Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 221: Có phần kém phong độ
Đúng lúc , Ôn Lương nh chóng rút tay ra giơ tay lên nói:
“Khát quá, l giúp em một cốc cà phê, cốc cappuccino .”
Cô nghĩ, một tay cô nắm tay Phó Thi Phàm, tay kia cầm cà phê, như vậy thì sẽ kh còn vô tình đụng vào tay nữa, đúng kh?
Bàn tay của Mạnh Sách khựng lại trong chốc lát, lặng lẽ rút về, l trong túi ra một cốc cappuccino cùng ống hút đưa cho Ôn Lương:
“Cho em này.”
“Cảm ơn.”
“Kh gì.”
Tới rạp chiếu phim, Ôn Lương vào màn hình lớn tìm kiếm các suất chiếu hoạt hình đang phát, tra cứu sơ qua nội dung trên mạng, sau đó để Phó Thi Phàm chọn một bộ phim.
Phim bắt đầu lúc 2 giờ chiều, còn khoảng 20 phút.
Ôn Lương qu, th phía bên sảnh một dãy ghế ngồi, liền dắt Thi Phàm qua ngồi chờ.
Hai mươi phút sau, khi vào phòng chiếu, Ôn Lương nhận ra hầu hết khán giả đều là các bậc phụ dắt theo con nhỏ.
Trên màn hình lớn đã bắt đầu chiếu phần mở đầu.
Cả ba ngồi vào ghế, Ôn Lương ngồi giữa, hai bên là Phó Thi Phàm và Mạnh Sách.
Dù là phim hoạt hình nhưng nội dung kh hề trẻ con, Ôn Lương dần bị cuốn vào mạch truyện.
Mạnh Sách thì kh tập trung lắm, thỉnh thoảng lại quay đầu Ôn Lương.
Lần thứ ba quay sang , vô tình lại chạm ánh mắt tròn xoe của Thi Phàm.
Cô bé mang vẻ ngây thơ, khẽ hỏi nhỏ:
“ ơi, cứ thím em hoài vậy?”
Mạnh Sách tưởng cô bé ngây thơ kh biết gì, phần lúng túng gãi mũi:
“Kh đâu… chỉ qu thôi.”
vội thu ánh mắt về, quay lại màn hình lớn.
Lần thứ tư quay lại, lại vô tình bắt gặp ánh mắt Thi Phàm, lần này thì kh dám Ôn Lương nữa.
Khoảng bốn giờ chiều, phim kết thúc, khán giả lần lượt rời khỏi phòng chiếu.
Mạnh Sách cố giữ vẻ bình tĩnh, hỏi:
“Giờ chúng ta đâu tiếp nhỉ? Bên khu Bắc mới khai trương một trung tâm thương mại, muốn qua đó dạo một vòng kh?”
Phó Thi Phàm thầm cười lạnh trong lòng cái tên này còn định bám theo nữa !?
Cô bé há to miệng ngáp một cái, ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Ôn Lương:
“Thím ơi, con buồn ngủ quá, muốn về nhà ngủ .”
Ôn Lương xoa đầu cô bé:
“Vậy về nhà nhé?”
“Vâng.” – Thi Phàm gật đầu thật mạnh.
Ôn Lương ngẩng đầu lên, mỉm cười xin lỗi với Mạnh Sách:
“Vậy tụi em về trước nhé, lần sau lại ăn cùng .”
Mạnh Sách đành gật đầu:
“Được. Xe em đỗ ở chỗ nhà hàng kh? Để đưa hai về đó.”
Ôn Lương định từ chối, nhưng nghĩ lại thì nuốt lời xuống, khẽ gật đầu.
Ba cùng nhau bộ quay lại bãi đậu xe trước nhà hàng.
Phó Thi Phàm rút tay khỏi tay Ôn Lương, hai chân nhỏ chạy lon ton về phía xe.
Đúng lúc đó, một chiếc ô tô màu đen từ bên h chạy tới.
Ôn Lương vội kéo Thi Phàm lại, lùi vài bước. Bất ngờ, chân cô hụt bước, mất đà ngã ra sau.
Mạnh Sách phản ứng nh, lập tức đỡ l cô, mùi hương nhè nhẹ từ cô phảng phất khiến ngẩn ngơ:
“Kh chứ?”
“Kh .” – Ôn Lương vịn tay đứng dậy, khéo léo thoát ra khỏi vòng tay , môi hồng khẽ mỉm cười. Đôi mắt vốn hơi xếch, khi cong lên càng thêm quyến rũ:
“Cảm ơn.”
Mạnh Sách đờ đẫn, đến khi Ôn Lương gọi thì mới hoàn hồn, mặt đỏ lên, lúng túng nói:
“Kh… kh gì.”
“Vậy bọn em trước nhé?”
“Ừ.”
Mạnh Sách chăm chăm Ôn Lương, tới khi cô bước lên xe mới sực tỉnh, vội vàng đuổi theo:
“À đúng , chị ơi, cà phê!”
Ôn Lương dừng bước, nhận l túi cà phê từ tay :
“Suýt nữa quên mất.”
Lên xe, cài dây an toàn xong, Ôn Lương khởi động máy, qua cửa kính vẫy tay chào Mạnh Sách, đạp ga rời .
Chiếc xe nh chóng hòa vào dòng xe cộ tấp nập.
Ôn Lương tình hình giao th phía trước, nói với Phó Thi Phàm ở hàng ghế sau:
“Thi Phàm, nếu buồn ngủ thì cứ ngủ một lát trên xe nhé.”
