Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 215: Mỹ nam kế!

Chương trước Chương sau

Bầu kh khí bỗng trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Ôn Lương ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt sâu thẳm của Phó Tr, cô lập tức phản ứng lại, giống hệt như chú thỏ đang c cây đợi thỏ lại bị bắt gặp, cuống lên:

ở nhà à? Kh việc ? lại tắm ở phòng khách? Giờ này lại tắm?”

Kỳ lạ!

Quá kỳ lạ luôn!

Cô nghi ngờ Phó Tr đang dùng mỹ nam kế với !

Phó Tr nhún vai tùy ý, “Từng câu trả lời nhé. Ban đầu việc, nhưng giờ thì kh còn nữa. Tại lại tắm ở phòng khách? Vì Phàm Phàm đang xem hoạt hình trong phòng ngủ chính. Tại giờ này lại tắm? Vì tối qua chơi game với Phàm Phàm đến khuya. Những câu trả lời này, em hài lòng chưa?”

Ôn Lương bằng ánh mắt lạnh nhạt, hừ nhẹ một tiếng quay đầu bước về phía phòng ngủ chính.

Bất chợt, Phó Tr nắm chặt l cổ tay Ôn Lương.

“Làm gì vậy?” Ôn Lương vùng vẫy.

Phó Tr kéo tay Ôn Lương, nhẹ nhàng đặt lên cơ bụng của , “Em kh muốn sờ ?”

Ngón tay mềm mại mảnh mai rơi xuống cơ bụng săn chắc từng múi rõ ràng, nhiệt độ cơ thể quen thuộc truyền tới khiến Ôn Lương như bị bỏng, vội vàng rụt tay về, trừng mắt Phó Tr:

“Phó Tr, bị bệnh hả!”

Kh chờ đáp, Ôn Lương đã bước nh thẳng, đẩy cửa phòng ngủ chính vào.

Phó Thi Phàm đang ôm iPad ngồi trên ghế nhỏ xem hoạt hình, nghe th tiếng mở cửa, bé ngẩng đầu lên, mắt sáng rực:

“Thím ơi, thím đến !”

Kh hiểu , đầu ngón tay Ôn Lương vẫn như còn lưu lại cảm giác ấm nóng và đàn hồi kia. Cô xoa nhẹ tay, ổn định lại tâm trạng:

“Phàm Phàm, thôi, thím dẫn con ra ngoài chơi.”

“Đợi con với!”

Phó Thi Phàm nh chóng tắt hoạt hình, “Đi thôi!”

Ôn Lương bước nh xuống lầu cùng Phó Thi Phàm.

Vừa ra khỏi phòng khách, cô lập tức cảm nhận được một ánh sắc bén rơi xuống , khiến cô cảm giác như ngồi trên đống lửa.

Cô cố kìm nén sự thôi thúc muốn quay đầu lại, tiếp tục bước về phía trước.

Phó Thi Phàm quay đầu lại, vẫy tay về phía ban c tầng hai:

“Chú ơi, con chơi với thím nha!”

“Ừ, nghe lời thím con đ.” Một giọng nói truyền từ phía sau tới.

“Con biết ~”

Ôn Lương dẫn Phó Thi Phàm đến khu vui chơi, chơi đủ các trò.

Sau khi xuống khỏi tàu hải tặc, Phó Thi Phàm vẫn còn vô cùng phấn khích.

Ôn Lương mua cho bé một cây kẹo b gòn, đồng hồ nói: “Được Phàm Phàm, chúng ta ăn trưa thôi.”

“Dạ!” Phó Thi Phàm vừa l.i.ế.m kẹo b, vừa mắt sáng rỡ hỏi: “Thím ơi, trưa nay ăn gì vậy ạ?”

Bữa trưa và bữa tối hôm qua đều hợp khẩu vị bé, nên hôm nay bé đã mong chờ bữa trưa suốt cả buổi sáng.

“Dì đã đặt nhà hàng , hôm nay gọi món. Đến nhà hàng xem thực đơn, con muốn ăn gì thì gọi cái đó.”

“Con muốn ăn thịt!”

“Chắc c thịt, nhiều thịt luôn.” Ôn Lương cười, đồng thời dặn trước: “Đúng Phàm Phàm, bữa trưa hôm nay còn một bạn của dì…”

Cô bé lập tức phản ứng cực nh: “Kh là cái tên Mạnh Sách đó chứ?”

Ôn Lương lúng túng xoa mũi: “Là …”

Phó Thi Phàm trừng mắt, vẻ mặt như bị lừa gạt: “Thím ơi, thím nói là sẽ kh trả lời tin n của ta nữa mà? Thím gạt con! Thím gạt ta! Hu hu hu…”

Ôn Lương cảm giác như là gã đàn tệ bạc ngoại tình nhưng lại kh muốn ly hôn, vội vàng giải thích:

“Phàm Phàm, con đừng giận, thím và thật sự chỉ là bạn bè, bạn bè cùng ăn bữa cơm thôi! Con nghĩ xem, nếu thím thật sự ý gì với , thì sẽ một , lại dắt con theo?”

Trước đó Ôn Lương cũng đã suy nghĩ kỹ xem nên đưa Phó Thi Phàm cùng ăn với Mạnh Sách hay kh.

Sau khi cân nhắc, cô vẫn quyết định dẫn bé .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-215-my-nam-ke.html.]

Cứ coi như vừa chơi vừa tiện ăn một bữa với Mạnh Sách.

