Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 269: Chia tay
"Bây giờ, em hãy gọi ện cho ta và nói chia tay." – Vẻ mặt Phó Tr kh chút biểu cảm cô.
Ôn Lương im lặng vài giây, ngón tay hơi động đậy, gương mặt lộ rõ vẻ lưỡng lự.
Chuyện tình cảm với Mạnh Sách vốn là lỗi ở cô, cô vốn định chia tay trực tiếp với ta, nghiêm túc một chút, cũng để an ủi cảm xúc của Mạnh Sách.
Chia tay qua ện thoại, lại còn trước mặt Phó Tr, ều đó nằm ngoài kế hoạch của Ôn Lương.
Th Ôn Lương im lặng, Phó Tr liếc cô một cái, giọng nói mang theo áp lực kh thể kháng cự: "Kh muốn à? Kh muốn thì để làm."
l ện thoại trong túi áo khoác ra, làm bộ như muốn gọi cho Mạnh Sách.
Việc tìm số ện thoại của Mạnh Sách với là chuyện dễ như trở bàn tay.
Ôn Lương th vậy, lập tức nắm l cổ tay , cau mày đầy bất mãn, nét mặt căng thẳng, môi mím chặt:
"Phó Tr, đừng quá đáng!"
Phó Tr ngước mắt, ánh chạm nhau, nhướng mày, ánh mắt kiên định, kh hề nhượng bộ:
"Quá đáng? xưa nay vẫn vậy, chẳng em sớm biết ?"
Ôn Lương: "……"
Tên đàn khốn kiếp này, chỉ biết giở trò vô lại!
Hai mắt đối mắt, như đang giao chiến bằng ánh mắt, một trận chiến kh khói súng.
Vài giây sau, cuối cùng Ôn Lương nhượng bộ một bước, cụp mắt xuống, dựa vào lưng ghế, l ện thoại ra gọi cho Mạnh Sách.
"Bật loa ngoài." – Phó Tr nhắc.
"Lo chuyện bao đồng!" – Ôn Lương trợn mắt, nhưng vẫn bấm bật loa ngoài.
Điện thoại kết nối, giọng Mạnh Sách vang lên từ đầu dây bên kia:
"Chị?"
Bên trong xe vô cùng yên tĩnh, giọng nam mang chút tạp âm của dòng ện truyền qua nghe rõ, giọng nói chút thăm dò.
Ôn Lương do dự một chút:
"…Mạnh Sách."
Dường như Mạnh Sách nhận ra sự thay đổi trong giọng cô, giọng nói lập tức trở nên hoảng hốt:
"Chị… chị muốn chia tay với em à?"
"…Xin lỗi, Mạnh Sách, chị nghĩ… chúng ta nên chia tay thôi."
"Chị…"
Ôn Lương ngắt lời ta, nói tiếp:
"Em cũng biết, cuộc hôn nhân trước đây của chị tan vỡ vì chồng cũ dây dưa kh rõ với yêu cũ. Chuyện đó đã để lại ảnh hưởng sâu đậm với chị. Chị đã suy nghĩ nhiều, phát hiện bản thân vẫn kh thể chấp nhận được ều đó."
chồng cũ bị cô nói bóng gió đến chỉ lẳng lặng cô, cúi mắt xuống.
Phó Tr từ lâu đã nhận ra sai nghiêm trọng, nhưng tổn thương đã gây ra, giờ chỉ muốn giành lại cô, bù đắp cho thật tốt.
Đầu dây bên kia, giọng Mạnh Sách nghẹn ngào:
"…Chị, em xin lỗi, thật sự xin lỗi…"
"Mạnh Sách, kh trách em đâu, thật sự kh lỗi của em. Chị biết mà, em đừng tự trách ."
Nói đến đây, Ôn Lương trừng mắt lườm Phó Tr một cái.
Tên tư bản xấu xa!
Kh đạo đức, chỉ hành động theo sở thích.
Nếu kh vì ta, Mạnh Sách cũng sẽ kh tự trách như vậy.
Ôn Lương thật sự sợ Mạnh Sách vì cảm giác tội lỗi mà kh vượt qua được, áp lực quá lớn.
Cô lại kh thể nói cho ta biết sự thật.
Sự việc hôm đó đã qua m ngày, Phó Tr sớm đã dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết.
Với tính cách trẻ tuổi và dễ xúc động của Mạnh Sách, nếu kh cam lòng mà làm ầm lên, vừa kh chứng cứ, lại dễ bị Phó Tr trả đũa, thiệt thòi vẫn là ta.
Tất cả là do cô, khiến Mạnh Sách chịu tổn thương. Cô đã lừa một con trai tràn đầy tình cảm với , bây giờ lại còn trách ta.
Ôn Lương cảm th bản thân thật đáng ghét.
Phó Tr sờ mũi, quay mặt sang hướng khác.
Mạnh Sách cũng kh dây dưa, chỉ là vô cùng tự trách.
Ôn Lương an ủi ta một lúc lâu, đến khi tâm trạng Mạnh Sách dịu xuống, mới kết thúc cuộc gọi.
Cô tắt màn hình, cất ện thoại, lạnh lùng Phó Tr:
"Được chưa?"
