Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 211: Bảo bối cưng
“Phàm Phàm.” Ôn Lương mỉm cười cúi xuống, ôm l Phó Thi Phàm một cái, âu yếm nhéo nhéo má đỏ hây hây của cô bé, “ con lại đến Giang Thành ?”
Phó Thi Phàm chụt một cái hôn lên mặt Ôn Lương, ngẩng khuôn mặt nhỏ n lên, “Con được nghỉ lễ, bà nội việc bận, kh thể chăm con.”
Cô bé nhét chiếc hộp trong suốt trong tay cho Ôn Lương, “Thím ơi, đây là quà con mang cho thím.”
Đôi mắt to tròn của Phó Thi Phàm, giống hệt Đoàn Đoàn đang nấp dưới gầm bàn, khiến Ôn Lương mà lòng kh khỏi mềm lại, “Cảm ơn Phàm Phàm vì món quà nhé. Lên nhà chơi với thím nhé?”
Kh hiểu vì , cô luôn cảm th một sự thân thiết khó tả với Phó Thi Phàm.
Nếu con của cô được sinh ra, cũng sẽ đáng yêu như Phàm Phàm kh?
Phó Thi Phàm gật đầu lia lịa, “Dạ muốn!”
“Đi nào, lên nhà chơi với thím nhé.”
Ôn Lương nắm tay Phó Thi Phàm vào khu chung cư.
Phó Tr th bản thân đường đường là một lớn mà bị ngó lơ hoàn toàn, xoa xoa mũi, lặng lẽ theo phía sau.
Ôn Lương được hai bước thì bất ngờ dừng lại, quay đầu Phó Tr.
Phó Tr lập tức đứng khựng lại, mặt hơi xấu hổ.
“ kh cần theo đâu.” Ôn Lương nhàn nhạt nói với Phó Tr.
Phó Tr: “…”
Ôn Lương cúi xuống, nói với Phó Thi Phàm, “Phàm Phàm, hôm nay cả ngày con chơi với thím được kh?”
Phó Thi Phàm liếc Phó Tr, hai ngón tay trỏ chạm nhau, “Kh thể chơi với cả chú nữa à? Con muốn chơi với cả chú và thím cơ.”
Phó Tr ngước mắt Ôn Lương, trong đáy mắt thấp thoáng mong chờ, “A Lương…”
Ôn Lương cúi xuống, nhẹ nhàng giải thích với Phó Thi Phàm, “Phàm Phàm, thím với chú đã ly hôn . Sau này chú sẽ gia đình mới, nên kh thể ở cùng với thím nữa. Nếu kh thì thím mới của con sẽ kh vui đâu.”
Phó Tr vừa định nói gì đó, lập tức bị Ôn Lương trừng mắt cảnh cáo.
Kh ngờ Phó Thi Phàm lại nói, “Chú ơi, con thật sự sẽ thím mới ? Nhưng chú nói thím là bảo bối trong tim chú, chú chỉ thích một thím thôi mà? Thì ra chú gạt con! Hứ! Con kh thèm nói chuyện với chú nữa!”
Ôn Lương: “…”
Tự nhiên tai cô đỏ lên một cách khó hiểu.
Gì mà “bảo bối trong tim” chứ, nói linh tinh gì vậy?!
Phó Tr đúng là bệnh, nói năng lung tung trước mặt trẻ con!
Phó Tr cũng sững , kh ngờ Phó Thi Phàm lại nói ra như vậy.
Con bé này, th minh hơi quá .
Ánh mắt lướt qua vành tai đỏ ửng của Ôn Lương, cúi đầu dỗ dành Phó Thi Phàm, “Phàm Phàm, chú kh gạt con đâu, chú thể gạt con chứ?”
“Vậy thím là bảo bối trong tim chú kh?” Cô bé liếc cả hai , vẻ mặt r mãnh hiện rõ.
Phó Tr ánh mắt nóng bỏng Ôn Lương, vừa định mở miệng, Ôn Lương tim đập lỡ nhịp, lập tức cấu mạnh vào h một cái, ánh mắt sắc như dao.
Đừng nói linh tinh trước mặt Phàm Phàm!
“Thím ơi, thím lại cấu chú thế?” Phó Thi Phàm mắt tinh, lập tức bắt được hành động nhỏ của Ôn Lương.
“Ờ…”
Bị bắt quả tang .
Ôn Lương lúng túng nói dối, “Kh đâu, thím thể cấu chú con chứ? Trên áo chú con sâu, thím l xuống giúp chú thôi.”
Nói xong, cô liếc Phó Tr ra hiệu liên tục.
Phó Tr khẽ g giọng, mím môi nói, “Phàm Phàm, hôm nay chú chút việc, để thím đưa con chơi trước được kh? Tối chú đến đón con, chú mang bánh ngọt cho nhé?”
Kh vội trong một sớm một chiều, kh muốn ép quá gấp, dù Phàm Phàm cũng sẽ ở Giang Thành một thời gian.
Phó Thi Phàm ánh mắt của Phó Tr, miễn cưỡng gật đầu, “Được ạ.”
Phó Tr ngước mắt Ôn Lương, “Vậy nhờ thím tr Phàm Phàm giúp, tối đến đón con bé.”
