Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 222: Thím thật sự sắp chạy mất rồi
Phó Thi Phàm th đoạn trò chuyện giữa Ôn Lương và Mạnh Sách, khẽ hừ một tiếng, đứng dậy vào nhà vệ sinh.
Cô bé lén lút gọi ện cho Phó Tr, hạ giọng nói:
"Chú ơi, giờ con đang ở nhà thím."
"Chú đến đón con luôn nhé?" – giọng Phó Tr vang lên trong ện thoại.
"Vâng... chú ơi, con cảm th..."
"Cảm th gì cơ?"
"Con cảm th... chú sắp kh còn cơ hội nữa ."
Phó Tr: "..."
"Lúc tụi con ăn cơm trưa, thím chỉ lo nói chuyện với ta, chẳng thèm để ý gì đến con cả. Ăn xong, ta mời thím xem phim, thím cũng kh từ chối."
Khi nói câu này, mặt Phó Thi Phàm kh chút ngượng ngùng.
Phó Tr im lặng vài giây: "Còn gì nữa kh?"
Chẳng lẽ Ôn Lương thật sự thích Mạnh Sách?
cứ th gì đó sai sai.
"Còn nữa, con muốn 'đào' tiền ta nhiều hơn nên gọi thêm m món, thím bảo con đừng cố ý gây sự, còn nói... nói sau này khi sẽ thành chú con. Nếu con cứ làm vậy nữa, thím sẽ xa lánh con."
"Với cả... lúc nãy họ còn hẹn lần sau ăn tiếp. À đúng , Mạnh Sách còn ôm thím nữa!"
Dù sự thật là thím suýt ngã.
Phía bên kia ện thoại im lặng lâu.
Phó Thi Phàm đang định nói thêm gì đó thì bên ngoài vang lên tiếng Ôn Lương:
"Phàm Phàm, xong chưa đó?"
Phó Thi Phàm vội vàng đáp: "Thím ơi, con đang ị! Thối lắm!"
"Ồ, xong thì gọi thím, thím giúp con lau m.ô.n.g nhé."
Phó Thi Phàm mặt đỏ bừng: "Thím ơi, con tự làm được mà!"
Hừ, thím coi thường con quá đó!
Nghe tiếng bước chân rời xa, Phó Thi Phàm nhỏ giọng nói với đồng hồ th minh:
"Chú ơi, thím thật sự sắp chạy mất , chú mau nghĩ cách , con cúp máy trước đây!"
Cô bé dùng bàn tay múp míp ấn vào màn hình, cuộc gọi ngắt.
Ôn Lương nghe th tiếng động, ngẩng đầu Phó Thi Phàm bước ra từ nhà vệ sinh, mỉm cười nói:
"Phàm Phàm giỏi quá, biết tự lau m.ô.n.g !"
Phó Thi Phàm: "..."
Vài phút sau, ện thoại Ôn Lương đổ chu, là Phó Tr gọi tới.
Cô bắt máy, giọng lạnh nhạt, thẳng vào vấn đề: " chuyện gì?"
"Giờ hai đang ở đâu? qua đón Phàm Phàm."
"Ở nhà ."
"Được, đến ngay."
Phó Tr kh định để lộ Phàm Phàm đã gọi cho , nên vẫn gọi trước một cuộc làm "màn che".
Hai mươi phút sau, chu cửa vang lên.
Ôn Lương đoán là Phó Tr, nhưng vẫn cảnh giác hỏi một câu qua cửa:
"Ai đ?"
"Là , Phó Tr."
Ôn Lương mở cửa, cũng chẳng , quay đầu vào trong:
"Phàm Phàm, chú con đến đón con ."
Phó Tr im lặng theo sau vào nhà, tiện tay đóng cửa lại.
"Chú ơi!"
Phó Thi Phàm ôm l bé mèo Tuần Tuần, chạy ra "diễn sâu":
"Chú đến sớm quá vậy? Con còn chưa chơi xong! Hay chú ngồi ghế đợi con chơi thêm chút nha?"
"Ừ, con chơi , chú đợi."
Phó Thi Phàm ôm mèo chạy vào phòng ngủ của Ôn Lương:
"Đi nào Tuần Tuần, chị cho em ăn th mèo nè~"
L lý do cho mèo ăn là giả, mục đích là để nhường kh gian riêng cho chú và thím mới là thật.
Phó Tr liếc biểu cảm lạnh nhạt của Ôn Lương, giữ nguyên vẻ mặt, ngồi xuống sofa:
"Kh ngại chứ?"
"Nếu nói ngại, sẽ à?" – Ôn Lương kho tay, lạnh giọng hỏi.
"Kh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-222-thim-that-su-sap-chay-mat-roi.html.]
"Vậy còn hỏi làm gì?"
Nói xong cô quay vào bếp.
Phó Tr bóng lưng cô, khóe miệng bất giác nhếch lên, ánh mắt lóe lên ý cười.
Ôn Lương giờ khác trước nhiều, vậy mà lại th... đáng yêu.