"Được ." – Phó Tr khởi động xe.
" đã làm theo lời , hy vọng giữ lời hứa, tôn trọng ý kiến của ."
Phó Tr chăm chú về phía trước, chuyên tâm lái xe.
Tôn trọng ý kiến của cô?
Còn xem là ý kiến gì.
Hai quay về biệt thự nhà họ Phó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-269-chia-tay.html.]
Gia đình Phó Việt, gia đình Nhị thúc, tất cả đều mặt.
Theo th lệ, tối nay cả nhà sẽ cùng ăn bữa cơm giao thừa.
Chỉ là, kh giống như mọi năm, bữa cơm giao thừa năm nay thiếu một .
Chỉ cần nghĩ đến là Ôn Lương lại th buồn.
Trong phòng khách, bên cạnh bà cụ là Tô Th Vân và Nhị Thẩm đang trò chuyện. Phó Việt ngồi trên chiếc sofa bên kia, đang nói gì đó với Phó Sinh.
Phó Thi Phàm và Phó Duệ thì ở phía bàn ăn, líu lo trò chuyện như trẻ con.
Ôn Lương chào hỏi mọi , ngồi xuống cạnh Tô Th Vân:
"Chị dâu cả."
Tô Th Vân mỉm cười gật đầu.
Nụ cười của cô hơi gượng gạo, như là gắng gượng lắm mới nở ra được.
kỹ, sắc mặt cô cũng kh tốt, dưới mắt quầng thâm nhạt.
Ôn Lương quan tâm hỏi:
"Chị dâu, chị kh khỏe à?"
Phó Việt nghe vậy liếc Tô Th Vân.
Tô Th Vân sững lại, sau đó mỉm cười với Ôn Lương:
"Kh ."
Cô liếc Phó Tr vừa vào sau Ôn Lương, khẽ nghiêng về phía Ôn Lương, hạ giọng hỏi:
"Em với Nhị đệ làm lành à?"
"Chưa." – Ôn Lương ngẩng đầu, liếc Phó Tr.
đang ngồi cạnh Phó Sinh, hai chân bắt chéo, dáng vẻ tao nhã.
Ba em trai ngồi thẳng hàng, qua thì Phó Việt và Phó Tr mới là em ruột của nhà lớn, nhưng lại vẻ giống Phó Sinh hơn, ngược lại Phó Tr lại là khác biệt nhất.
Bà cụ và Nhị Thẩm cũng ngẩng đầu sang.
Kh hiểu , Nhị Thẩm bắt đầu than phiền về Phó Sinh:
"Đã hai mươi bảy , đến bạn gái còn chưa ."
Phó Sinh tựa vào lưng ghế sofa, cười bất lực, đưa tay xoa cổ.
Vết sẹo để lại từ khu nghỉ dưỡng suối nước nóng vẫn còn đó.
nói:
"Mẹ, mẹ đừng lo, sắp ."
Nhị thẩm lập tức mừng rỡ:
"Thật à? Mau nói cho mẹ biết là ai?"
"Đến lúc đó cô sẽ biết." – Phó Sinh ra vẻ bí mật.
Nói chuyện một hồi, Ôn Lương th chán, chào bà cụ lên lầu.
Cô ở trong phòng chưa được bao lâu, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Ôn Lương đứng dậy ra mở, th đứng ngoài là Phó Thi Phàm.
Con bé quay đầu trái , như làm chuyện xấu, len lén chui vào phòng vội vàng đóng cửa lại.
Ôn Lương vừa buồn cười vừa hỏi:
" vậy, con làm gì mà lén lút thế?"
Phó Thi Phàm nghiêm túc trả lời:
"Con sợ bà th."
Nghe vậy, Ôn Lương kh còn cười nổi nữa, cúi xuống ôm l thân hình nhỏ bé , dịu dàng nói:
"Kh , đừng sợ. Dù bà th cũng kh , con muốn chơi với ai thì cứ chơi."
Phó Thi Phàm mở to mắt Ôn Lương:
"Nhưng… con sợ bà giận con, kh cần con nữa."
Th cô bé hiểu chuyện như thế, lòng Ôn Lương nhói đau:
"Bà kh cần con thì còn chú và thím."
Cô nói:
"Chú con bảo nếu con muốn ở lại trong nước thì sẽ nhập hộ khẩu theo chú ."
"Nhập hộ khẩu?" – Phó Thi Phàm nghiêng đầu hỏi.
"Ừ, l d nghĩa cha con để nhập vào hộ khẩu của chú, sau này con chính là con gái của chú và thím, nên con đừng sợ, chúng ta đều là thân của con."
Đôi mắt Phó Thi Phàm sáng rực lên, nhào vào lòng Ôn Lương, suýt chút nữa đè cô ngã.
Hai cùng nằm bò trên giường, đầu kề đầu.
Phó Thi Phàm vừa nói vừa cười kể chuyện cô bé chơi với bạn mới Phó Duệ.
Cô bé nói:
"Tiểu Duệ Duệ bảo buồn, bố mẹ cãi nhau, m hôm nay kh nói chuyện với nhau, mẹ còn bảo sẽ ly hôn với bố ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.