Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 270: Quả nhiên là anh em ruột
Ôn Lương nghe vậy, hơi ngạc nhiên.
Đến giờ nấu cơm, cô xuống bếp phụ giúp.
Nhị Thẩm và Tô Th Vân đang bận rộn trong bếp, thì sơ chế, thì cắt thái, ba đàn nhà họ Phó cũng góp mặt: rút chỉ tôm, chặt sườn.
Trong phòng khách chỉ còn bà cụ và hai đứa trẻ.
Ôn Lương theo bản năng liếc Tô Th Vân, lại sang Phó Việt – đang ướp đùi gà. Hai vợ chồng họ hình như thật sự chuyện – hoàn toàn kh chút giao tiếp hay tương tác nào.
Nhất là Tô Th Vân, đến liếc chồng cũng kh. Còn Phó Việt thì m lần đưa mắt vợ, nhưng lại đành thu ánh mắt về.
Bữa cơm tất niên vô cùng phong phú, thức ăn đầy ắp cả một bàn tròn lớn.
Đến giờ ăn, cả nhà lần lượt ngồi vào chỗ.
Lúc sắp xếp chỗ ngồi, Tô Th Vân cố ý chọn, chỉ vào chỗ bên cạnh Ôn Lương nói:
“Chỗ này đặt thêm hai ghế trẻ em, để Duệ Nhi và Phàm Phàm ngồi cùng nhau.”
Ôn Lương hiểu cô kh muốn ngồi cạnh Phó Việt, nên thuận nước đẩy thuyền, gật đầu đồng ý.
Lúc Phó Th Nguyệt xuống lầu, Phó Thi Phàm đã sớm ngồi cạnh Ôn Lương, đang ríu rít nói gì đó với Phó Việt.
Cô ta lộ vẻ kh vui, vừa ngồi xuống cạnh bà cụ vừa nói với Phó Thi Phàm:
“Phàm Phàm, lại đây ngồi với bà nội!”
Phó Thi Phàm ngẩng đầu, chu chu đôi môi hồng hồng:
“Bà nội ơi, con muốn ngồi với thím.”
Chưa đợi Ôn Lương lên tiếng, Tô Th Vân đã tiếp lời:
“Cô à, để Phàm Phàm ngồi đây , chơi với Duệ Nhi luôn cho tiện.”
Dù cũng là cô dùng con cái làm cái cớ, lúc này dĩ nhiên lên tiếng đỡ lời cho Ôn Lương.
Phó Th Nguyệt còn định nói thêm gì đó, nhưng bà cụ kéo nhẹ cổ tay cô, trầm giọng:
“Ăn cơm tất niên, con bớt lời một chút .”
Phó Th Nguyệt hừ lạnh, liếc Ôn Lương một cái đầy lạnh lẽo, mới kh nói thêm nữa.
Lúc ăn cơm, Phó Việt chủ động gắp thức ăn cho Tô Th Vân, nhưng cô kh thèm l một lần, cũng chẳng hề đụng đũa vào món đó.
Sau bữa tất niên, cả nhà họ Phó ngồi trong phòng khách thức đêm đón giao thừa, lập bàn chơi mạt chược.
Ôn Lương kh chơi, ngồi ở bàn ăn chơi xúc xắc với Phó Thi Phàm.
Phó Việt cũng chạy sang, hai đứa chơi chán cùng kéo nhau ra sân.
Trên bàn chỉ còn lại Ôn Lương và Tô Th Vân.
Ôn Lương liếc về phía bàn mạt chược, như lơ đãng hỏi:
“Chị dâu, chị với cả cãi nhau à?”
Tô Th Vân hơi ngạc nhiên cô.
Ôn Lương mỉm cười:
“Biểu hiện của hai rõ quá, từ chiều đến giờ, nói kh quá năm câu.”
Tô Th Vân khẽ cười, nhưng nụ cười đầy cay đắng, chỉ lắc đầu kh nói.
Th cô kh muốn nhắc đến, Ôn Lương cũng kh gặng hỏi nữa.
M giây sau, Tô Th Vân bỗng nói khẽ:
“A Lương… lúc em biết Nhị ca phụ nữ khác, em cảm th thế nào?”
Ôn Lương ngạc nhiên – lẽ nào Phó Việt ngoại tình?
Cô nhớ lại tâm trạng của khi – rõ ràng chỉ mới nửa năm trước, mà giờ như đã qua cả một đời .
“Cảm giác à… chắc là trái tim c.h.ế.t lặng… Trước hôm c tác về một ngày, em vừa biết mang thai, mừng lắm, chỉ mong về để cùng chia sẻ tin vui… Ai ngờ…”
Ôn Lương ánh mắt dần đờ đẫn, xa xăm mà lẩm bẩm, tiếng nói nhỏ dần im bặt.
Cô thu lại ánh , nở một nụ cười nhẹ như đã bu xuống tất cả:
“Nhưng cũng qua . Cho nên chị dâu, ều quan trọng nhất là chị hiểu rõ bản thân muốn gì. Theo em th, ý cả chắc là kh muốn ly hôn.”
Hồi đó, cô bị tình cảm ràng buộc, trong lòng còn mong Phó Tr quay đầu, thành ra lún quá sâu, chịu tổn thương nhiều hơn.
Đau dài kh bằng đau ngắn.