Hai phút sau, cô bưng ly nước nóng ra, lạnh nhạt đặt lên bàn trước mặt .
"Cảm ơn." – Phó Tr nâng ly, ngẩng đầu cô chằm chằm.
Ôn Lương làm như kh th, xoay ngồi sang một bên, l máy ảnh ra xem ảnh đã chụp hôm nay.
Nói thật, cô vẫn chưa xác định rõ chủ đề cho cuộc thi ảnh, giờ chỉ đang tìm cảm hứng.
Cô xem tập trung.
Bỗng th tai trái ngứa ngứa.
Ôn Lương đưa tay gãi nhẹ, tiếp tục xem ảnh.
Tai lại ngứa.
Cô lại giơ tay gãi.
Tai trái vẫn ngứa, nóng ran, vành tai dần đỏ bừng lên.
gì đó... kh ổn.
Cô bất ngờ ngồi thẳng , quay đầu lại, thì th Phó Tr kh biết đã đứng sau lưng từ lúc nào, hai tay chống lên lưng ghế, cúi thổi vào tai cô.
Vành tai Ôn Lương đỏ như chảy máu, lan đến tận gốc tai. Cô giận tím mặt:
"Phó Tr, bị bệnh à!"
Cô chẳng giỏi c.h.ử.i , chỉ biết nói mỗi câu này.
Phó Tr nửa cười nửa kh, ánh mắt đầy ẩn ý:
"Ừ, bị bệnh, bệnh tương tư kh gặp em thì sống kh nổi."
Ôn Lương: "..."
M câu này học từ đâu ra thế, nghe mà sến quá trời.
Cô kh buồn để ý, xoay định .
"Ôn Lương." – Phó Tr gọi cô lại.
Nghe cái giọng là biết kh gì hay ho.
Cô làm như kh nghe th, bước tiếp.
"Đừng vội , chuyện muốn nói, liên quan đến Phàm Phàm."
Ôn Lương dừng lại, quay lại , đầy nghi hoặc: "Chuyện gì?"
"Ngồi xuống nói."
Cô chọn ngồi ở đầu bên kia sofa, cách một "thiên hà", nói:
"Nói ."
Phó Tr mím môi, ngừng vài giây nói:
"Tối thứ tư, Phàm Phàm gọi video với bà cô. Bà biết là em chăm con bé m ngày đó, liền nổi giận, làm Phàm Phàm sợ phát khóc."
Ôn Lương theo phản xạ về phía phòng ngủ.
Cô biết rõ Phó Th Nguyệt kh ưa , nhưng kh ngờ đến mức ảnh hưởng cả đến Phàm Phàm.
"Xin lỗi, là suy nghĩ chưa chu đáo. Sau này, nên hạn chế cho Phàm Phàm đến đây."
Cô tự biết , dù Phàm Phàm yêu quý cô cỡ nào, cũng kh thể bằng tình cảm ruột thịt với bà nội.
Cô kh muốn gây khó xử cho con bé, càng kh muốn phá hỏng tình cảm giữa bà cháu.
"Kh ý như vậy." – Phó Tr thẳng vào mắt cô, nghiêm túc nói – " định để Phàm Phàm ở lại trong nước, em th ?"
Ôn Lương kinh ngạc : "Tại đột nhiên nghĩ vậy? Phàm Phàm chịu ở lại ? Bà cô đồng ý à?"
Thực ra, sau chuyện hôm đó, bà Th Nguyệt gọi ện cho kh được nên chuyển qua gọi về nhà cũ, cuối cùng cũng miễn cưỡng xin lỗi.
Bà nội cũng đứng ra giảng hòa.
Phó Tr kh đưa ra thái độ gì.
Từ khi ý định để Phàm Phàm ở lại, vẫn chưa từng d.a.o động.
Một là vì Phàm Phàm th minh đáng yêu, cả nhà đều quý mến, bà nội già , lại yêu trẻ nhỏ. Hôm qua dẫn con bé về thăm, bà vui, Phàm Phàm cũng biết làm bà vui.
Hai là... vì tư lợi cá nhân. Ôn Lương kh thể sinh con nữa, cô lại thương Phàm Phàm, muốn cô vui vẻ.
Hơn nữa, Phàm Phàm còn thể giúp duy trì mối liên hệ giữa và cô, để họ kh đến mức xa lạ.
Tất nhiên, cuối cùng vẫn xem ý Phàm Phàm.
"Với bà cô, đã nói , đợi hết kỳ nghỉ sẽ để Phàm Phàm tự chọn. Nếu con bé muốn ở lại, thì sẽ cho nó học ở đây."
Dù bà Th Nguyệt chưa đồng ý.
Nhưng chuyện đó... kh quan trọng.
Ôn Lương "ừm" một tiếng, "Cũng được, nhưng đến lúc đó đừng ép Phàm Phàm, bà cô vẫn là thân ruột thịt của nó."
Chưa có bình luận nào cho chương này.