“Ừ, nh .” Ôn Lương nói.
Phó Tr: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-211-bao-boi-cung.html.]
Ôn Lương, đầy luyến tiếc rời .
“Đi thôi.” Ôn Lương nắm tay Phó Thi Phàm bước vào khu nhà.
“Thím ơi, chú nói trong nhà thím mèo con kh? Con cũng thích mèo lắm!”
“Đúng , nhà thím một con mèo, nhưng mà bây giờ nó bị nấm mèo, nấm mèo thể lây sang đ, Phàm Phàm con còn nhỏ, nếu chơi với mèo thể bị lây.”
“Nấm mèo là gì ạ?” Cô bé tỏ vẻ thất vọng, tò mò hỏi.
“Là một loại bệnh ngoài da.”
Ôn Lương mở ện thoại, tìm hình ảnh nấm mèo trên trình duyệt, đưa cho Phó Thi Phàm xem, “Nè, đây là nấm mèo đ.”
Ôn Lương là lớn, sức đề kháng mạnh hơn, chưa chắc bị lây, nhưng Phó Thi Phàm còn nhỏ, cô kh dám mạo hiểm.
Dù nấm mèo thể tự khỏi, nhưng Phó Thi Phàm đâu con cô.
Nếu bị lây, Phó Th Nguyệt chắc c sẽ tìm cô tính sổ.
Cô bé hình ảnh nấm mèo, chê bai, “Xấu quá à, khỏi được kh ạ?”
“Khỏi được, chỉ là chỗ bị ngứa thôi.”
Nghe vậy, Phó Thi Phàm đảo tròn mắt, c.ắ.n ngón tay, vẻ mặt đầy rối rắm, “Nhưng con vẫn muốn chơi với mèo con, làm đây?”
Ôn Lương bật cười, “Vậy thì chơi , chơi xong thì tắm rửa sát trùng, chưa chắc bị lây đâu.”
Biết đâu thể chất của Phó Thi Phàm khỏe, kh bị lây thì .
Phó Thi Phàm mắt sáng rỡ, “Dạ, tuyệt quá!”
Ôn Lương dẫn cô bé vào thang máy, bấm tầng.
Căn hộ áp mái gần như tầng cao nhất, vị trí cao.
Cô bé líu lo, “Oa, thím ở cao thật đó!”
Ôn Lương suy nghĩ một lát, nhắc nhở, “Phàm Phàm, thím với chú con đã ly hôn , sau này con đừng gọi thím là thím nữa, gọi là cô nhé?”
Phó Thi Phàm chớp mắt to, “Cô ạ?”
“Ừ.”
“Vậy sau này con sẽ dượng kh?”
Ôn Lương: “…”
Con bé này sớm phát triển quá .
“Ừ… chuyện đó chưa chắc.” Ôn Lương đáp.
“Thím ơi, thím kh thích chú ạ? Chú đẹp trai, dáng chuẩn, lại tiền…”
Phó Thi Phàm nói huyên thuyên, thang máy đã mở cửa.
Ôn Lương nắm tay cô bé ra khỏi thang máy, vào nhà, “Phàm Phàm, thích một kh chỉ những thứ đó. đẹp trai, dáng chuẩn, tiền ngoài kia nhiều lắm, thím đâu thể thích hết được.”
Trong nhà thợ đang sửa lại phòng làm việc, lúc ra cô kh khóa cửa.
Cô ngồi xuống, nghiêm túc nói với cô bé, “Phàm Phàm, sau này con lớn lên tìm yêu, cũng đừng chỉ ngoại hình với tiền bạc, còn tính cách, nội tâm nữa.”
Phó Thi Phàm gật gù vẻ hiểu, “Nhưng, thím kh thích chú, lại cưới chú?”
“Ừm… chuyện hơi phức tạp, thím… à kh, cô cũng khó mà giải thích rõ được.” Ôn Lương sợ cô bé hỏi tiếp, vội chuyển chủ đề, “Con kh nói muốn chơi với mèo à? Để cô gọi Đoàn Đoàn ra.”
“Dạ dạ.” Phó Thi Phàm gật đầu, qu, th vài c nhân đang làm việc, tò mò hỏi, “Thím ơi, họ đang làm gì vậy?”
“Đang sửa nhà đó, phòng khách ồn lắm, Đoàn Đoàn ở trong phòng cô, , theo cô.”
Ôn Lương dắt Phó Thi Phàm vào phòng ngủ của .
Ôn Lương ở đó, Đoàn Đoàn kh còn quá sợ hãi, nhưng vẫn kh muốn cho Phó Thi Phàm chạm vào, cứ bị đụng là chạy.
Ôn Lương th cô bé hơi buồn, an ủi, “Lần đầu nó gặp con, còn th lạ, sau này con tới chơi nhiều, nó sẽ quen thôi.”
Phó Thi Phàm gật đầu nghiêm túc, “Ngày mai con lại tới thăm Đoàn Đoàn!”
Hai chơi mèo một lúc trong phòng.
Ôn Lương đề nghị, “Phàm Phàm, đây là lần đầu con đến Giang Thành, chắc chưa dạo trong thành phố nhỉ? Để cô đưa con chơi một vòng nhé? Hôm qua cô vừa nhận được máy ảnh mới.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.