Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 271: Một lũ cùng một giuộc

Chương trước Chương sau

Ôn Lương liếc bằng ánh mắt như kẻ thần kinh: “Chúc mừng năm mới.”

Cô xoay tiếp về phía trước.

“Em đâu thế?” Phó Tr lập tức theo kịp, sóng vai bước cùng cô.

“Đi dạo cho khuây khỏa.” Giọng cô kh m thiện cảm.

“Lúc nãy th em nói chuyện với chị dâu, nói gì vậy?” Phó Tr hỏi như thể lơ đãng.

Ôn Lương nhướng mày một cái: “Kh ra à? cả với chị dâu tối nay gần như kh nói với nhau câu nào, quá kỳ lạ.”

“Kh để ý, mải em.”

Ôn Lương lườm : “Dẻo miệng thật đ.”

“Vậy à?” Phó Tr làm vẻ vô tội, nhướng mày.

Ôn Lương quay đầu sang chỗ khác, ngừng một lúc hỏi: “Hình như cả phụ nữ khác bên ngoài, biết kh?”

“Thật kh biết.” Phó Tr hơi ngạc nhiên, “ khi nào hiểu lầm kh?”

nhớ rõ, năm xưa là Phó Việt theo đuổi Tô Th Vân, theo lâu nữa là đằng khác. Họ lớn lên cùng nhau, với hiểu biết của về Phó Việt, thì ta yêu Tô Th Vân. Cưới nhau bao năm, hai vẫn hòa thuận, còn một đứa con trai đáng yêu, lại tự dưng ngoại tình?

Ôn Lương bật cười chua chát: “Chị dâu phát hiện trên ta mùi nước hoa của phụ nữ, tóc dài, còn vết cào do móng tay để lại. ta lại nói trong sạch, chị dâu hỏi phụ nữ kia là ai, ta lại kh chịu nói. Thế nào? th chị dâu hiểu nhầm chắc?”

Phó Tr im lặng.

Ôn Lương liếc một cái đầy giễu cợt, trong giọng nói mang theo gai nhọn: “Hai đúng là biết đồng cảm, kh hổ là em ruột!”

kh đang biện hộ cho ta, chỉ là hơi bất ngờ…”

Th sắc mặt Ôn Lương kh tốt, Phó Tr lập tức ngậm miệng, đổi chủ đề: “Kh nói chuyện họ nữa, khu quản lý tổ chức hoạt động đ, qua xem kh?”

.”

Ôn Lương quay đầu bỏ về.

Phó Tr bóng lưng cô, bất đắc dĩ lắc đầu, sải bước theo sau: “Vậy cũng kh nữa.”

Ôn Lương: “…”

Bà cụ tuổi cao, kh thức nổi, đeo kính lão chơi vài ván mạt chược với con cháu lên lầu nghỉ ngơi, bàn mạt chược cũng tan.

Phó Th Nguyệt ở nước ngoài lâu, chỉ chút quan hệ xã giao với đám nhỏ trong nhà, thím hai cũng chẳng m khi lên tiếng, nói với chú hai vài câu cũng lên lầu.

Trước khi bà còn dặn dì giúp việc: “Lát nữa Phó Thi Phàm về thì dẫn nó lên phòng .”

Ôn Lương quay lại phòng khách thì gặp Phó Việt từ trong ra.

ta dừng bước, liếc Ôn Lương: “Chị dâu em đâu?”

“Chắc là với Việt nhi và Thi Phàm sang chỗ hoạt động bên khu quản lý .”

Phó Việt “ừ” một tiếng, thêm hai bước, chạm mặt Phó Tr từ phía sau tới, hai nhau, gật đầu nhè nhẹ, Phó Việt sải bước ra khỏi sân.

Chú hai nghe ện thoại, thím hai kh biết đâu, trong phòng khách chỉ còn Phó Th đang ngồi trên ghế sô pha, uể oải cầm ện thoại, như đang trả lời tin n.

Ôn Lương vào bếp l khay hoa quả đặt lên bàn trà, ngồi xuống sofa, dùng tăm xiên một miếng th long bỏ vào miệng.

Lúc này, trong ện thoại của Phó Sinh đột nhiên vang lên một giọng nữ ngọt lịm, nũng nịu: “Aiya, chán quá à~ nhớ ghê luôn…”

vẻ là vô tình bật loa ngoài, Phó Sinh theo bản năng liếc sang đối diện.

Ôn Lương cười: “Bạn gái à?”

“Ừ.” Phó Sinh cười nhạt, nhưng nụ cười kh chạm tới đáy mắt.

“Thím hai chắc mừng lắm nhỉ, định khi nào dẫn về ra mắt đây?”

Phó Sinh cong môi cười: “Chiều nay chỉ nói bừa với mẹ thôi, mới quen ở khu nghỉ dưỡng vài hôm trước, còn chưa tính gì cả.”

Ôn Lương gật gù như hiểu rõ, ăn thêm một miếng dưa lưới ngọt lịm.

Đúng lúc đó, Phó Tr tới, ngồi xuống cạnh Ôn Lương, mặt kh đổi sắc, cầm l tăm xiên một miếng hoa quả.

