Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 224: Ôn Ninh
Ôn Lương kh chút biểu cảm, lạnh nhạt nói:
“Kh .”
Phó Tr hoàn toàn kh để cô cơ hội từ chối:
“Chiều mai đến đón em.”
quay rời , trước khi kh quên dặn dò Phó Thi Phàm:
“Phàm Phàm, nghe lời thím, biết kh?”
Phó Thi Phàm ngoan ngoãn gật đầu.
Phó Tr rời khỏi, cửa phòng khép lại, cô bé ngẩng đầu, tò mò hỏi:
“Thím ơi, tiệc rượu là gì vậy?”
Ôn Lương giải thích đơn giản:
“Là buổi tụ họp nơi nhiều cùng uống rượu.”
“Vậy mai cháu thể kh?” Cô nhóc tò mò vô cùng, ánh mắt đầy mong đợi Ôn Lương.
Ôn Lương mỉm cười lắc đầu:
“Kh được.”
“…Vâng ạ.”
Trời đã sẩm tối, Ôn Lương ra ngoài, vào bếp mở tủ lạnh, l vài nguyên liệu nấu ăn ra chuẩn bị bữa tối.
Đang làm được một nửa thì cửa vang lên tiếng cạch, Đường Thi Thi đẩy cửa bước vào, vứt túi xách lên sofa, cất tiếng gọi:
“Đoàn Đoàn, con ở đâu hả Đoàn Đoàn?”
“Đoàn Đoàn ở đây ạ!”
Phó Thi Phàm ló đầu ra từ sau sofa, tò mò Đường Thi Thi:
“Cô là cô Đường mà thím nhắc đến kh ạ? Cô Đường, cô xinh quá trời luôn!”
Đường Thi Thi th cô bé lập tức hiểu ra thân phận, tiến lại gần:
“Cháu là Phàm Phàm đúng kh? Miệng ngọt ghê.”
Cô vuốt ve Đoàn Đoàn vài cái, nói:
“Cháu chơi với Đoàn Đoàn nhé, cô vào bếp giúp thím cháu nấu cơm.”
Nói , cô bước vào bếp, th Ôn Lương đang thái rau thì dùng khuỷu tay chọc chọc:
“Này, A Lương, chưa đưa con bé về nhà?”
“Tối nay nó ngủ với tớ.”
“Hả?” Đường Thi Thi kinh ngạc, lén ra ngoài:
“ nghĩ kỹ chưa đ? Dù con bé cũng là cháu gái của Phó Tr, cứ giữ nó bên thế này, kh sẽ mãi kh cắt đứt được với ta ?”
Tay Ôn Lương đang cắt chợt khựng lại.
Cô lại kh hiểu chứ? Càng ở gần Phó Thi Phàm, càng khó dứt bỏ Phó Tr.
Thậm chí cô còn nghi ngờ, việc Phó Tr để Phó Thi Phàm ở lại trong nước, đăng ký hộ khẩu với , khiến cô trở thành mẹ d nghĩa của đứa trẻ tất cả đều là cái cớ để giữ cô lại.
Nhưng… mỗi lần Phó Thi Phàm, cô lại mềm lòng.
Kh thể nào nhẫn tâm.
Đường Thi Thi thở dài:
“Con bé đáng yêu thật đ, nhưng như vậy là uống rượu độc giải khát đ. Phó Tr biết rõ yêu trẻ con, nên mới cố ý đưa con bé đến. Dứt khoát một lần, đau một lần thôi, mới là tốt cho tất cả.”
Ôn Lương lại nhớ đến nụ hôn cưỡng ép Phó Tr dành cho cô khi nãy.
lẽ Đường Thi Thi nói đúng.
Cô kh nên tiếp tục thế này nữa.
Cô cần từ từ rời xa Phó Thi Phàm.
Dù ban đầu cô bé kh quen, nhưng qua thời gian, bạn mới, ắt sẽ quên thôi.
Huống chi bà Phó Th Nguyệt kh ưa cô, cô tránh xa Phó Thi Phàm cũng là cho bà cháu họ được gắn bó hơn.
Đến lúc ăn cơm, Đường Thi Thi mới hiểu vì Ôn Lương lại thích Phó Thi Phàm đến thế.
Cô bé đáng yêu với gương mặt bánh bao tròn tròn, nói chuyện duyên, tự biết ăn uống, chẳng cần ai nhắc nhở. So với lũ trẻ phá phách cô từng gặp, đúng là ngoan đến khó tin.
Nếu kh là cháu của Phó Tr, Đường Thi Thi chắc c cũng sẽ thích con bé.
Ăn xong, Ôn Lương đưa Phó Thi Phàm xuống nhà dạo, tiện thể ghé siêu thị dưới lầu mua một ít đồ sinh hoạt.
Phó Thi Phàm chọn một bàn chải đ.á.n.h răng hình quả cà chua, còn đứng trên ghế đ.á.n.h răng cùng Ôn Lương.
Cả hai miệng đầy bọt kem.
Vừa nhau, Phó Thi Phàm đã kh nhịn được cười khúc khích.
Sau khi rửa mặt xong, Ôn Lương vào phòng l một chiếc áo thu đ của , xắn tay áo cho ngắn mặc cho Phó Thi Phàm làm váy ngủ, còn rửa chân và rửa m.ô.n.g cho cô bé.
