Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 213: Em ghét nhìn thấy anh đến thế sao

Chương trước Chương sau

Ôn Lương đang chờ món ăn được dọn lên, thì ện thoại trên bàn đổ chu, trên màn hình hiện lên cái tên Phó Tr.

“Thím ơi, là chú gọi nè.” – Phó Thi Phàm mắt tinh nh liền th.

Ôn Lương dừng lại một chút mới cầm máy lên nghe: “A lô?”

“Em đang ở nhà à? tới đón Thi Phàm.”

Ôn Lương đưa ện thoại ra xa một chút, quay sang hỏi Thi Phàm bên cạnh:

“Thi Phàm, chú con muốn đến đón con. Tối nay con muốn về với thím hay ăn xong thì với chú?”

Phó Thi Phàm ra vẻ suy nghĩ, ngoan ngoãn nói:

“Thím hôm nay mệt , con ăn xong sẽ với chú.”

“Được, để thím nói với chú con.”

Ôn Lương đưa ện thoại lên:

“Bọn em đang ở nhà hàng Hạ Đường trên đường Văn Hóa, đồ ăn chưa mang lên đâu.”

đồng hồ:

“Tầm sáu rưỡi đến nhé.”

Phó Tr im lặng một lát, nói:

đang ở gần đó, đến ngay đây.”

Kh để Ôn Lương thời gian từ chối, lập tức tắt máy.

Ôn Lương: “…”

Món cá nướng nh được mang lên cùng các món phụ khác. Đây là món nổi tiếng của quán, da cá giòn, thịt mềm, hương vị thơm ngon.

Phó Thi Phàm ăn vô cùng ngon miệng, nhưng kh quên để ý cửa nhà hàng suốt.

Khoảng nửa chừng bữa ăn, Phó Tr bước vào.

Phó Thi Phàm mắt sáng rỡ, vẫy tay gọi:

“Chú ơi, bên này!”

Phó Tr từ xa lại, th một lớn một nhỏ ngồi cạnh nhau: cô gái xinh đẹp mắt sáng môi hồng, cô bé thì má phấn môi đào, nét mặt giống nhau như đúc, cứ như một đôi mẹ con thực thụ.

Nếu như Thi Phàm thực sự là con của và Ôn Lương thì tốt biết bao…

khẽ mỉm cười, về phía họ, liếc nồi cá:

“Vừa mới ăn à?”

“Vâng ạ.” – Thi Phàm gật đầu.

Chưa kịp để Ôn Lương nói gì, Thi Phàm đã vui vẻ mời:

“Chú ăn cơm chưa? Ăn cùng , cá nướng ở đây ngon lắm!”

Phó Tr ngồi xuống đối diện họ, sang Ôn Lương, cười nói:

chưa ăn. Em kh ngại chứ?”

Ôn Lương lạnh nhạt phun ra hai chữ:

“Ngại đ.”

“Thím ơi, cho chú ăn cùng nha.” – Thi Phàm nũng nịu kéo tay cô lắc lắc.

Ôn Lương lườm Phó Tr một cái, kh nói gì.

Phó Tr mím môi, biết cô đang giận, nên vẫn tự nhiên ngồi xuống, gọi nhân viên mang thêm bát đũa, còn gọi thêm vài món cô và Thi Phàm thích.

“Thi Phàm, hôm nay con và thím chơi đâu thế?” – hỏi.

Thi Phàm hào hứng kể lại, nói chuyện rõ ràng mạch lạc như lớn, khiến bàn bên cạnh chú ý.

Một chị gái ngồi gần đó ban đầu kh để ý, sau nghe giọng bé con l lợi quá liền quay sang hỏi:

“Em ơi, con gái m tuổi mà nói chuyện rành thế? Con chị học tiểu học mà còn nói lắp bắp.”

Thi Phàm cười toe toét:

“Con bốn tuổi ạ.”

“Bốn tuổi á?!” – Chị ngạc nhiên, con bé đầy yêu mến.

“Em giỏi thật đ, dạy con khéo quá, vừa th minh vừa lễ phép, còn xinh nữa. Mà bố mẹ đẹp thì con cũng đẹp là đúng !”

Ôn Lương cười ngại ngùng:

“Chị ơi, bé là cháu em, kh con gái em.”

Chị kia sững lại:

“Ủa, xin lỗi nha, chị tưởng là con em. Con bé giống chồng em quá, chị cứ tưởng hai mẹ con ăn với bố.”

