú y .”
Nấm da kh nguy hiểm đến tính mạng, nhưng sẽ khiến mèo bị rụng l. Nếu nặng thể lan khắp , mà ều trị thì kéo dài, t.h.u.ố.c bôi ngoài da thể kh đủ, nhưng lại kh dám dùng t.h.u.ố.c uống vì sợ hại ganĐoàn Đoàn còn quá nhỏ.
Nghe vậy, lòng Ôn Lương như bị ai siết chặt:
“Vậy đưa Đoàn Đoàn đến bệnh viện thú y nào ạ?”
“Cái này… kh biết,” bác lắc đầu áy náy, “là tiên sinh tự đưa , kh nói với ai cả.”
bác lại nói thêm:
“Tiên sinh đang ở nhà đ, hay là cô vào hỏi thử xem?”
Ôn Lương im lặng vài giây, trong đầu hiện lên cảnh lần trước hai kh vui mà chia tay.
Nhưng cô tự nhủdù thì sớm muộn cũng gặp lại.
“Vâng, vậy cháu vào hỏi.”
Cô bước vào phòng khách, thẳng lên lầu hai, đứng trước cửa phòng làm việc, gõ nhẹ hai cái.
Im lặng hai giây, bên trong truyền ra giọng nói trầm thấp quen thuộc:
“Vào .”
Ôn Lương ấn tay nắm cửa, đẩy cửa bước vào.
Phó Tr đang chăm chú vào màn hình máy tính, kh thèm ngẩng đầu lên, tưởng là bác giúp việc nên giọng bình thản:
“ chuyện gì vậy?”
Ôn Lương tiến thêm hai bước:
“Xin lỗi làm phiền… muốn hỏi, Đoàn Đoàn được đưa đến bệnh viện thú y nào vậy?”
Nghe th giọng cô, Phó Tr thoáng sửng sốt, quay đầu lại. Th là Ôn Lương, lập tức ngả dựa vào lưng ghế, tay gác lên tay vịn, ngón tay gõ nhè nhẹ, giọng nhàn nhạt:
“Là em à? Em vừa nói gì cơ?”
“...Đoàn Đoàn đang ở bệnh viện thú y nào? Khi nào nó khỏi, sẽ trực tiếp đến đón.”
“Đến hỏi làm gì? đâu biết,” Phó Tr cử động chuột, mắt vẫn chằm chằm vào màn hình, ra vẻ bận rộn.
Nếu lúc này Ôn Lương bước tới phía sau lưng , sẽ th màn hình chỉ là… giao diện màn hình chính.
Nếu cô thể phân thân đứng sẵn trong phòng làm việc, chắc c sẽ phát hiệnngay từ lúc cô dừng xe trước cửa, Phó Tr đã đứng trước cửa sổ cô, đến khi cô bước vào nhà mới vội vàng chạy đến ngồi xuống bàn làm việc, giả vờ đang bận rộn.
Ôn Lương ngập ngừng:
“Bác giúp việc nói là đưa nó .”
“Lúc đó việc bận, là trợ lý Dương đưa nó đến.”
Ôn Lương: “…”
“Vậy gọi cho trợ lý Dương hỏi. Cảm ơn, cứ làm việc .”
Nói xong, cô lùi lại hai bước, định đóng cửa rời .
“Đợi đã.” Phó Tr đột nhiên gọi cô lại.
Ôn Lương khựng :
“Còn chuyện gì ?”
vừa định nói thì ện thoại trên bàn vang lên.
ra hiệu chờ một chút bắt máy:
“A lô… ừm, bác giúp việc vẫn luôn ở biệt thự… nếu xem nhà thì lúc nào cũng được… giá cả để sau hẵng bàn…”
Trợ lý Dương ở đầu dây bên kia:
“Phó tổng??? Ngài đang nói gì vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-201-chuyen-giua-em-va-ha-minh--ta-khien-em-hai-long-nhu-vay-.html.]
“Cứ vậy , cúp máy trước nhé.” Phó Tr mặt kh biến sắc cúp ện thoại, đặt máy xuống bàn, ánh mắt lại dừng trên gương mặt Ôn Lương, kh bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào.
Trợ lý Dương: “???”
Chẳng lẽ… thật sự muốn bán căn biệt thự này?
