Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 216: Phàm Phàm và những lời “trà xanh”

Chương trước Chương sau

Sau khi gọi món xong, Phó Thi Phàm nói muốn vệ sinh. Nhà vệ sinh nằm trong nhà hàng nên Ôn Lương cũng kh nghĩ nhiều, để bé tự .

Vào đến buồng vệ sinh, Phàm Phàm bối rối mở đồng hồ th minh, bấm gọi cho Phó Tr.

“Alô, Phàm Phàm à? Hai tới nhà hàng hả?” – giọng Phó Tr vang lên bên tai, dịu dàng như mọi khi.

“Dạ …” – giọng cô bé trầm xuống, nghe vẻ uất ức.

Phó Tr nhạy bén phát hiện ra: “ thế? Kh vui à?”

“Thím nói hôm nay chúng con sẽ ăn cùng với một tên là Mạnh Sách.” – Phàm Phàm phụng phịu đáp.

Sắc mặt Phó Tr lập tức trầm xuống.

lúc nào cũng nhẹ nhàng với khác, chỉ riêng với là chẳng bao giờ dịu dàng.

Phàm Phàm thở dài, giọng ấm ức: “Rõ ràng hôm qua thím còn bảo kh muốn trả lời ta, ai ngờ hôm nay lại đồng ý. Thím còn bảo thích ta nữa kìa! Nói sau này nếu kh gì thay đổi thì đó sẽ thành dượng của con. Chú ơi, làm bây giờ? Thím sắp chạy mất đó!”

Phó Tr nghiến chặt răng: “Phàm Phàm, thím thật sự nói vậy ?”

Kh Ôn Lương thích Chu Vũ ? bây giờ lại là Mạnh Sách?

Cô với Mạnh Sách quen được bao lâu? Gặp mặt được m lần?

kh tin cô là dễ dàng thay lòng như vậy!

“Thật mà, chú! Con kh gạt chú đâu.”

“Yên tâm, chú sẽ nghĩ cách. Chú sẽ kh để thím bị cướp đâu.”

“Chú cố lên nhé! Con tin chú!” – Phàm Phàm lập tức vui vẻ trở lại, cười tít mắt, cúp máy lon ton quay về phòng ăn.

Vừa mở cửa, Phàm Phàm liền th trong phòng ăn thêm một đàn lạ mặt.

đó ngồi đối diện Ôn Lương, dáng vẻ thư sinh, miệng cười tươi lộ ra hai chiếc răng khểnh, chính là Mạnh Sách.

Phàm Phàm bĩu môi.

này thể so với chú được?

Kh đẹp trai bằng, kh cao lớn bằng, ốm như khỉ, cũng kh giàu bằng nữa.

Thím lại thích kiểu đàn như vậy chứ?

Tiếng cửa mở cắt ngang lời Mạnh Sách đang nói.

ta quay đầu về phía cô bé nhỏ n đứng ở cửa, mỉm cười thân thiện: “Bé con, cháu vào nhầm phòng kh?”

Phàm Phàm lắc đầu, đến ngồi cạnh Ôn Lương: “Cháu kh nhầm đâu.”

Ôn Lương vội xin lỗi: “Xin lỗi nhé, đây là cháu gái – Phó Thi Phàm. Bé đang nghỉ hè ở trong nước, m hôm nay tr bé. kh phiền chứ?”

Mạnh Sách cười niềm nở: “Kh , kh . Chị gái, cháu gái của chị đáng yêu thật đ!”

Ôn Lương về phía Phàm Phàm: “Phàm Phàm, ta khen con kìa. Mau cảm ơn chú .”

Phàm Phàm ngẩng đầu, mắt tròn xoe, vô tội hỏi lại:

“Thím ơi, lại gọi là chú? tr còn trẻ hơn thím nhiều đó! Gọi mới đúng chứ!”

Ôn Lương: “…”

Mạnh Sách bật cười: “Gọi cũng được, nhưng kh nhỏ tuổi hơn thím cháu nhiều đâu.”

kh để tâm việc cô bé gọi Ôn Lương là “thím”, vì Phàm Phàm họ Phó, chắc là cháu Phó Tr – nghe cũng hợp lý.

ơi, em ở nước ngoài từ nhỏ, ít được ăn món truyền thống, nên vừa em gọi hơi nhiều món. Thím nói là mời, kh để bụng chứ?”

Ôn Lương liếc sang cô bé – đang đong đưa hai chân trên ghế, đôi mắt long l, vẻ mặt vô tội – nhưng lời nói lại gì đó... "trà x".

Cô bé này, đúng là th minh kh ai bằng.

Mạnh Sách cười vui vẻ: “Kh đâu. cũng mới từ nước ngoài về, cũng đang muốn thử lại món quê hương đây.”

Phàm Phàm nghiêng đầu: “ cũng sống ở nước ngoài à?”

“Trước kia , giờ mới chuyển hẳn về nước.”