Chị nói xong còn liếc Phó Tr.

Ôn Lương chút lúng túng, sang nói:

“Chị hiểu nhầm , kh chồng em.”

“À, hiểu . Hai em hả? Vậy bé là con của .” – Chị vỗ trán như bừng tỉnh.

Thi Phàm liền giải thích:

“Dì ơi, chú kh ba con, chú là chú ruột.”

“À à… thế à…” – Chị kia xấu hổ quay .

Phó Tr gắp phần cá đã gỡ xương cho vào bát Ôn Lương, dịu dàng nói:

“Đừng mãi nói chuyện, ăn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-213-em-ghet-nhin-thay--den-the-.html.]

Ôn Lương , mặt kh cảm xúc, đặt đũa xuống:

ăn xong . đến thì cứ từ từ ăn với Thi Phàm nhé, về trước.”

Nói quay sang bé:

“Thi Phàm, thím việc trước…”

Thi Phàm lộ vẻ tiếc nuối:

“Thím sớm vậy, mà dì còn chưa ăn cá nữa, chắc chưa no đâu.”

“Thím ăn no …”

Lúc này, Phó Tr đặt đũa xuống, chân mày nhíu lại, ánh mắt u ám:

“Em ghét th đến vậy ?”

Ôn Lương lạnh lùng:

nghĩ muốn th kh?”

Phó Tr: “…”

Cô bây giờ càng lúc càng kh khách sáo với nữa .

“Ôn Lương, đừng gay gắt như thế, ngồi xuống ăn thêm chút .”

“Còn cần thiết à?”

Phó Tr: “…”

bị cô làm cho cứng họng.

Trước kia, khi còn chưa cưới, cô luôn khách khí với .

Sau khi cưới, cô càng dịu dàng ngoan ngoãn, hết mực nhường nhịn.

biết rõ, dù cô kh yêu , cũng muốn sống yên ổn bên .

Nhưng giờ… con kh còn, hôn nhân tan vỡ, cô cũng kh cần nhẫn nhịn nữa.

Ôn Lương kh để ý đến , quay sang bé:

“Thi Phàm, mai thím lại đến chơi với con nhé?”

Thi Phàm ngẩng đầu, miệng còn dính sốt, đôi mắt to tròn long l:

“Thím ơi, mai chơi với con tiếp nha?”

Về lý trí, Ôn Lương biết kh nên tiếp xúc quá nhiều với bé, vì ều đó dễ khiến cô và Phó Tr dây dưa kh dứt.

Nhưng về tình cảm, cô kh thể từ chối Thi Phàm.

lẽ vì đứa con của cô đã mất, nên càng dễ mềm lòng trước một đứa trẻ ngoan ngoãn như thế.

“Được, mai…”

Phó Tr đột nhiên lạnh giọng:

“Mai em tới đón con bé , việc, kh đưa nó tới được.”

Sắc mặt Ôn Lương tối lại, kh để tâm đến , quay sang bé cười nói:

“Thi Phàm, chín rưỡi sáng mai thím đến đón con.”

“Vâng ạ, thím cẩn thận nhé.”

Ôn Lương xoa đầu bé:

“Hẹn mai gặp.”

“Mai gặp!”

Sau khi cô rời , Phó Thi Phàm quay sang cười hì hì:

“Chú ơi, sáng nay một chú đẹp trai mời thím ăn, mà thím kh đồng ý đâu.”

Phó Tr nhíu mày:

“Là ai?”

“Chú nói tên là Mạnh Sách.”

Phó Tr ngạc nhiên.

cứ tưởng là Chu Vũ – lần trước hẹn ăn mà kh được – nên lần này lại tiếp tục.

Kh ngờ là Mạnh Sách, chính là tên mặt trắng ở Na Uy!

Hai bọn họ… vẫn còn liên lạc ư?

“Chú ơi, chú cố lên nha. Chú Mạnh kia muốn cướp thím, chú đừng để bị cướp mất đó!”

Phó Tr khẽ cười:

“Chú sẽ cố.”

Với , đối thủ lớn nhất kh Mạnh Sách… mà là Chu Vũ.

...

Về đến nhà, Ôn Lương nấu một bát mì đơn giản.

Vừa ăn, ện thoại vang lên.

Là tin n từ Vân Kiều.

Cô lập tức mở ra xem.

Vân Kiều:

“Ôn tiểu thư, hiện tại đã tra ra được một số th tin. Để nói rõ từng cái một.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...