Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 202: Anh ấy là chồng cũ của tôi
Ôn Lương trực tiếp đem đồ của Đoàn Đoàn thức ăn hạt, cát vệ sinh, đồ hộp tất cả đều chuyển lên xe.
Cô khẽ quay đầu lại phía sau.
Phó Tr kh đuổi theo.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại chút hụt hẫng khó nói thành lời.
Ngồi vào ghế lái, cô im lặng vài giây, l ện thoại ra, gọi cho trợ lý Dương.
Thành thật mà nói, khi th tên Ôn Lương hiển thị trên màn hình, trợ lý Dương thực sự ngạc nhiên kh thôi.
dè dặt bắt máy:
“A lô, Ôn tiểu thư?”
“Trợ lý Dương, Đoàn Đoàn đang ở bệnh viện thú y nào vậy?”
Ai đó nói cho biết , Đoàn Đoàn là ai?
Tại cô lại hỏi chuyện này?
Trợ lý Dương chợt nhớ đến cuộc gọi kỳ lạ khi nãy của Phó tổng, ngập ngừng vài giây đáp:
“Xin lỗi Ôn tiểu thư, hôm đó việc gấp nên giao Đoàn Đoàn cho trợ lý khác đưa , hiện giờ cũng kh rõ nó ở bệnh viện nào.”
Ôn Lương: “…”
Cô nghẹn họng, kh biết nên nói gì.
Chỉ trong khoảnh khắc , Ôn Lương suýt nữa nghi ngờ Phó Tr đã làm Đoàn Đoàn c.h.ế.t , giờ l cớ để giấu diếm.
Trợ lý Dương vội vàng nói thêm:
“Hay thế này, để hỏi lại đó sẽ gọi lại cho cô sau.”
Dứt lời, nh chóng cúp máy lập tức gọi cho Phó Tr.
Sau khi nhận được chỉ thị, lại lập tức gọi lại cho Ôn Lương.
Cô vừa bắt máy liền hỏi ngay:
“Đoàn Đoàn đang ở đâu?”
“Xin lỗi Ôn tiểu thư, vẫn chưa liên lạc được với đó, đợi gọi được sẽ báo cô ngay.”
Ôn Lương: “…”
Vậy là chuyến hôm nay của cô hoàn toàn vô ích, về tay trắng.
Cô khẽ thở dài, bất đắc dĩ lái xe rời khỏi biệt thự, ghé qua ngân hàng chuyển tiền cho Đường Thi Thi.
Hơn bảy trăm vạn kh con số nhỏ, nhân viên ngân hàng lập tức mời cô vào phòng chờ VIP, mời quản lý đến hỗ trợ, đồng thời dâng trà tiếp khách.
Ôn Lương uống một ngụm trà, mở ện thoại xem thử, phát hiện tin n WeChat đến.
Cô mở ra, là Mạnh Sách gửi tới.
lẽ là do th bài đăng của Đường Thi Thi trên vòng bạn bè th báo đã về nước, nên ta n:
“Chị ơi.”
“Chị về nước à? Em cũng đang ở Giang Thành, rảnh cùng ăn bữa cơm kh?”
Lướt ngược lại phía trên, trước đó ta cũng gửi vài tin hỏi cô đang chơi ở đâu, bao giờ về nước, nhưng cô đều kh trả lời.
Lần này, Ôn Lương trả lời:
“Xin lỗi, m ngày nay vừa về nước, chút việc, để sau hẵng nói nhé.”
Cô rõ, cái gọi là “để sau” thực chất chỉ là lời từ chối khéo. Trừ khi thật sự kh từ chối được.
Mạnh Sách trả lời nh, gửi kèm theo một biểu cảm thất vọng:
“Được thôi. Thật ra em cũng mới về nước m hôm, đang tìm cơ hội thực tập.”
“Chị làm nghề gì vậy?”
Vì vừa n tin với nên giờ mà kh trả lời sẽ phần thất lễ.
Ôn Lương đáp:
“Trước kia chị làm về vận hành thương hiệu, nhưng dạo gần đây đã nghỉ việc .”
Mạnh Sách:
“Vậy giờ chị dự định gì chưa?”
Ôn Lương đáp “Chưa định làm lại vội, muốn nghỉ ngơi một thời gian.”
Mạnh Sách:
“Chị ơi, em kh hiểu rõ tình hình ở Giang Thành lắm, hiện hai c ty đã gửi lời mời, chị thể giúp em tham khảo một chút được kh?”
Ôn Lương hỏi lại:
“Lĩnh vực gì?”
Mạnh Sách:
“Phát triển phần mềm.”
Với loại nhân tài như Mạnh Sách sinh viên xuất sắc tốt nghiệp từ trường d tiếng nước ngoài, lại học ngành c nghệ thì c ty mời chắc c đều là những tập đoàn lớn.
Mà ở Giang Thành, tập đoàn c nghệ lớn kh nhiều.
Cô đáp:
“Chị kh hiểu lắm về chuyên môn này, nhưng em thể nói ra hai c ty đó là ai, chị sẽ phân tích từ khía cạnh khác cho em.”
Mạnh Sách:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-202--ay-la-chong-cu-cua-toi.html.]
“Cảm ơn chị!”
“C ty thứ nhất là Tập đoàn Phó thị, c ty thứ hai là Vũ Thịnh Khoa Kỹ. Chị biết hai c ty này kh?”
Ôn Lương: “…”
Biết chứ, làm mà kh biết?
Hai c ty này đúng là hai tập đoàn đầu ngành ở Giang Thành.
