Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 267: Cha con ruột
Ôn Lương và Phó Thi Phàm vừa bước vào phòng khách thì lập tức chạm mặt với Phó Th Nguyệt.
Gương mặt Phó Th Nguyệt nghiêm nghị, ánh mắt lướt qua Ôn Lương đầy lạnh lùng và kh che giấu sự bất mãn.
Ôn Lương giữ bình tĩnh, lễ phép lên tiếng chào:
“Cháu chào cô, chào bà nội ạ.”
“Grandma!”
Phó Thi Phàm lon ton chạy tới trước mặt Phó Th Nguyệt, khuôn mặt nhỏ n tươi cười như đóa hoa đang nở rộ, “Bà đến ạ!”
Phó Th Nguyệt cúi xuống, hôn nhẹ lên má Phó Thi Phàm:
“Thi Phàm, bà đến đón con này, vui kh?”
Phó Thi Phàm thoáng ngẩn , khẽ “à” một tiếng, hai tay đan lại, đầu ngón tay chạm nhau ngập ngừng:
“Giờ… giờ về luôn ạ?”
Con bé vẫn còn chưa muốn rời , làm bây giờ?
Phó Th Nguyệt kh th nụ cười vui vẻ trên gương mặt cháu gái, sắc mặt lập tức sa sầm xuống:
“ thế? Con kh muốn về với bà à!?”
Gương mặt nhỏ n của Phó Thi Phàm tái nhợt, lí nhí đáp:
“Kh… kh … chỉ là con muốn ở lại đây thêm vài hôm nữa…”
Hôm nay là giao thừa, Phó Th Nguyệt trở về tất nhiên là định ở lại vài ngày để ăn Tết. Nhưng phản ứng của Thi Phàm khiến bà khó chịu kh thôi, bà lập tức trừng mắt Ôn Lương nắm c.h.ặ.t t.a.y cháu gái, kéo thẳng ra cửa:
“Đi! Bây giờ theo bà về ngay!”
Phó Thi Phàm run b.ắ.n , m.ô.n.g hạ thấp, cố sức giãy khỏi tay bà nhưng kh làm gì được.
“Cô ơi!”
Ôn Lương bước đến c trước mặt Phó Th Nguyệt, “Cô định làm gì vậy? Thi Phàm đâu kh chịu về…”
“Cô còn mặt mũi nói nữa à? Ly hôn mà còn dây dưa với A Tr, cô tưởng kh biết chắc? Cũng tại cô kh thể sinh con, nên nó mới nghĩ đến chuyện giữ lại Thi Phàm! Nếu cô thật sự biết ơn nhà họ Phó thì nên tránh xa A Tr !”
Những lời lẽ đảo ngược trắng đen của Phó Th Nguyệt khiến Ôn Lương bừng bừng lửa giận. Cô hít sâu một hơi, cố kìm lại, đang định mở miệng phản bác thì bà cụ đã tiến lên kéo tay em gái:
“Th Nguyệt! Con nói năng kiểu gì thế hả!”
Phó Th Nguyệt hất tay bà cụ ra, giận dữ chỉ tay vào Ôn Lương:
“Con nói sai ? Trước đây A Tr bị xuất huyết dạ dày là vì ai? Kh vì cô ta à? Ly hôn còn kh bu tha ta, chỉ A Tr ngu ngốc mới kh thấu thủ đoạn của cô ta!”
“Ngày Tết , con định kh để ai được yên hả?”
Bà cụ giận đến mức gằn giọng.
“Hu hu hu ”
Phó Thi Phàm bị dọa sợ đến bật khóc nức nở.
Ôn Lương lập tức muốn tiến lên dỗ dành thì một cánh tay bất ngờ vươn tới trước cô, ôm l con bé.
Ôn Lương quay lại, th ôm Phó Thi Phàm là Phó Tr.
ôm con bé bằng một tay, tay còn lại nhẹ nhàng lau nước mắt trên khuôn mặt nhỏ n của bé, giọng dỗ dành dịu dàng:
“Thi Phàm, đừng khóc, chú ở đây. Con kh muốn về thì sẽ kh ai ép con cả.”
Phó Thi Phàm rúc mặt vào vai Phó Tr, nức nở thút thít.
Phó Tr nhẹ nhàng vỗ lưng con bé, ánh mắt sắc lạnh sang Phó Th Nguyệt, ngữ khí trầm ổn:
“Cô ạ, đã về thì yên ổn mà ở nhà ăn Tết. Còn nếu kh ở yên được thì tốt nhất quay lại Los Angeles , chỗ đó hợp với cô hơn.”
Phó Th Nguyệt trừng mắt Phó Tr kh thể tin nổi:
“A Tr, cháu đang đuổi cô đ à? Cô là cô của cháu đ! Cháu vì phụ nữ này mà”
“ phụ nữ mà cô đang nói đến chính là cháu yêu.”
Giọng Phó Tr nặng nề, từng chữ rõ ràng như đá nện xuống lòng . “Cháu kính trọng cô là bề trên, nhưng nếu cô kh muốn giữ thể diện vài ngày này thì cháu kh ngại mời cô rời .”
Ôn Lương liếc sang , nét mặt vẫn lạnh lùng kh biểu cảm.
đã tha cho kẻ gây ra cái c.h.ế.t của nội, nói là nỗi khổ riêng, nhưng lại kh chịu nói rõ là nỗi khổ gì.
yêu, lẽ ra là Sở Tư Di mới đúng đã từng mặc nhiên thừa nhận như vậy.
“Được lắm, được lắm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-267-cha-con-ruot.html.]
Phó Th Nguyệt tức đến bật cười, “Bây giờ cháu đứng về phía cô ta, đến cả cô ruột cũng kh nhận nữa!”
