Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 266: Cố nhân?
Chỉ còn hai ngày nữa là đến Tết, lớp học nhiếp ảnh của Ôn Lương khai giảng vào đêm trước Giao thừa, buổi thứ hai diễn ra vào mùng Bảy Tết.
Tối hôm đó bảy giờ, Ôn Lương ngồi ngay ngắn trước màn hình máy tính, mở phần mềm học trực tuyến và vào phòng học livestream.
Trong phòng học đã hình ảnh, là trợ lý đang ều chỉnh thiết bị.
Ôn Lương liếc vòng bạn bè WeChat của lớp học, th nhiều học viên đang sôi nổi trò chuyện trong nhóm, vừa chờ livestream bắt đầu vừa tám chuyện.
Một học viên nói:
“Chuẩn bị bắt đầu , hơi hồi hộp quá! Má ơi, may mắn thật đ, tận mùng Sáu mới th th báo mở lớp, đăng ký đúng suất cuối cùng luôn!”
Một khác tiếp lời:
“ may thật, c từ sớm , vừa th mở đăng ký là chốt luôn.”
Ôn Lương thoáng nghi hoặc.
Cô đăng ký từ ngày mười m, theo lời m này thì đáng ra đã kín chỗ từ lâu .
Chắc là sau rút, trống ra một suất nên cô mới chen vào được.
Đúng lúc , trong livestream vang lên giọng nam trong trẻo, trầm ấm:
“Chào các bạn, mọi nghe rõ kh?”
“Rõ ạ!”
“111.”
“Triết thần!”
“……”
Phần bình luận phía dưới lập tức nhảy liên tục.
“Nghe rõ là tốt . Trợ giảng kiểm d một lượt, khi nào đủ lớp thì bắt đầu buổi học.”
Một phút sau, trợ giảng gửi tin n: “Đã ểm d đủ.”
“Vậy chúng ta bắt đầu. Các bạn chắc đã th mục lục khóa học , bài đầu tiên hôm nay, chúng ta sẽ nói về các thể loại nhiếp ảnh và phong cách, cùng xem qua một số tác phẩm xuất sắc…”
Ôn Lương nghe chăm chú, vừa học vừa ghi chép.
Giọng giảng của Đ Triết dịu dàng, mạch lạc, nội dung súc tích mà cuốn hút.
Kh hay kh biết, hai tiếng học trôi qua vèo một cái.
“Được các bạn, buổi học hôm nay đến đây thôi. Trợ giảng sẽ gửi bài tập vào nhóm, mong các bạn hoàn thành đúng hạn nhé.”
Ôn Lương tắt livestream, ôm vở ghi chép trở lại phòng ngủ.
Phó Thi Phàm đang trùm chăn chơi game.
Ôn Lương vén chăn lên giường, ngồi trong chăn xem lại vở ghi, ôn lại toàn bộ các ểm kiến thức đã học.
Cô l ện thoại, tải gói bài tập mà trợ giảng gửi, xem qua sơ sơ.
Gói bài tập mười bức ảnh, yêu cầu học viên phân tích kỹ thuật thể hiện của ảnh dựa trên nội dung buổi học, đồng thời chụp năm bức ảnh theo kỹ thuật đó để nộp.
Đúng lúc , WeChat vang lên tiếng th báo.
Ôn Lương vào – là lời mời kết bạn mới.
Trong lòng cô hơi căng thẳng – mời kết bạn tên là "Đ Triết".
Cô vào nhóm để so đối chiếu tài khoản chủ nhóm, phát hiện mời đúng là thầy Đ Triết.
ta kết bạn với cô làm gì?
Ôn Lương nghi hoặc, nhưng vẫn đồng ý lời mời, n lại:
“Chào thầy ạ.”
Cô giống như một học sinh ngoan ngoãn nghe lời.
Trên màn hình hiện dòng "Đối phương đang nhập chữ..." nhấp nháy, Đ Triết n lại:
“Tiểu Lương, m năm kh gặp, đâu cần khách sáo như vậy chứ?”
Ôn Lương sững , vẻ mặt đầy ngỡ ngàng.
ta ý gì?
ta quen cô?
Cô quen ta?
Ôn Lương gõ vài chữ, dừng một chút bấm gửi:
“Xin lỗi, em kh hiểu ý thầy lắm, thầy biết em ạ?”
Đ Triết gửi một chuỗi dấu ba chấm, như thể đang cạn lời:
“Lúc em mới đến Philadelphia, kh muốn ở ký túc xá, là giúp em giới thiệu căn hộ đó, em quên à?”
Ôn Lương kinh ngạc dòng tin n.
Là thật ?
Nhưng ký ức thời gian ở nước ngoài, cô hoàn toàn kh nhớ gì cả.
Cô trả lời:
“Thật xin lỗi, trước khi về nước em gặp t.a.i n.ạ.n xe, ký ức thời gian đó mơ hồ lắm ạ.”