Ôn Lương c.ắ.n nhẹ môi.
Xem ra đã suy nghĩ kỹ , muốn dứt khoát cắt đứt với cuộc hôn nhân ba năm này.
chắc là muốn cưới Sở Tư Di.
Chẳng đó chính là ều cô mong muốn ?
Chẳng khi trước cô cũng từng muốn bán căn biệt thự này ?
Nhưng kh hiểu , khi biết được tin này, trong lòng cô lại trống rỗng một cách khó hiểu.
lẽ là chưa kịp thích ứng. thời gian sẽ làm dịu mọi thứ thôi.
Cô l lại bình tĩnh, hỏi:
“ định bán nơi này thật à?”
Phó Tr chằm chằm vào biểu cảm trên mặt cô:
“ ý định đó.”
“Bán cũng tốt, đã ly hôn , giữ lại làm gì.” Ôn Lương ềm nhiên nói, “À đúng , vừa định nói gì?”
Th cô hoàn toàn kh d.a.o động, cơn giận trong lòng Phó Tr lại dâng lên.
Ánh mắt trở nên sắc lạnh, kh kìm được bu lời:
“Ở Úc chơi vui chứ? Hạ Minh khiến em hài lòng vậy ?!”
Sắc mặt Ôn Lương trắng bệch, cô hít sâu một hơi:
“ muốn nói cái này à? Vậy cảm ơn đã quan tâm, Hạ Minh đúng là trai trẻ, thể lực tốt, hài lòng!”
“Xoạt”sắc mặt Phó Tr lập tức tối sầm, đứng bật dậy, từng bước tiến lại gần cô, nghiến răng từng chữ:
“Thể lực tốt? Em, , hài, lòng?”
“Ừm.” Ôn Lương bình tĩnh gật đầu, mắt đối mắt với :
“Còn gì nữa kh?”
Phó Tr giận đến bật cười:
“Ôn Lương, em giỏi lắm!”
Hôm đó rời khỏi bệnh viện, nh đã tỉnh táo lại, biết rõ cô cố ý nói vậy để chọc giận .
Nhưng càng tỉnh táo, lại càng tức giận hơn.
Chỉ để thoát khỏi , cô lại thể thốt ra những lời như vậy!
Cô thật sự… căm ghét đến thế ?
Sau khi về nước, vẫn luôn âm thầm theo dõi mọi động tĩnh của cô ở Úc. Biết Hạ Minh đã bị bắt, nên giờ cô rõ ràng là cố ý giày vò !
“Cảm ơn lời khen.”
“Em thật sự muốn thoát khỏi đến vậy ?!” Phó Tr nghiến chặt răng.
“Chúng ta đã ly hôn , ai sống cuộc đời n, lại gọi là thoát?” Ôn Lương thản nhiên nói, “Nếu kh còn chuyện gì nữa, trước.”
Cô xoay định rời , nhưng Phó Tr chợt nắm l cổ tay cô:
“Đừng !”
“Bu tay!”
Lần nào gặp , câu cô nói nhiều nhất cũng chỉ là: “Chúng ta đã ly hôn .”
Ánh mắt như bốc lửa, lặng lẽ cô, chất chứa bất lực.
Chẳng lẽ… thật sự kết thúc ?
kh cam lòng.
Bốn mắt nhau, Ôn Lương quay mặt :
“ vẫn chưa chịu bu tay?”
“ thứ này muốn đưa cho em.”
“Thứ gì?”
Phó Tr bu tay, tới giá sách l một chiếc hộp nhỏ, đưa cho cô:
“Là quà từng tặng em, tặng thì kh nên l lại. Em cầm .”
Nói xong, cười tự giễu:
“Em chẳng muốn bao dưỡng Hạ Minh ? M thứ này đem bán cũng đáng giá một khoản đ.”
Là chiếc hộp nữ trang mà cô từng trả lại cho .
Ôn Lương kh muốn giữ những thứ khiến cô vương vấn quá khứ:
“ cứ giữ lại . Nếu nhất định muốn đưa, thì bán , chuyển tiền cho viện phúc lợi. trước, tạm biệt.”
Nói xong, cô xoay bước ra khỏi phòng làm việc, thẳng xuống lầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.