Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 212: Gã đàn ông đầy mưu mô
“Thím ơi, con muốn chơi!” – Phó Thi Phàm đồng ý, Ôn Lương cầm chìa khóa xe rời khỏi nhà.
Giang Thành là thủ phủ của tỉnh J, trung tâm chính trị – kinh tế và ngành du lịch cũng phát triển kh tệ, vài d tg nổi tiếng cả nước, mỗi kỳ nghỉ đều đ .
Ôn Lương lái xe đưa Phó Thi Phàm đến hai địa ểm tham quan nổi tiếng ở Giang Thành, chụp được kh ít ảnh, tiện thể dạo qu khu vực lân cận.
Phó Thi Phàm lí lắc hoạt bát, mua nhiều đồ lưu niệm, nói là đem về tặng bà nội và các bạn học của .
Đến trưa, Ôn Lương đưa cô bé vào một nhà hàng khá tiếng gần khu tg cảnh để ăn trưa.
Hai chọn vị trí gần cửa sổ, thể th cảnh vật bên ngoài.
Ghế hơi cao, Ôn Lương bế Phó Thi Phàm lên, đôi chân ngắn lơ lửng đung đưa qua lại.
Để tiện chăm sóc, Ôn Lương ngồi cùng phía với cô bé, cùng nhau chọn món ăn.
Phó Thi Phàm sống ở khu Hoa tại Los Angeles, quen ăn món Trung, nhưng dẫu cũng là ở nước ngoài, món Trung kh phong phú bằng trong nước.
Bữa trưa này, cuối cùng cô bé cũng bộc lộ đúng chất một đứa trẻ th đồ ăn ngon là kh nhịn nổi, ăn uống đến nỗi cả mặt dính bẩn như mèo con.
Ăn gần xong, Ôn Lương dắt cô bé rửa tay sạch sẽ.
Hai trở lại chỗ ngồi, vừa nghỉ ngơi vừa xem ảnh trong máy chụp hình.
Bỗng nhiên, màn hình ện thoại Ôn Lương sáng lên, tin n WeChat đến.
Cô mở ra xem, là Mạnh Sách gửi tin: “Chị ơi, chị ăn trưa chưa?”
Ngay sau đó là một bức ảnh hộp cơm: “Em đã vào làm ở Tập đoàn Phó thị .”
Khóe miệng Ôn Lương giật giật, đưa tay xoa trán.
Cái Mạnh Sách này rốt cuộc là muốn gì?
Cô cứ tưởng sau khi Mạnh Sách biết cô từng ly hôn thì sẽ bu bỏ, kh ngờ ta vẫn kiên trì...
Cũng thể là cô nghĩ nhiều, biết đâu Mạnh Sách thật sự chỉ muốn hỏi c việc ta biết thân phận cô, hẳn cũng biết trước đây cô từng là nhân viên Phó thị.
Phó Thi Phàm cứ ngó vào màn hình ện thoại của Ôn Lương.
Cô bé biết khá nhiều chữ, vừa th cái tên “Mạnh Sách” là biết ngay đó là đàn , ánh mắt lập tức hiện rõ vẻ đề phòng!
Chắc c là đang tr giành thím với chú !
Ôn Lương còn đang phân vân nên trả lời kh, Phó Thi Phàm đột nhiên hỏi: “Thím ơi, tên Mạnh Sách là ai vậy?”
Kh hiểu Ôn Lương hơi chột dạ một giây, “Là bạn của thím thôi.”
Cô lập tức chuyển đề tài: “Gọi là cô nào, Phàm Phàm.”
“Ồ, thím ơi, vậy muốn làm chú rể của con à?” – cô bé nghiêng đầu hỏi với vẻ ngây thơ.
Ôn Lương: “…”
Cô kh nhịn được véo má cô bé, “Kh đâu, đừng nói linh tinh.”
Cô lại lảng sang chuyện khác: “Phàm Phàm giỏi thật đ, nhận biết được nhiều chữ quá!”
“Thím đang đ.á.n.h trống lảng hả?” – Phó Thi Phàm nói thẳng.
Ôn Lương: “…”
Rõ ràng vậy luôn hả?
Cô tắt màn hình ện thoại, giơ tay che miệng khẽ ho, “Con còn muốn ăn kh? Trong thực đơn món tráng miệng đ, thím gọi cho con một phần nhé?”
“Món ngọt! Con muốn ăn!” – mắt Phó Thi Phàm sáng rỡ.
Ôn Lương liền quét mã gọi một phần tráng miệng, tiếp tục xem ảnh với cô bé.
Nhưng ngay khi cô vừa đặt ện thoại xuống bàn, màn hình lại sáng lên, âm báo tin n vang lên.
Chắc lại là tin của Mạnh Sách.
Cô giả vờ kh nghe th, cầm l máy ảnh.
Phó Thi Phàm cô nghi hoặc: “Thím ơi, tin n kìa, thím kh xem?”
Ôn Lương thản nhiên: “Kh gì quan trọng đâu.”