Đ Triết:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-266-co-nhan.html.]
“Thật à? Bảo em về nước mà chẳng liên lạc gì với , còn xóa khỏi d bạ.”
Xóa ta?
Ôn Lương nhíu mày.
Sau khi tỉnh lại sau vụ tai nạn, cô nhớ rõ là kh còn ký ức, nên kh dám tự tiện xóa ai cả.
Chẳng lẽ cô nhớ sai?
Cô kh nghĩ nhiều nữa, gửi một sticker biểu cảm:
“Chắc lúc đó th kh quen tên nên lỡ tay xóa mất. Thật xin lỗi. Thầy là bạn học của em hồi ở nước ngoài ?”
Đ Triết:
“Kh . từng ở Philadelphia vài năm, hồi đó làm hội trưởng hội sinh viên Hoa. Chúng ta quen nhau trong nhóm chat Hoa ở đó.”
Ôn Lương:
“Thì ra là vậy. Cảm ơn thầy vì đã giúp đỡ em khi đó.”
Đ Triết:
“Hồi đó em cảm ơn .”
Sau đó, Đ Triết gửi một đoạn tin n thoại.
Ôn Lương bấm nghe – giọng nói dễ nghe truyền ra từ loa ngoài, trong kh gian yên tĩnh của phòng học càng rõ ràng hơn:
“Sau khi em xóa , tưởng em ghét nên kh dám làm phiền em nữa. Kh ngờ em lại đăng ký lớp nhiếp ảnh của , chắc là duyên phận .”
“Cũng nhờ hôm trước thầy chỉ dẫn trong nhóm thi. À, khi em đăng ký lớp thì suất học đã kín kh? Là thầy chủ động thêm em vào à?” – Ôn Lương tò mò hỏi.
Đ Triết gửi tin thoại:
“Đúng vậy. Em muốn học nhiếp ảnh à? thể dạy em.”
Ôn Lương ngạc nhiên:
“Chẳng em đang học lớp của thầy ?”
Đ Triết:
“Theo kinh nghiệm giảng dạy của , lớp online hiệu quả kh cao bằng học trực tiếp. Em đang ở Giang Thành đúng kh?”
Ôn Lương:
“Vâng ạ.”
Đ Triết:
“ cũng đang ở Giang Thành. Nếu em đồng ý, chúng ta thể hẹn nhau dã ngoại chụp ảnh, dạy trực tiếp cho em.”
Nghe đến đây, Ôn Lương chút động lòng.
Ôn Lương:
“Thật ? Tuyệt quá! Em mà kh muốn được học chứ? Nhưng... em thể rủ thêm một bạn cùng được kh ạ?”
Thật ra, Đ Triết đối với cô vẫn là xa lạ.
Cô kh thể hoàn toàn kh cảnh giác, nên muốn rủ Chu Phàm cùng.
Đ Triết trả lời nh:
“Được chứ.”
Ôn Lương:
“Vậy sau Tết, khi nào thầy rảnh thì báo em một tiếng nhé.”
Đ Triết:
“Đừng gọi là thầy nữa. là Hạ Đ Thành, hồi trước em toàn gọi là Đ Thành ca.”
“Thím ơi, con cũng muốn dã ngoại với thím, được kh ạ?”
Bên tai đột nhiên vang lên giọng của Phó Thi Phàm.
Con bé r ma lắm, th Ôn Lương ôm ện thoại n tin mãi thì sinh nghi.
Ôn Lương giật b.ắ.n , theo phản xạ tắt màn hình ện thoại. Quay sang thì th Phó Thi Phàm đang cười hí hửng, đôi mắt tròn xoe đầy l lợi.
“Xem tình hình đã. Nếu lúc đó con còn ở trong nước, thím sẽ dẫn con .”
Ôn Lương mở lại màn hình, khách sáo n thêm vài câu với Hạ Đ Thành.
“Yeah yeah yeah!”
Phó Thi Phàm vui vẻ reo lên.
…
Chiều ba mươi Tết, là ngày Ôn Lương đã hẹn gặp Mạnh Sách.
Đường Thi Thi đã trở về nhà họ Đường, trong căn hộ cao tầng giờ chỉ còn lại Ôn Lương và Phó Thi Phàm.
Sáng hôm đó, hai thím cháu cùng nhau dán câu đối trong nhà. Ăn sáng xong thì trở về nhà cũ.
Chưa bước vào phòng đã nghe th giọng của bà cụ:
“Con gấp cái gì? A Lương chẳng lẽ lại hại được con bé Phàm à?”
Lập tức giọng nữ khác đáp lại:
“Phàm Phàm mà ở với nó thì chỉ học hư thôi! M ngày nay kh gọi cho con l một cuộc, chẳng là nó xúi giục thì còn ai? Con đến đón con bé về ngay!”
Là Phó Th Nguyệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.