Bà hừ lạnh một tiếng, hậm hực bước lên lầu. Khi ngang qua Ôn Lương, bà liếc mắt lạnh lẽo:
“Nể mặt A Tr, kh chấp cô. Nhưng sau này, đừng mơ chạm vào Thi Phàm nữa!”
Nói dứt lời, bà "thình thịch thình thịch" lên lầu.
Đợi bóng bà khuất hẳn nơi cầu thang, bà cụ mới quay sang an ủi Ôn Lương:
“Tiểu Lương, cháu đừng để bụng. Tính tình bị bà chiều hư từ bé, cứ chuyện gì kh vừa ý là làm loạn lên, m chục năm nay vẫn vậy. Haiz…”
“Cháu biết mà, bà đừng lo.”
Ôn Lương mỉm cười đáp lời.
Ông bà nhà họ Phó ơn với cô, vài lời trách mắng kh đau kh ngứa, cô hoàn toàn thể nhẫn nhịn. Dù cũng chỉ gặp mặt một hai lần mỗi năm.
“Vậy sau này cháu thật sự kh được chơi với thím nữa ?”
Phó Thi Phàm vòng tay ôm cổ Phó Tr, đôi mắt đỏ hoe Ôn Lương đầy kh cam lòng, giọng nức nở hỏi.
“Đương nhiên là kh .”
Phó Tr lập tức đáp, “Con muốn chơi với thím thì chơi, chẳng ai cấm con được.”
“Nhưng nếu bà nội giận thì ?”
“Bà chỉ giận nhất thời thôi. Hơn nữa, chú ở đây mà.”
“Vâng…”
Phó Thi Phàm gục đầu lên vai Phó Tr, vẻ mặt vô cùng tin tưởng, bám l như keo.
Hai một lớn một nhỏ, càng càng giống cha con ruột.
Bà cụ lặng lẽ quan sát cảnh tượng , liên tưởng đến những lời vừa của Th Nguyệt, trong lòng đột nhiên trỗi dậy một suy nghĩ kh tưởng.
Chẳng lẽ… Thi Phàm thật sự là con ruột của A Tr?
Phó Th Nguyệt sống độc thân nhiều năm, đột nhiên lại muốn nhận nuôi trẻ con?
Đứa trẻ này lại còn giống A Tr như đúc.
Hơn nữa, Thi Phàm hoàn toàn khỏe mạnh, vậy cha mẹ ruột của con bé lại bỏ rơi?
Một đứa trẻ bình thường khỏe mạnh, thể đến tay phụ nữ đơn thân như Phó Th Nguyệt nhận nuôi?
Nhưng bà cũng biết, A Tr kh loại tùy tiện bên ngoài gây chuyện. Nếu thật sự là cha đứa bé, vậy mẹ nó là ai?
Hay là… bà đã nghĩ quá nhiều?
Tâm trí bà cụ xoay vòng như ruột chín lần, nhưng cuối cùng kh để lộ gì ra ngoài.
Buổi trưa, cả nhà miễn cưỡng ngồi ăn bữa cơm giao thừa coi như yên ổn. Ôn Lương ngồi trò chuyện cùng bà một lúc l cớ việc, rời khỏi biệt thự.
Cô lái xe đến quán cà phê đã hẹn với Mạnh Sách, nhóc đã đến từ sớm, ngồi ở góc khuất trong quán, kh ngừng ngó ra cửa, lòng căng như dây đàn, tay đổ mồ hôi lạnh, chỉ sợ bị Ôn Lương tuyên án tử.
“Chị ơi, chị đến ạ.”
Ôn Lương ngồi xuống trước mặt .
Th cô bình tĩnh gọi đồ uống với nhân viên phục vụ, Mạnh Sách bất giác siết chặt nắm tay.
Đợi nhân viên rời , liền kh chờ nổi, vội vàng thể hiện giá trị của bản thân:
“Chị ơi, chuyện về chú Vương hôm đó, em đã hỏi bố em .”
Nói thật, hôm đó đầu óc rối như tơ vò, lòng thì tuyệt vọng.
Chị Lương vừa xinh đẹp, lại tiền, thời nay chuyện từng ly hôn chẳng là gì cả, hơn nữa chị còn giúp nhiều.
Còn thì ? Chẳng gì cả, ngược lại còn để chị lo lắng đủ chuyện.
Chuyện kia xảy ra , Mạnh Sách kh tài nào tưởng tượng nổi lý do gì chị kh chia tay .
Về đến nhà, ều đầu tiên làm là hỏi bố chuyện chị Lương đã nhờ, nói dối kh ít, chỉ mong moi ra được th tin ích, ít nhất thể chứng minh rằng bản thân kh hoàn toàn vô dụng.
Ôn Lương hơi bất ngờ, cô cứ tưởng m ngày nay sẽ chẳng còn tâm trạng đâu mà hỏi han gì.
“Em nói .”
“Bố em nói tiền của chú Vương đúng là vay của Trương Quốc An. này là bạn nối khố từ nhỏ của bố em. Hồi nhỏ nhà bố em gặp chuyện, bà nội bị bắt cải tạo, bố bị gửi đến nhà họ hàng, nhưng bị bán sang nhà bà nội hiện giờ. Sau này, bố em tình cờ gặp lại Trương Quốc An khi lên thành phố làm thuê… Thật ra em kh hề biết chuyện bố em từng bị bán. Giờ già nên kh còn để tâm nữa…”
Ôn Lương cúi mắt, đáy mắt thoáng hiện một tia lạnh lẽo, gật đầu khẽ:
“Chị hiểu .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.