Phó Thi Phàm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-221-co-phan-kem-phong-do.html.]
“Thím ơi, con kh buồn ngủ đâu~”
Ôn Lương: “…”
Cô qua gương chiếu hậu, th Thi Phàm mắt vẫn mở to tròn xoe, kh hề chút buồn ngủ, còn cười hí hí với cô.
Ôn Lương bất lực bật cười, hiểu ngay là cô bé vừa nãy chỉ giả vờ:
“Vậy giờ đâu chơi tiếp? Hay là về nhà luôn?”
“Con muốn về nhà xem mèo!”
“Được, vậy thím đưa con về.”
Về đến căn hộ cao cấp, Phó Thi Phàm vào nhà là chạy tìm mèo Tuantuăn.
Ôn Lương rửa trái cây, l thêm đồ ăn vặt, bày đầy ra bàn.
hai cốc cà phê còn nguyên vẹn trên bàn, Ôn Lương nhớ lại “chiêu trò” của Thi Phàm lúc trưa, giọng chợt trầm xuống:
“Phó Thi Phàm, lại đây.”
Thi Phàm đang chơi đùa với mèo, nghe vậy liếc Ôn Lương một cái, th sắc mặt cô trầm xuống thì biết sắp bị "tính sổ".
Cô bé hơi chột dạ nhưng vẫn cố làm mặt vô tội, mắt long l:
“ chuyện gì vậy thím ơi?”
“Lại đây.”
“Con… con đang chơi với Tuantuăn mà…”
“Lại đây trước, lát nữa chơi tiếp.”
Biểu cảm của Thi Phàm kh giấu được nữa, cúi đầu lặng lẽ bước tới:
“Thím gọi con chuyện gì ạ?”
Ôn Lương mở đoạn tin n giữa cô và Mạnh Sách ra, đặt trước mặt cô bé:
“Giải thích chút .”
Thi Phàm đưa ngón tay trỏ gõ gõ, lí nhí nói:
“Là thím bảo con chọn món mà…”
Ôn Lương nhào tới nhéo cái bụng tròn trịa của cô bé:
“Phó Thi Phàm! Con tự biết ăn được bao nhiêu mà còn gọi nhiều thế? Dám nói kh cố tình gọi cho đắt để lừa tiền Mạnh Sách hả?!”
Thi Phàm ngửa gần như nằm luôn lên sofa, mím môi kh chịu nhận, lắc đầu:
“Kh , con chỉ là muốn ăn…”
Ôn Lương thọc lét vào nách cô bé:
“Còn kh chịu nhận? Rõ ràng là muốn chọc tức Mạnh Sách!”
Thi Phàm bị cù đến cười ngặt nghẽo:
“Thím ơi đừng! Hahaha! Con nhận, con nhận ! Kh được hả?”
Ôn Lương dừng lại:
“Hừ, còn dám gạt thím?”
Thi Phàm vẫn cười khúc khích:
“Ai bảo ảnh giành thím với con chứ?”
Ngay trước mặt Thi Phàm, Ôn Lương chuyển khoản tiền ăn trưa cho Mạnh Sách, n tin:
“Xin lỗi, Thi Phàm còn nhỏ chưa hiểu chuyện, kh ngờ bữa trưa lại tốn nhiều thế. Em chuyển lại tiền cho .”
Thi Phàm th thế thì sững sờ, kh hiểu hỏi:
“Thím ơi, lại chuyển tiền cho ảnh?”
Cô bé lẩm bẩm:
“Kh ảnh nói là muốn mời mà…”
Ôn Lương nghiêm túc giải thích:
“Thi Phàm, thím nói cho con nghe nhé. Mạnh Sách đúng là nói mời ăn thật. Nhưng khi con gọi món, cũng nên nghĩ đến hoàn cảnh của ta nữa mới thực tập, chưa lương, gọi quá nhiều món đắt tiền thì sẽ kh gánh nổi.”
“Con kh nghĩ tới thì thôi, nhưng thím thì nghĩ đến. Thím là bạn của , kh thể để con bắt nạt ta được. Con thiên vị chú con, kh thích , cố tình đối đầu cũng là chuyện bình thường. Chỉ cần kh quá đáng, thím sẽ kh trách. Nhưng trách nhiệm thì thím sẽ gánh.”
“Thím chỉ kh muốn con cố ý làm khó . Dù , cũng là bạn của thím. Con còn nhỏ, nhiều chuyện chưa hiểu, thím kh trách, nhưng đã dạy thì nhớ, kh được mắc lại nữa nhé.”
Phó Thi Phàm chu môi:
“Dạ được … con kh làm vậy nữa…”
“Ngoan.”
Mạnh Sách nh chóng trả lời:
“Chị ơi, lần này nói là em mời mà, kh thể lại nhận tiền nữa được.”
Lần trước chấp nhận là để cơ hội gặp lại Ôn Lương. Nhưng lần này mà lại nhận thì đúng là quá kém phong độ.
Ôn Lương vẫn cứng rắn trả lời:
“Lần này em nhận , lần sau mời lại chị là được, được kh?”
“Được!” – Mạnh Sách kh chút do dự, lập tức n lại kèm một sticker vui vẻ phấn khởi, kh giấu nổi sự hạnh phúc trong lòng.
Chỉ cần được gặp lại Ôn Lương, mất phong độ một chút… cũng đáng mà.
“Chị ơi, vậy lần sau là khi nào?”
“ chọn một ngày .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.