Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 223: “Vậy em thích người lớn tuổi hơn à?”
Phó Tr lắc đầu:
“Nếu cô thật sự quan tâm đến con bé, thì đã kh vì cảm xúc cá nhân mà ép Phàm Phàm rời xa em.”
Ôn Lương – một là sẽ kh làm tổn thương Phàm Phàm, hai là sẽ kh làm hư con bé, hơn nữa Phàm Phàm còn quý cô, vậy tại lại kh để cô chăm?
Ôn Lương khẽ cười:
“Cũng là chuyện thường tình thôi. Nếu là con của , cũng sẽ kh để một ghét đến gần. Kh cần trách móc quá mức.”
Nghe xong lời cô, lại nhớ đến sự sỉ nhục mà Phó Th Nguyệt đã dành cho Ôn Lương, Phó Tr khẽ cau mày, cô:
“Nếu Phàm Phàm đồng ý ở lại, sẽ làm hộ khẩu cho con bé dưới d nghĩa con gái . Để con bé lớn lên khỏe mạnh, đến lúc đó mục ‘mẹ ruột’ sẽ ền tên em.”
Ôn Lương ngẩn , đờ đẫn .
Phó Tr ềm nhiên nói:
“Đây là kết quả đã suy nghĩ kỹ càng . Em th thế nào?”
Bên ngoài chẳng m biết về cuộc hôn nhân của họ. Nếu tuyên bố Phó Thi Phàm là con gái họ, chắc cũng kh ai nghi ngờ gì.
Để tránh dư luận bàn tán, lẽ đây là cách tốt nhất.
Ôn Lương gật đầu:
“Được thôi, nhưng bây giờ nói m chuyện này, vẫn còn quá sớm.”
Phàm Phàm nhiều nhất cũng chỉ nghỉ hè được một tháng.
Chỉ trong một tháng, thể khiến cô bé từ bỏ bốn năm học ở Los Angeles?
Phó Tr chăm chú Ôn Lương.
Chắc chỉ khi nhắc đến Phàm Phàm, họ mới thể ngồi nói chuyện một cách hòa bình như vậy.
chăm chú quan sát sắc mặt của cô, bỗng hỏi như kh gì:
“ nghe Phàm Phàm nói, hôm nay các em hẹn ăn cơm với Mạnh Sách à?”
Trong khoảnh khắc, muốn hỏi thẳng: em thích Mạnh Sách kh?
Nhưng cuối cùng lại kh hỏi.
chùn bước.
Nếu cô trả lời là “”, thì biết làm ?
“Ừ.” – Ôn Lương vẫn chưa phát hiện chủ đề đang chuyển hướng. Cô l một ly cà phê từ túi trên bàn:
“Nè, Phàm Phàm nói mang cho đó.”
Phó Tr liếc , nhếch môi cười:
“Em biết là kh uống cái này mà.”
Khi nhắc đến Mạnh Sách, trên mặt cô kh hề biểu cảm đặc biệt nào.
âm thầm thở phào. Chắc cô kh thích Mạnh Sách. Hoặc chí ít là chưa đến mức thích.
Tất nhiên cô biết ều đó.
Nhưng dù cô nhắc, con nhóc kia vẫn cứ thích mua mang về.
“Em biết tại chỉ uống cà phê đen kh?” – Phó Tr đột nhiên hỏi.
Ôn Lương ngạc nhiên, lắc đầu.
uể oải tựa lưng vào sofa, nghiêng đầu, đôi mắt đào hoa ánh lên trong ánh nắng chói chang:
“ kiểm soát lượng đường nạp vào. Đàn lớn tuổi, một khi kết hôn, dễ phát tướng. Nhất là ngưỡng ba mươi, cơ thể dễ xệ, tốn nhiều c sức mới l lại được vóc dáng. Kh giống m bạn mới tốt nghiệp đại học – tràn đầy sức sống, trẻ trung.”
Ôn Lương phì cười – kh ngờ là lý do này.
Cô bị ánh mắt dụ hoặc, kh phát hiện trong lời nói cạm bẫy, nên tuỳ tiện nói:
“ trẻ tuy tràn đầy năng lượng, nhưng lại thiếu kinh nghiệm, xử lý việc kh đủ vững vàng. lớn tuổi tuy ngoại hình kh còn như xưa, nhưng cách đối nhân xử thế và kinh nghiệm sống sẽ phong phú hơn nhiều. Dĩ nhiên… cũng kh ai cũng vậy.”
“Vậy em thích lớn tuổi hơn hay nhỏ tuổi hơn?” – Phó Tr hỏi với giọng nhẹ nhàng.
“Em tất nhiên là thích…” – Ôn Lương suýt nữa buột miệng, quay đầu , cảm th ánh mắt gì đó kh đơn giản.
Phó Tr ềm tĩnh nói tiếp:
“Cũng . lẽ do hoàn cảnh xã hội hiện nay, nhiều trẻ chọn ‘nằm yên’, thậm chí những như Hạ Minh, muốn đường tắt để một bước lên trời.”
đang bóng gió nói rằng Mạnh Sách cũng giống Hạ Minh.
Nhưng Ôn Lương lại kh hiểu ngụ ý đó, còn nói thêm:
“Cũng tích cực cầu tiến chứ. Như Mạnh Sách, lần trước nhận được th báo tăng ca, còn chưa ăn cơm đã vội đến c ty.”