Ánh mắt Ôn Lương lóe lên một tia sâu xa, khẽ hỏi như lơ đãng:

“Vì cả nhà lại chuyển ra nước ngoài?”

“Hình như là vì c việc của ba . Lâu quá , cũng kh nhớ rõ nữa.”

“Ba làm nghề gì thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-216-pham-pham-va-nhung-loi-tra-x.html.]

“Làm xây dựng.”

Ôn Lương gật đầu, chuyển chủ đề: “Đúng , lúc nãy đang nói về việc thực tập ở c ty Phó thị.”

“À, hôm nay là ngày thứ ba, vẫn chưa bắt tay vào c việc thật sự. Mới học nội quy c ty, tìm hiểu phần mềm, dự án theo là một game di động, ý tưởng cũng hay lắm, cảm giác thể hot đó.” – Mạnh Sách nháy mắt, “Chị từng làm marketing đúng kh? muốn nhận dự án này về làm thương hiệu kh?”

Ôn Lương cười khẽ: “Chị đang muốn nghỉ ngơi, chưa tính tới chuyện nhận thêm gì. Còn , th ổn kh?”

ổn luôn. Dù chỉ là thực tập sinh, nhưng quản lý và đồng nghiệp đều thân thiện. Trước tưởng sẽ bị sai vặt, hóa ra chẳng ai bắt mua cà phê hay giao hàng gì cả. Mọi đều học vấn tốt, chuyên nghiệp.”

nói hơi hăng, chút “lỡ lời”.

Ôn Lương nghe xong chỉ mỉm cười, kh vạch trần.

Phục vụ bắt đầu dọn món lên, từng đĩa một.

“Phàm Phàm, con muốn ăn gì? Thím gắp cho.”

Phàm Phàm rướn , chỉ tay: “Con muốn ăn thịt kho tàu!”

Ôn Lương gắp cho cô bé hai miếng.

“Chị cũng ăn .” – Mạnh Sách gắp cho Ôn Lương một miếng sườn xào chua ngọt.

“Cảm ơn.” – Ôn Lương mỉm cười, gắp miếng sườn bỏ vào miệng.

Phàm Phàm th vậy, ngay cả thịt kho cũng chẳng muốn ăn nữa.

Cô bé nhớ hôm qua chú gắp cá nướng cho thím, thím còn kh chịu ăn mà!

Hừm!

Mạnh Sách thì vô cùng phấn khởi.

vốn nghĩ Ôn Lương sẽ từ chối. Giờ cô chịu nhận đồ ăn gắp, chẳng ý với ?

Đúng lúc đó, ện thoại Mạnh Sách đổ chu.

màn hình, sắc mặt nghiêm lại: “Chị ơi, là quản lý của em gọi, chắc việc gấp, em ra ngoài nghe máy chút nhé.”

Ôn Lương gật đầu: “Ừ, , coi chừng chuyện quan trọng.”

bước ra ngoài.

Phàm Phàm bĩu môi: “Thím, thím lại thích ta? ểm nào hơn chú chứ?”

“Thua chỗ nào?”

“Gương mặt, vóc dáng, tiền bạc.”

Ôn Lương bó tay: “Phàm Phàm, thím từng nói , chọn yêu kh thể chỉ m cái đó. Quan trọng là tính cách, là cảm giác ở bên nhau. Dù chú con tốt đến m, nhưng hai kh hợp, thì vẫn kh chung đường được.”

“Biết …” – Phàm Phàm nhỏ giọng, “Con là con nít, cãi kh lại lớn.”

Ôn Lương: “…”

Vài phút sau, Mạnh Sách quay lại, vẻ mặt áy náy: “Chị, em về c ty ngay.”

chuyện gì vậy?”

“Dự án xảy ra chút sự cố, quản lý giao cho em xử lý. Đây là nhiệm vụ đầu tiên liên quan trực tiếp tới dự án.”

Ôn Lương hiểu – muốn chứng minh năng lực, tạo ấn tượng tốt.

“Vậy em mau . cần chị gói đồ ăn giúp kh?”

“Kh cần đâu, em tính hết . Chị với Phàm Phàm cứ ăn thoải mái nhé.”

Lúc quẹt thẻ đúng là hơi đau lòng, nhưng càng kh muốn mất mặt trước cháu gái Phó Tr.

Ngoại hình, vóc dáng, tiền bạc đều kh bằng Phó Tr.

Nhưng một ều tự tin hơn – yêu Ôn Lương thật lòng.

Kh như Phó Tr, từng phản bội cô.

khác thể yêu vợ với “100 chia 50”, còn sẽ luôn là “100 chia 100”.

“Ơ…” – Ôn Lương còn định nói gì đó, nhưng Mạnh Sách đã rời .

Cùng lúc đó, bên kia, Phó Sinh vừa cúp máy với Mạnh Sách, vừa n cho Phó Tr:

"Đã làm theo lời dặn."

Xong xuôi, lại nghĩ xem giao cho Mạnh Sách cái nhiệm vụ gì mới được…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...