Nếu lúc đó cô dứt khoát sớm một chút, ly hôn thẳng t với Phó Tr, lẽ đã kh mất đứa con, lẽ ngoại cũng kh ra đột ngột như vậy.
Tô Th Vân khẽ cười khổ, ánh mắt đầy m.ô.n.g lung:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-270-qua-nhien-la--em-ruot.html.]
“Hiểu rõ bản thân muốn gì…”
Trong lòng cô sớm đã một cái gai – cứ giả vờ như chưa chuyện gì xảy ra, tiếp tục sống cùng Phó Việt, cô làm kh được.
Nhưng một khi ly hôn, Phó Việt nhất định sẽ giữ con lại nhà họ Phó, còn cô thì rời xa con trai .
“Chị thật sự kh biết muốn gì nữa…” – cô lẩm bẩm như mất hồn –
“Tháng trước, chị nghe th giọng phụ nữ trong ện thoại , kh giải thích gì cả, ngược lại còn né tránh… Trước kia dù nhận ện thoại của ai, cũng chưa từng giấu chị, m cô thư ký hay bạn bè nữ chị đều biết rõ… Thế nên chị bắt đầu để ý. một hôm, chị ngửi th trên mùi nước hoa phụ nữ… còn tóc, trên tay và cổ còn cả vết cào, rõ ràng là móng tay phụ nữ để lại…”
“Chị nói thẳng với . bảo giữa họ kh gì… ha… chị hỏi là ai, lại kh chịu nói… tưởng chị ngốc chắc?”
Nghe giọng, rõ ràng Tô Th Vân vẫn còn tình cảm với Phó Việt.
Chỉ là… trong lòng kh thể vượt qua được rào cản đó.
Trong tình cảnh này, Ôn Lương cũng chẳng thể thay chị đưa ra lựa chọn, chỉ th chút cảm khái.
Hồi cô mới về nhà họ Phó, Tô Th Vân và Phó Việt đã yêu nhau. Khi Ôn Lương học năm nhất, họ làm đám cưới – lãng mạn, hoành tráng. Cô là tận mắt chứng kiến tất cả.
Sau đó Tô Th Vân mang thai, nhưng đứa bé kh giữ được. tĩnh dưỡng lâu, mới được Phó Việt.
Khi , Ôn Lương từng ngưỡng mộ chị – ngưỡng mộ một cặp vợ chồng yêu thương nhau, gia đình hòa thuận ấm êm.
Vậy mà giờ đây, cái gia đình tưởng như hạnh phúc cũng bắt đầu rạn vỡ.
Phó Tr, Phó Việt – quả nhiên là em ruột.
Ôn Lương liếc về phía bàn mạt chược – nơi Phó Tr đang ngồi.
Kh ngờ vừa vặn bắt gặp ánh mắt cũng đang sang.
Ánh mắt chạm nhau, Ôn Lương lập tức dời tầm .
Khóe môi Phó Tr khẽ cong, ánh mắt chợt lóe tia cười, cúi đầu tiếp tục đ.á.n.h bài.
“ ra ngoài xem Duệ Nhi với Phàm Phàm một chút.” – Tô Th Vân liếc ra phía sau lưng Ôn Lương, đứng dậy bước ra ngoài.
“Em cũng .”
Ôn Lương uống một ngụm nước, đứng dậy.
Bất ngờ – “bốp” một tiếng.
“A!” – Ôn Lương nhăn cả mặt, tay ôm l sau đầu, quay phắt lại Phó Tr phía sau:
“ đến từ lúc nào vậy? Đi đứng mà chẳng chút tiếng động gì cả!”
Phó Tr xoa xoa cằm, mắt mang theo vẻ ấm ức:
“ làm biết em lại bất ngờ đứng lên?”
Ôn Lương trợn mắt, xoa đầu quay ra ngoài.
Phó Tr bóng lưng cô, bước chân nh chóng đuổi theo.
Trong khu dân cư đang hoạt động, Phó Thi Phàm với Phó Duệ đã chạy mất, Tô Th Vân cũng kh th đâu.
Ôn Lương còn chưa tới cổng thì Phó Tr đã đuổi kịp, nắm l cổ tay cô:
“A Lương.”
“Gì vậy?”
“Xin lỗi.” – Phó Tr khẽ nói.
đã nghe th những lời cô nói khi nãy.
Trước hôm c tác về, cô vừa biết thai, vô cùng háo hức muốn chia sẻ niềm vui với .
Nhưng cô chờ ở sân bay suốt m tiếng, vẫn chẳng th bóng dáng đâu.
Cô ngồi trong phòng khách, chờ đến tận khuya, đến mức ngủ quên luôn.
Đèn trong phòng khách vẫn sáng suốt đêm – là vì cô chờ về.
Nhưng khi đó, lại hoàn toàn kh hiểu ánh đèn ý nghĩa gì.
Cho đến một ngày, về nhà – căn nhà hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Ôn Lương nhướng mày , kh hiểu:
“Lại nữa đây?”
Tự dưng nói xin lỗi?
Ánh đèn vàng ấm ngoài sân hắt lên gương mặt Phó Tr. Sống mũi cao thẳng chia ánh sáng thành hai nửa, một nửa chìm trong bóng tối, một nửa rực rỡ dưới ánh đèn.
Đôi mắt đen thẫm, Ôn Lương lâu, khẽ lắc đầu:
“Kh gì… chúc em năm mới vui vẻ.”
Ôn Lương: “…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.