Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 210: Không xứng làm cha mẹ
“Chào con, Thi Phàm. Con ngoan lắm, lại đây ngồi .” Lão thái thái hài lòng gật đầu, l từ trong túi ra một chiếc đồng hồ trẻ em đã chuẩn bị sẵn đưa cho Phó Thi Phàm. “Đây là quà gặp mặt của thái bà tặng con.”
Cô bé kh chút rụt rè, đặt cặp lên ghế sofa, lon ton trèo lên ngồi cạnh thái bà. Sau đó lại mở cặp ra: “Cảm ơn thái bà. Thái bà ơi, con cũng mang quà tặng thái bà nữa nè.”
Vừa nói, bé rút ra một chiếc hộp thiếc nhỏ, “Tặng thái bà, đây là bánh quy con tự làm đ, thái bà nếm thử ạ.”
“Ôi chao, Thi Phàm nhà ta còn nhỏ thế mà đã biết làm bánh quy hả? Giỏi quá mất!”
Thái bà mở nắp hộp ra, bên trong là những chiếc bánh quy vàng óng, được xếp khá lộn xộn, nhưng ra được là dùng khuôn cắt – hình thỏ con, mèo con, hình tròn, hình số 1 v.v...
Thái bà cầm l một cái, c.ắ.n thử một miếng, suýt nữa làm rơi răng giả.
“ ngon kh ạ?!” Ánh mắt Phó Thi Phàm sáng rực lên, tròn xoe đen trắng rõ ràng, cực kỳ đáng yêu.
Thái bà đôi mắt long l , nào nỡ để bé thất vọng, liền gật đầu cười: “Ừ, ngon lắm, Thi Phàm giỏi thật, nhưng mà thái bà kh thích ăn bánh quy lắm, con mang cho chú con ăn nhé?”
“Vâng ạ!” Bé chẳng chút nghi ngờ, lạch bạch đôi chân ngắn đến trước ghế đơn, giơ hộp lên, “Chú, chú ăn bánh quy !”
“Cảm ơn Thi Phàm.”
Phó Tr nhận l, bốc một cái nếm thử, mặt hơi cứng lại, lặng lẽ liếc thái bà.
Thái bà vẫn cười, hỏi han bé con về cuộc sống ở Los Angeles.
Cô bé nghiêm túc trả lời.
Tuy chỉ mới bốn tuổi, nhưng nói năng rõ ràng, phản ứng l lợi, kể chuyện đâu ra đó, lại lễ phép ngoan ngoãn, thật khiến ta yêu mến.
Thái bà lại hỏi: “Thi Phàm, con đến đây chỉ mang theo mỗi cái cặp này thôi à?”
“Vâng ạ.” Bé gật đầu, “Bà nội bảo mang nhiều quá sợ con xách kh nổi.”
“Cũng đúng, Thi Phàm còn nhỏ, kh nên mệt. Nhưng mà kh quần áo thì để chú con dẫn mua nhé, được kh?”
“Thái bà kh ạ?”
“Thái bà già , bộ nhiều kh nổi, kh đâu.”
“Vậy cũng được ạ.”
Thái bà liếc mắt ra hiệu với Phó Tr, “Dẫn Thi Phàm mua m bộ đồ, tiện thể đưa bé dạo chơi một chút.”
“Vâng.” Phó Tr đứng dậy.
Dù thái bà kh nói, cũng định làm vậy.
“Đi thôi Thi Phàm, chú đưa con siêu thị.”
Cô bé từ ghế nhảy xuống, nắm tay cùng bước ra ngoài.
“Đừng quên về ăn trưa nhé.” Thái bà dặn dò.
“Vâng ạ.” Phó Tr đáp lời.
“Thái bà ơi, nhớ để phần thịt cho con nha, con sẽ về ăn trưa mà!” Bé quay đầu lại nói.
“Yên tâm! Nhất định phần thịt của Thi Phàm.”
một lớn một nhỏ tay trong tay rời khỏi, thái bà thở dài cảm thán, “Đứa nhỏ này thật th minh, đáng tiếc, một đứa trẻ ngoan như vậy, chẳng bị bệnh tật hay khuyết tật gì, cha mẹ lại nỡ lòng bỏ rơi?”
“Chắc là số phận thôi ạ. Mà trùng hợp thật, th tiểu thư Thi Phàm đôi nét giống thiếu gia Tr đ. thoáng qua cứ như cha con thật sự vậy, khi là duyên trời định chứ.”
Thái bà ngẫm lại, “Ừm, nói vậy cũng đúng… chắc là duyên!”
Nhưng nghĩ tới ều gì đó, sắc mặt bà hơi trầm xuống.
Hy vọng là bà đã suy nghĩ quá nhiều.
Phó Tr đưa Thi Phàm tới trung tâm thương mại mua đồ.
Đến nơi, cô bé vui mừng hết cỡ, chạy nhảy khắp nơi. Th một đoàn tàu nhỏ đang chạy trong sảnh, mỗi toa đều phụ và trẻ nhỏ ngồi trên, bé reo lên chỉ tay: “Con muốn chơi cái này!”
Trung tâm thương mại năm tầng, hai chú cháu dạo hết một vòng.
Mua đồ xong, Thi Phàm đã mệt đến mức kh nổi.
Phó Tr một tay xách đồ, một tay bế bổng cô bé lên.