Kh thể làm cho mọi chuyện trở nên căng thẳng, như thể đang làm việc lớn.

Vương Đại Hải và Mạnh Kim Đường đều biết cô là con gái của Ôn Vĩnh Khang, nếu cô thể hiện rõ việc cố tình tiếp cận Mạnh Sách, dễ bị nghi ngờ.

Hơn nữa, bữa cơm hôm nay, cô thực sự chỉ định nói chuyện c việc với Mạnh Sách, kh nói chuyện khác.

vài chuyện, cần từ từ.

Phó Thi Phàm quay mặt , vẻ mặt ấm ức:

“Con kh để ý chuyện thím dắt con theo hay kh. Con tức là vì thím rõ ràng hôm qua nói sẽ kh trả lời, vậy mà hôm nay lại ăn cơm với ta. Thím đang gạt con… Kh đúng, thím đang đ.á.n.h lừa con, coi con như con nít nên mới qua mặt con… hu hu hu…”

“Phàm Phàm, kh đâu, thật sự kh …” Ôn Lương luống cuống giải thích, “Thím kh gạt con, chỉ là… chỉ là một vài tình huống ngoài ý muốn…”

“Tình huống gì ngoài ý muốn?” Phó Thi Phàm chu môi, ngẩng đầu liếc cô một cái.

Sự thật thì kh thể nói.

Vậy còn thể tình huống ngoài ý muốn nào?

Ôn Lương suy nghĩ một chút, vẻ mặt rối rắm khó xử:

“Phàm Phàm, để thím nói thật với con nhé… thím chút thích . Con chắc c sẽ bênh chú con, nên hôm qua thím mới kh trả lời tin n trước mặt con…”

Phó Thi Phàm ngơ ngác, há miệng sửng sốt, đôi mắt to chằm chằm Ôn Lương đầy kinh ngạc:

“Thím thích ta? Vậy chú thì ?” Bé sắp khóc đến nơi, “Thật đó! Chú thích thím! Chú từng nói với con là do chú sơ ý mới để mất thím, chú nhất định sẽ tìm thím về, nếu kh tìm được, chú sẽ cả đời kh l ai hết! Thím ơi, thím cho chú thêm một cơ hội được kh?”

“Phàm Phàm, dì xin lỗi, thím biết con hy vọng thím và chú ở bên nhau, nhưng dì nói thật với con, chuyện đó kh thể được nữa . Thím đã thích, chú con cũng thích, hai kh thể ở bên nhau…”

Vì đã nói rằng thích Mạnh Sách, nên lần này nhắc lại, Ôn Lương đã kh còn gánh nặng tâm lý nữa.

Đúng vậy, cô chính là hứng thú với Mạnh Sách.

Kh chỉ nói vậy trước mặt Phó Thi Phàm, mà sau này cô cũng sẽ thể hiện ều đó trước mặt tất cả mọi , để kh ai nghi ngờ.

Phó Thi Phàm rơm rớm nước mắt, ngay cả cây kẹo b cũng vứt xuống đất:

“Hu hu hu thím ơi, con muốn thím làm thím của con cơ, thím đừng thích khác mà…”

th nước mắt của Phó Thi Phàm, Ôn Lương đau lòng vô cùng.

Cô cúi xuống ôm bé vào lòng, vỗ nhẹ vai bé an ủi:

“Phàm Phàm đừng khóc, đừng khóc nữa, thím mua kẹo khác cho con nhé?”

“Phàm Phàm kh cần kẹo, Phàm Phàm chỉ cần thím thôi.”

“Phàm Phàm, ều này thím thật sự kh thể làm theo ý con được. Nếu con kh thích Mạnh Sách, vậy con còn muốn ăn trưa với thím kh? Nếu kh muốn, thím sẽ đưa con về nhà.”

Phó Thi Phàm sững lại một chút, suy nghĩ vài giây đáp:

“Đi! Con muốn ăn trưa với thím!”

Bé lại chu môi, lẩm bẩm: “Con muốn xem thử cái tên Mạnh Sách đó rốt cuộc là thế nào, chỗ nào hơn được chú chứ! Hứ!”

Ôn Lương gương mặt phồng má đầy giận dỗi của bé, tr hệt như một con cá nóc đáng yêu, suýt nữa thì kh kìm được muốn véo má bé:

“Đi nào, ăn với thím.”

Ôn Lương đưa Phó Thi Phàm đến nhà hàng Phú Xuân Đường ở đường Quốc Hoa, vào phòng riêng.

Mạnh Sách vẫn chưa tới, nhân viên phục vụ mang lên bộ đồ ăn, nước nóng và thực đơn.

Để xoa dịu tâm hồn bé nhỏ đang tổn thương của Phó Thi Phàm, Ôn Lương đặt thực đơn trước mặt bé:

“Phàm Phàm, muốn ăn gì thì cứ chọn.”

Phó Thi Phàm ngẩng đầu hỏi: “Thím mời hay là chú ý mời?”

Ôn Lương đáp: “Chú ý mời.”

“Ồ, vậy con gọi nhiều món một chút.”

Ôn Lương cười bất lực, khẽ chọc nhẹ trán bé:

“Con đó!”

Phó Thi Phàm hếch mũi, hừ nhẹ:

“Chú đã giành mất thím của con, con ăn của chú chút đồ cũng đâu quá đáng!”

Ôn Lương: “…”

Bỗng nhiên, cô th chút thương cảm thay cho Mạnh Sách.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...