Cô n lại:
“Phó thị là tập đoàn đa ngành, nghiên cứu phát triển chỉ là một trong số các bộ phận, bao gồm cả phần cứng và phần mềm. Vũ Thịnh thì chuyên sâu về c nghệ. Phó thị quy mô lớn, khu c nghiệp và chuỗi sản xuất riêng, mỗi năm đều đầu tư mạnh vào mảng R&D. Vũ Thịnh tuy nhỏ hơn nhưng chuyên môn rõ ràng.”
“Nếu em muốn tập trung làm nghiên cứu nghiêm túc thì nên xem xét kỹ giữa dự án và định hướng chuyên ngành. Còn về sự phát triển lâu dài, nếu muốn thăng tiến nh thì chọn Vũ Thịnh, nếu muốn ổn định thì chọn Phó thị.”
Mạnh Sách:
“Nói thật thì em nghiêng về Phó thị hơn, chắc là vì thích tư tưởng phát triển của họ. Nghe nói cựu tổng giám đốc Phó Tr cũng học chuyên ngành phần mềm?”
Ôn Lương đáp:
“ ta tốt nghiệp hai bằng: Toán học và Kinh tế.”
Mạnh Sách:
“Ghê thật, em từng xem một buổi phỏng vấn của khi còn ở nước ngoài, ấn tượng. Em ngưỡng mộ . Chị biết ta ?”
Ôn Lương: “…”
“Biết.”
“ là chồng cũ của chị.”
Thật ra, Ôn Lương đã luôn tìm cơ hội để nói ra chuyện này.
Cô nghĩ, nếu Mạnh Sách biết cô từng kết hôn, khi sẽ từ bỏ luôn ý định tiếp cận.
Chỉ là, Mạnh Sách chưa từng bày tỏ ều gì, nếu tự dưng nói từng ly hôn thì quá đột ngột.
Mà bây giờ… cơ hội đến .
Đối với Mạnh Sách, đây đúng là cú sốc lớn.
Màn hình hiện lên trạng thái [đối phương đang nhập...] thật lâu kh dứt.
Mạnh Sách đúng là bất ngờ, chưa từng nghĩ Ôn Lương từng lập gia đình vì tr cô quá trẻ.
Nghĩ đến chuyện từng nghe Đường Thi Thi nhắc đến "Phó hôn quân", vẫn tưởng đó là bạn trai cũ của Ôn Lương, giờ mới biết hóa ra là chồng cũ.
Mà hai chữ "hôn quân" nghe thôi cũng biết kh khen ngợi. Vậy sai trong cuộc hôn nhân , e là Phó Tr.
Một lúc lâu sau, Mạnh Sách mới n lại:
“Chị tuyệt vời như vậy, ly hôn với chị đúng là thiệt thòi.”
Cô đáp:
“Bất kể lý do ly hôn là gì, trong c việc luôn nghiêm túc, đối xử với nhân viên tốt. Mong rằng em đừng để chuyện cá nhân ảnh hưởng đến lựa chọn nghề nghiệp.”
Mạnh Sách:
“Vâng, em hiểu . Cảm ơn chị, em sẽ suy nghĩ thêm. Chị cứ làm việc .”
“Ừ.”
Ôn Lương thầm nghĩ: Vậy chắc lần này sẽ từ bỏ thật .
Lúc này, quản lý ngân hàng đến, giúp cô hoàn tất thủ tục chuyển khoản.
Ôn Lương trở về căn hộ cao cấp. Đường Thi Thi vừa mới ngủ dậy kh lâu, ăn sáng xong, đang nằm dài trên ghế sofa trong phòng khách lướt ện thoại.
Th Ôn Lương về, cô hỏi:
“Mèo đâu? Đã đón về chưa?”
Ôn Lương lắc đầu:
“Đoàn Đoàn bị nấm da, đang ở bệnh viện thú y. Bao giờ em làm?”
Nấm da thì cũng thể tự chăm ở nhà chứ nhỉ?
Đường Thi Thi đang nghĩ vậy thì bị câu hỏi sau của Ôn Lương cắt ngang dòng suy nghĩ.
“Ngày mai bắt đầu làm. Mà này, Mạnh Sách liên lạc với em kh?”
“. Em bảo ta, Phó Tr là chồng cũ của em.”
“Gì cơ?! Em dọa ta chạy mất hả?” Đường Thi Thi dở khóc dở cười.
“Chạy mất cũng tốt. Dù bây giờ em cũng chẳng muốn yêu đương gì hết...”
“Cũng chưa chắc.”
“Hử?”
“Trước đây chúng ta tưởng Hạ Minh là th sắc nổi lòng tham, sau lại biết nói với cảnh sát rằng biết thân phận của em, biết em sau ly hôn được chia khoản tài sản lớn, nên muốn được bao nuôi…”
Ôn Lương: “…”
“Nói kh chừng Mạnh Sách cũng nghĩ như vậy đó!”
Ôn Lương: “…”
“Chị hỏi thật, ai lại kh mê một chị gái vừa trẻ trung vừa xinh đẹp lại giàu cơ chứ?”
Mạnh Sách nghĩ gì thì cô kh biết.
Nhưng vài ngày sau, Ôn Lương th một bài đăng mới trong vòng bạn bè của Mạnh Sách th báo chính thức vào làm tại trung tâm nghiên cứu và phát triển của Tập đoàn Phó thị.
Cô dòng trạng thái đó, lặng lẽ nhíu mày.
Chưa có bình luận nào cho chương này.