Bé ôm l cổ , vui sướng reo lên: “Oa! Chú giỏi quá! Con thích chú lắm!”
“Vì chú thể bế con bằng một tay ?”
“Vâng vâng! Bố của bạn Hứa Sách cũng bế bạn bằng một tay đó! Con kh bố, nhưng chú cho con cảm giác như là bố vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-210-khong-xung-lam-cha-me.html.]
Nghe vậy, Phó Tr cô bé, trong lòng xót xa.
Cô bé nhỏ thế này, vẻ ngây thơ vô lo, thật ra chuyện gì cũng hiểu.
Một đứa trẻ đáng yêu thế này, cha mẹ làm nỡ bỏ rơi được? Đúng là kh xứng làm cha mẹ!
Ngay khoảnh khắc , Phó Tr thoáng nảy ra suy nghĩ muốn nhận nuôi Thi Phàm.
chỉ muốn sống bên Ôn Lương, họ sẽ kh con cái, vậy nên việc nhận nuôi Thi Phàm lẽ là một lựa chọn tốt.
Chỉ là… kh thể vội vàng nói ra, ít nhất đợi đến khi giành lại được Ôn Lương, hỏi ý kiến thím đã.
Sau khi ăn trưa ở nhà cũ, cô bé mệt mỏi tới mức kh mở nổi mắt.
Phó Tr nhẹ nhàng hỏi, “Thi Phàm, chú đưa con về biệt thự Tinh Hà Loan của chú nha, giờ cứ ngủ trong xe, tới nơi chú bế con vào tiếp tục ngủ, chịu kh?”
“Vâng ạ.”
đưa Thi Phàm về biệt thự Tinh Hà Loan.
Cô bé ngủ suốt cả đường , vậy mà lúc đến nơi thì tỉnh dậy, kh chịu ngủ nữa.
Dì Vương khi th Thi Phàm còn tưởng là con riêng của Phó Tr bên ngoài, nếu kh đã dặn trước để chuẩn bị phòng.
Thi Phàm nhận phòng riêng, dạo qu biệt thự, tay chắp sau lưng như bà cụ non.
“Cái này là gì vậy?” Bé kh biết từ đâu moi ra một cây gậy l dài.
Dì Vương đáp: “Đó là gậy đùa mèo, dùng để chọc mèo.”
“Gậy đùa mèo? Mèo đâu? Ở đâu mèo?!”
“Mèo ở chỗ của phu nhân… à kh, là thím của con đ.”
Đôi mắt Thi Phàm sáng rực: “Mai con muốn tới chơi với thím và mèo mèo!”
Phó Tr vốn định báo trước cho Ôn Lương.
Nhưng nghĩ lại, chỉ vì muốn thoát khỏi mà cô sẵn sàng hạ thấp bản thân, lỡ đâu cô lại lạnh lùng từ chối gặp Thi Phàm thì .
Vì thế kh nói trước gì cả.
Sáng hôm sau ăn sáng xong, dẫn Thi Phàm đến trước khu căn hộ cao cấp nơi Ôn Lương ở.
Giờ này chắc Thi Thi đã làm, trong nhà chỉ còn Ôn Lương.
“Thím con đang ở trong khu này,” chỉ vào khu chung cư phía trước, “giờ chú gọi cho thím nha.”
“Vâng ạ.” Thi Phàm ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt tràn ngập mong chờ.
Phó Tr bấm gọi cho Ôn Lương.
Chu reo cả chục giây.
Ngay khi gần đến lúc tắt máy tự động, đầu dây bên kia mới bắt máy, giọng cô lạnh nhạt: “Alo? chuyện gì?”
liếc Thi Phàm bên cạnh, giọng khẽ , như đang xuống nước: “ đang ở dưới lầu em, em thể xuống một chút kh?”
“ chuyện gì kh nói qua ện thoại được à?” Ôn Lương phản vấn.
Nghe giọng cô lạnh lẽo, lòng chua xót. Đang định nói gì thì Thi Phàm chộp l ện thoại, “Thím ơi, là con nè! Con nhớ thím lắm! Thím xuống gặp con được kh?”
Nghe th giọng trẻ con non nớt, Ôn Lương ngẩn hai giây, trong đầu lập tức hiện lên gương mặt đáng yêu của bé gái đó: “Thi Phàm?”
Chính là cô bé đó, cái giọng l lảnh kh thể lẫn được.
Cô bé đến Giang Thành ?
“Thím ơi, là con! Con đang dưới nhà thím đó, thím xuống dắt con lên chơi mà…” Cô bé nũng nịu qua ện thoại, đáng yêu kh chịu được.
Ôn Lương mềm lòng, đứng dậy mở cửa bước ra ngoài: “Thím xuống liền đây. Thi Phàm, con đến Giang Thành từ khi nào vậy?”
Phó Tr là Phó Tr, còn Thi Phàm là Thi Phàm.
Bỏ qua mối quan hệ với , Thi Phàm vốn dĩ gọi cô là thím.
“Hôm qua con mới tới đó ạ.”
“Giờ con đang ở đâu? Thím tới nơi .”
“Ngay cổng khu nhà nè!”
Khoảng hai phút sau, Ôn Lương xuất hiện.
Vừa th cô, Thi Phàm lập tức chạy ào tới, ôm chầm l chân cô: “Thím ơi!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.