Phó Sinh liếc hai , thức thời rút lui.

Ôn Lương: “…”

Cô lườm Phó Tr, đứng dậy nuốt miếng hoa quả trong miệng: “Em lên phòng đây, đừng theo nữa.”

Ôn Lương lên tầng hai, Phó Tr quả thực kh bám theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-271-mot-lu-cung-mot-giuoc.html.]

Cô nằm trong phòng chơi ện thoại một lúc, kh trụ nổi nữa, bèn tắm rửa chuẩn bị ngủ.

Ôn Lương mặc đồ ngủ từ nhà vệ sinh bước ra, định trèo lên giường, thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Cô tưởng là Phó Thi Phàm về, mở cửa ra thì th Phó Tr đang đứng ở cửa.

Nhân lúc Ôn Lương còn đang ngẩn ra, đã sải bước vào.

vào làm gì?” Ôn Lương hoàn hồn, bước vội tới c trước mặt , giơ tay cản đường.

Phó Tr bình tĩnh đáp: “Ngủ.”

Ôn Lương trố mắt: “ ngủ ở phòng em? đùa đ à?”

“Đây là phòng của chúng ta.” Phó Tr nghiêm túc nói.

Ôn Lương hơi khựng lại.

Khi họ chưa ly hôn, mỗi lần về nhà tổ, phòng này đúng là phòng dành cho hai vợ chồng họ.

“Giờ ly hôn , qua phòng khác .”

“Hết phòng .”

“Hết là ?”

“Chú thím hai chiếm một phòng, Phó Th một phòng, cô Phó Sinh một phòng, cả một phòng, chị dâu với Việt nhi một phòng, cộng với em nữa là hết phòng. Phòng khách còn lại chưa dọn, kh chăn gối.”

Dì giúp việc vốn kh ngờ Phó Việt với Tô Th Vân lại ngủ riêng.

Ôn Lương nghe vậy, nghĩ một lát nói: “ qua ngủ với cả hoặc Phó Sinh , đừng bám em nữa.”

qua , Phó Sinh nói gọi ện thoại suốt đêm với bạn gái, cả đang gọi video với ai đó, còn nghe th tiếng phụ nữ…”

Phó Tr nói nghiêm túc.

Kh hề nói dối – Phó Việt đúng là đang họp video, và đúng là giọng nữ, chỉ là cuộc họp quốc tế.

Lúc Phó Tr tới, Phó Việt còn nói sẽ ra thư phòng họp, nhường phòng cho em trai, nhưng từ chối.

Dưới sự “dẫn dắt” của Phó Tr, Ôn Lương tưởng cả đang gọi cho tình bên ngoài, khẽ nhíu mày khó chịu.

Còn đang do dự thì Phó Tr đã mở tủ quần áo l đồ ngủ, cởi áo len, tháo nút áo sơ mi.

Ôn Lương hốt hoảng: “Ê, đợi đã!”

thế?” Bàn tay dài đang cởi nút áo của Phó Tr khựng lại.

“Hay… ngủ dưới ghế sofa …” Ôn Lương gợi ý.

Phó Tr bu tay, mím môi, đôi mắt cụp xuống, ánh mắt vô tội cô.

Kh hiểu , Ôn Lương hơi chột dạ, quay đầu sang chỗ khác.

“Chỉ một đêm thôi mà. Lúc ở Úc, trong tình huống như thế mà cũng đâu làm gì em, em sợ gì chứ?”

Ôn Lương: “…”

Th cô kh nói, Phó Tr cúi đầu thở dài, bắt đầu mặc lại áo: “Kh ngờ em lại sợ đến vậy, nhớ hồi trên trực thăng, em bám chặt l như bạch tuộc, vừa ôm vừa hôn…”

“Được được ! ngủ bên trong!” Ôn Lương giơ tay làm động tác ‘dừng lại’, nhượng bộ, “Nhưng nhớ là nghiêm chỉnh, kh được giở trò.”

“Dĩ nhiên .”

Trong mắt Phó Tr hiện lên tia đắc ý, thay đồ ngủ vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Khi ra ngoài thì Ôn Lương đã nằm ở mé ngoài giường, phía bên trong đặt sẵn một bộ chăn gối.

tắt đèn nhé?” Phó Tr hỏi.

Ôn Lương nhắm mắt, khẽ “ừ” một tiếng.

Phó Tr tắt đèn, nhấc chăn lên, chui vào giường.

Lâu kh nằm cạnh Phó Tr, Ôn Lương mãi mới ngủ được. Một lúc lâu sau, cô mới .

Nửa đêm, khoảng lúc nửa đêm giao thừa, tiếng pháo hoa bên ngoài khiến Ôn Lương tỉnh giấc. Mơ màng, cô cảm th sau lưng như một cái lò sưởi, khiến toàn thân ấm áp dễ chịu trong đêm đ lạnh giá.

Ôn Lương khẽ rúc lại gần.

Chợt nhận ra ều gì đó kh đúng, cô bật mở mắt, quay đầu nghiến răng:

“Phó Tr!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...