Lúc rửa m, Ôn Lương kh nhịn được bóp nhẹ hai cái, mềm mềm đáng yêu.
Cả quá trình, Phó Thi Phàm vui vẻ vô cùng, sau khi lau khô chân thì nhảy lên giường lăn lộn m vòng chui vào chăn.
Ôn Lương cũng thay đồ ngủ, tắt đèn, lên giường.
Phó Thi Phàm béo múp liền nhào vào lòng cô.
Ôn Lương theo bản năng ôm l cô bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-224-on-ninh.html.]
Phó Thi Phàm dụi đầu vào n.g.ự.c cô như mèo nhỏ:
“Thím ơi, thím thơm quá!”
Ôn Lương bật cười, vỗ lưng cô bé:
“Ngủ thôi, nửa đêm dậy thì gọi thím.”
“Dạ.”
Chiều kh ngủ, nên cô bé vừa nhắm mắt đã chìm vào giấc mộng.
Ôn Lương cũng dần .
Lờ mờ trong giấc mơ, cô th đang nằm trong bệnh viện, bên giường là một đứa trẻ sơ sinh.
Cô bé con, ánh mắt ngập tràn dịu dàng:
“Ôn Ninh, sau này con gọi là Ninh Ninh nhé.”
Trong mơ, cô bế bé, nhẹ nhàng đung đưa.
Nhưng , đột nhiên, đứa bé trong tay biến mất.
Ôn Lương choàng tỉnh, mơ hồ mở mắt trong phòng chỉ còn bóng tối.
Chỉ là một giấc mơ mà thôi.
Cô với tay l ện thoại trên táp đầu giường, xem giờ mới 5 giờ sáng.
sang bên cạnh th Phó Thi Phàm đang ngủ say, cô đưa tay chọc nhẹ má cô bé, khẽ mỉm cười.
lẽ do Phó Thi Phàm khiến cô khơi lại mong muốn làm mẹ, nên mới mơ như vậy.
Nghĩ đến chuyện dần xa cách với cô bé, lòng cô dâng lên cảm giác tội lỗi nặng nề.
Cô nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ.
Đến bảy giờ sáng, cô tỉnh dậy.
Phó Thi Phàm vẫn còn ngủ say.
Ôn Lương vươn vai, nhẹ nhàng xuống giường, cho Đoàn Đoàn ăn, sau đó rửa mặt, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
Cô làm hai chiếc sandwich kẹp thịt bò, trứng chiên, xà lách, cà chua và phô mai, thêm một bát trứng hấp cho Phó Thi Phàm.
Đang chiên thịt bò thì Phó Thi Phàm dụi mắt bước ra từ phòng:
“Thím ơi?”
Ôn Lương từ bếp ra, Phó Thi Phàm lập tức chạy chân trần lại:
“Thím ơi!”
“Thím đang làm bữa sáng, con đ.á.n.h răng rửa mặt , sắp ăn .”
“Vâng ạ.”
Phó Thi Phàm rửa mặt xong, thay quần áo, ngồi nghiêm chỉnh như học sinh ngoan trên bàn ăn.
Ôn Lương đem sandwich, sữa đậu nành và trứng hấp ra, còn pha thêm sữa tươi cho Phó Thi Phàm.
Cô bé c.ắ.n miếng sandwich, cười tít mắt:
“Thím làm sandwich ngon quá trời!”
“Ngon là được .”
“Cô Đường đâu ạ? Kh ăn sáng ?”
“Hôm nay cô kh làm, chắc ngủ đến trưa luôn.”
“Ồ.”
Ăn xong, Phó Thi Phàm ngồi xem hoạt hình trên sofa.
Ôn Lương ngồi một bên, xem lại những bức ảnh từng đoạt giải trong các cuộc thi nhiếp ảnh trước đó.
Đến gần trưa, hai ra ngoài dạo, ăn trưa, ghé trung tâm thương mại mua thêm vài bộ quần áo cho Phó Thi Phàm. nh, đã hơn bốn giờ chiều.
Cả hai ngồi ở quán trà sữa, đang đợi thì ện thoại Phó Tr gọi tới.
Ôn Lương nhớ lại lời tối qua muốn cô cùng dự tiệc rượu.
Cô vốn miễn cưỡng.
Nhưng nghĩ tới món nợ đang mang, cô kh muốn thất hứa.
Bắt máy, Phó Tr hỏi:
“Em đang ở đâu? tới đón em làm tạo hình, tiện đưa Phàm Phàm về.”
Ôn Lương báo địa chỉ.
Xe nh đã đến trung tâm thương mại.
Ôn Lương và Phó Thi Phàm cầm trà sữa ra bãi đỗ xe, mở cửa sau xe, th Phó Tr đang ngồi đó.
Cô bảo Phó Thi Phàm lên xe trước, mới theo sau.
“Chú ơi!” Phó Thi Phàm vui vẻ ôm l Phó Tr.
cười dịu dàng:
“Tối qua ngủ với thím thế nào?”
“Thím thơm quá, mềm mềm nữa, con thích lắm luôn!” Cô bé nói với vẻ mặt say mê.
Ôn Lương: “…”
Phó Tr ánh mắt thoáng trầm xuống, như nhớ đến ều gì, giọng thấp hẳn :
“Đúng là thơm… mềm…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.