Sắc mặt Phó Tr sầm xuống:
“Hình như nghe Phó Sinh nói, Mạnh Sách đang thực tập ở trung tâm R&D của Tập đoàn Phó thị?”
“Ừ.”
“ cần n ai đó chăm sóc ta kh?”
Chăm sóc tới mức kh thời gian hẹn hò với cô.
Ôn Lương liếc :
“Kh cần.”
chẳng luôn nói ghét thiên vị hay ?
hôm nay lại nói vậy?
Ôn Lương lúc này mới phát hiện – chủ đề đã bị kéo xa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-223-vay-em-thich-nguoi-lon-tuoi-hon-a.html.]
Cô vậy mà ngồi sofa nói chuyện với ta lâu như vậy!
Cô bỗng bật dậy:
“Em xem Phàm Phàm một chút.”
“A Lương!”
“Gì nữa?”
Phó Tr đứng dậy, chậm rãi bước tới trước mặt cô, đôi mắt đen sâu thẳm:
“Trước kia từng hỏi em, em thích kh – em nói . đó là ai?”
đàn này che giấu thật kỹ!
Trợ lý Dương đã gửi tất cả th tin chi tiết thời đại học của Ôn Lương cho , vậy mà vẫn kh tìm ra tung tích đó!
Ôn Lương cảnh giác liếc , buột miệng:
“Là Chu Vũ. chẳng biết còn gì?”
“Kh ta.”
“Là ta! Tin hay kh tùy .” – Ôn Lương quay đầu bỏ .
Phó Tr giữ chặt cổ tay cô:
“Em còn từng nói – đó kh thích em, còn Chu Vũ thì .”
Ôn Lương mím môi, kh muốn trả lời, lạnh lùng :
“Bu tay!”
Cô kh chịu nói khiến Phó Tr càng chắc c – cô từng thích, chính là khiến cô mang thai!
“Em kh trả lời – là vì kh muốn, hay do t.a.i n.ạ.n xe khiến em quên mất?” – giọng trầm xuống.
Cô quên mất từng sinh con, vậy khi nào cũng quên luôn đó?
“ bảo bu tay!”
Phó Tr: “…”
Thái độ của cô – rõ ràng là chưa quên, chỉ là cố tình giấu giếm đó, kh muốn nói ra.
Ánh mắt Phó Tr càng thêm sâu thẳm, trong lòng ghen tu sục sôi.
Kh những kh bu, còn bất ngờ ôm cô vào lòng, giữ chặt gáy cô, cúi đầu hôn xuống.
“Ưm ưm!”
Ôn Lương trợn to mắt, tay chống lên n.g.ự.c , giãy giụa kịch liệt nhưng vô ích.
thô bạo nghiền nát đôi môi đỏ của cô, tay kia siết cằm, dùng đầu lưỡi mạnh mẽ cạy răng cô, xâm chiếm kh cho chống cự.
Ôn Lương vùng vẫy đủ kiểu vẫn kh thoát ra được, giận đến mức giẫm lên chân m lần.
Đúng lúc này, một cái đầu nhỏ tròn trịa thò ra từ phòng ngủ. Phó Thi Phàm th hai đang hôn nhau, lập tức che mặt lại, lại len lén qua kẽ tay:
“Chú ơi, thím ơi… xấu hổ quá ~”
Ôn Lương lập tức đẩy mạnh Phó Tr, lùi lại vài bước, ghét bỏ lau miệng:
“Phàm Phàm, tối nay đừng về nữa, ngủ với dì .”
Phó Thi Phàm chưa hiểu đầu đuôi, mắt long l ngạc nhiên:
“Thật á?!”
Ôn Lương quay đầu, lạnh lùng Phó Tr:
“ thể .”
Lần sau nếu cô còn để ta vào nhà… thì cô là chó!
Phó Thi Phàm: “…”
Hóa ra thím kh biết cô còn muốn chơi tiếp, nên dứt khoát cho ở lại – mục đích chính là đuổi chú .
Ánh mắt ghét bỏ của Ôn Lương như đ.â.m thẳng vào tim Phó Tr.
muốn nói gì đó, nhưng cô đã quay mặt , kh thèm liếc l một cái.
Phó Tr chỉ còn biết Phó Thi Phàm.
Cô bé chút áy náy cúi đầu, cuối cùng vẫn nhịn kh được mà “phản bội”:
“Chú ơi… chú về , tối nay con ngủ với thím.”
Điều kiện này quá hấp dẫn!
Những đứa trẻ khác đều được ngủ với mẹ. Cô kh mẹ, từ nhỏ đã ngủ một .
Được ngủ với thím… sẽ là cảm giác thế nào nhỉ?
Phó Tr: “…”
hít một hơi thật sâu, mặt kh cảm xúc:
“Được thôi. sẽ gọi mang quần áo và đồ dùng của con bé đến…”
“Kh cần, gần đây siêu thị. Tí nữa đưa Phàm Phàm mua.”
“… Tuỳ em.”
Phó Tr quay rời .
Nhưng đột nhiên lại nhớ ra gì đó, dừng chân ở cửa:
“Đúng – em từng hứa mời ba bữa ăn. Tối mai dự tiệc rượu với , xem như trừ một bữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.