“Kh xem biết được kh quan trọng?” – Phó Thi Phàm nói.
Ôn Lương: “…”
cô bé này lại th minh thế?!
Cho ăn cũng kh làm ngừng nói!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-212-ga-dan-ong-day-muu-mo.html.]
“ thím kh muốn con xem kh?” – cô bé bĩu môi, “Thím đừng tưởng con nhỏ kh hiểu gì nhé, con biết hết đ. Cái Mạnh Sách đó chắc c là muốn làm chú rể của con!”
“Thím kh cố tình giấu con đâu, thật sự là kh gì quan trọng.” – Ôn Lương cười gượng.
“Lỡ đâu là tin n của khác thì ?” – cô bé lại hỏi.
Ôn Lương: “…”
Đành mở ện thoại ra xem.
Lại là tin của Mạnh Sách.
“Chị ơi, dạo này chị rảnh kh? Em muốn mời chị ăn một bữa.”
ta còn sợ cô từ chối nên bổ sung thêm: “Mới vào thực tập, nhiều ều chưa biết, chị từng làm ở Phó thị, em muốn hỏi chị vài chuyện.”
“Thím ơi, rủ thím ăn nè.” – Phó Thi Phàm chằm chằm.
“Ừ.” – Ôn Lương lập tức tắt màn hình.
“Thím kh trả lời à?”
“Kh cần trả lời.”
“Con biết , thím kh thích ta! Con cũng kh thích!”
“ con lại kh thích?”
Phó Thi Phàm đưa hai ngón tay lại gần nhau, lắc lắc tay Ôn Lương: “Vì giành thím với chú con mà! Con thích thím, con muốn thím là thím của con.”
“Phàm Phàm, con thích thím, thì thím làm cô con cũng được mà. Thím với chú con đã ly hôn , đây là chuyện cả đời, thím kh thể làm thím con nữa.”
“Nhưng mà, chú con bảo với con rằng, chú yêu thím đến mức thể c.h.ế.t vì thím. Thím giống như kh khí của chú vậy, kh thím, cuộc đời chú kh còn ý nghĩa. Nếu thím quay lại, chú thể từ bỏ tất cả. Thím ơi, thím kh thể cho chú một cơ hội ?”
Nghe xong lời từ miệng cô bé, mặt Ôn Lương nóng bừng, trong lòng cũng th lạ.
Cho dù Phó Tr thật sự nghĩ vậy, liệu ta nói những lời đó trước mặt một đứa trẻ kh?
Nếu kh , chẳng lẽ là Phó Thi Phàm tự bịa ra? Kh thể nào.
Cô hiểu .
Tất cả là do Phó Tr cố tình. Cố ý nói những lời đó trước mặt Phó Thi Phàm, để l lòng cô bé nhờ cô bé nói lại với !
Gã đàn mưu mô!
Trong lòng Ôn Lương mắng Phó Tr kh thương tiếc!
“Phàm Phàm, nếu thím kh là thím con nữa, con sẽ kh thích thím nữa à?”
“Tất nhiên kh , con thích thím, dù thím thím con hay kh.” – Phó Thi Phàm kh dám nói thêm gì.
Mới ngày đầu tiên, nếu nói quá nhiều thay mặt cho chú, sợ bị thím nghi ngờ.
“Thế thì được . Đừng nói m chuyện đó nữa, chọn ảnh , lúc con về thím sẽ tặng con một quyển album nhé!”
“Cảm ơn thím!” – Phó Thi Phàm hôn chụt một cái lên má Ôn Lương.
Ôn Lương: “…”
Cô đã sửa cách xưng hô bao nhiêu lần , giờ cũng chẳng buồn sửa nữa.
Tùy con bé vậy.
Rời khỏi nhà hàng, Phó Thi Phàm bắt đầu buồn ngủ.
Ôn Lương đưa cô bé về nhà ngủ trưa một lúc, sau đó tiếp tục dạo qu Giang Thành.
Đến khoảng hơn 5 giờ chiều, trời bắt đầu sẩm tối.
Ôn Lương đưa Phó Thi Phàm đến một nhà hàng cá nướng để ăn tối.
Vừa gọi món xong, Phó Thi Phàm đứng dậy nói: “Thím ơi, con vệ sinh chút.”
“Thím dẫn con nhé.”
“Kh cần, lúc nãy con th , nhà vệ sinh ở đằng kia.” – cô bé chỉ về một hướng.
“Được, con , gì thì gọi thím.”
Nhà hàng này kh nằm trong trung tâm thương mại, nhà vệ sinh ở ngay trong nhà hàng nên Ôn Lương mới yên tâm để cô bé một .
Phó Thi Phàm vào nhà vệ sinh, tùy tiện chọn một phòng, ngồi lên bệ mở đồng hồ th minh, bấm gọi một cuộc ện thoại.
Điện thoại nh chóng được kết nối.
Phó Thi Phàm thì thầm: “Chú ơi, bọn cháu đang ở nhà hàng Hạ Đường trên đường Văn Hóa, còn chưa mang món ra đâu, chú mau tới .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.