Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 281: Phó Tranh, anh bị bệnh à?
“Chú ơi!”
Giọng trẻ con phá vỡ bầu kh khí yên ắng đầu tiên.
Phó Thi Phàm phản ứng nh nhất, vui vẻ chạy đến:
“Chú đến à?”
“ việc qua đây, tiện thể đến thăm các cháu.”
Phó Tr nói là nói với Phó Thi Phàm, nhưng ánh mắt lại dừng trên Ôn Lương, giọng mang theo sự lo lắng và trách móc:
“Em cũng vậy, vết thương trên đầu còn chưa khỏi, hôm qua mắt cá chân vừa hồi phục, bác sĩ dặn nghỉ ngơi nhiều hơn, hôm nay đã chạy đến đây tác nghiệp , chẳng để ý gì đến sức khỏe cả.”
Trực giác thứ sáu mách bảo Ôn Lương rằng, Phó Tr chẳng việc gì cả, mà là theo cô đến tận đây.
ều, cô kh vạch trần, bình tĩnh nói:
“ kh , làm việc , bọn tác nghiệp .”
Cô quay sang Hạ Đ Thành:
“Đi thôi, hướng dẫn viên chắc đã đến .”
Th thái độ của Ôn Lương với Phó Tr lạnh nhạt, Hạ Đ Thành hơi mỉm cười như như kh:
“Ừ.”
Ôn Lương kh quên hỏi Phó Thi Phàm:
“Phàm Phàm, con với chú hay là…”
Còn chưa nói xong, Phó Tr đã lên tiếng:
“Mọi đâu tác nghiệp thế? cũng lần đầu đến Ninh Th, giờ lại rảnh, cùng mọi luôn.”
Ôn Lương trừng mắt : “…”
Nhận được ánh đó, Phó Tr mặt kh đổi sắc, còn bổ sung thêm một câu:
“Nếu em mệt, thể cõng em.”
Hạ Đ Thành liếc một cái, ánh mắt thoáng lướt qua một tia u ám:
“ còn tưởng Chủ tịch Phó bận trăm c nghìn việc, kh ngờ cũng hứng thú thế này.”
“Kh bằng Hạ tiên sinh, vừa quản lý họ Hạ, vừa thời gian làm nhiếp ảnh gia, lại còn ngoại tỉnh tác nghiệp.” Giọng Phó Tr bình thản.
Ôn Lương cấu eo một cái, mỉm cười với Hạ Đ Thành:
“Thời gian kh nhiều, thôi.”
Hạ Đ Thành kh nói gì nữa, là đầu tiên rời sảnh lớn.
Tiểu Ưu kín đáo liếc Phó Tr và Ôn Lương một cái, nh chóng theo sau.
Đường Thi Thi liếc Phó Tr đầy khinh thường, khoác tay Chu Phàm về phía trước, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“ cứ tưởng họ Diệp đã phiền lắm , kh ngờ Phó hôn quân cũng chẳng kém cạnh.”
Mọi đều đã hết, Ôn Lương mặt kh cảm xúc, nghiêng đầu liếc Phó Tr:
“Kh nói muốn cùng ? Còn kh ?”
Phó Tr xách balo nhỏ của Phó Thi Phàm lên, một tay nhẹ nhàng bế cô bé, bước theo sau, liếc Ôn Lương với vẻ chột dạ:
“ tưởng em sẽ kh vui.”
“Hừ.” Ôn Lương liếc một cái, mặt lạnh như tiền:
“ nét mặt xem, bây giờ vui kh?”
Phó Tr: “…”
Phó Thi Phàm thay chú trả lời:
“Kh vui.”
“ mặt khác kh muốn nói nhiều với , để giữ chút thể diện. Nhưng đến nơi , ngoan ngoãn cho , nghe rõ chưa?!”
Giọng cô nghiêm túc như cô giáo đang dạy dỗ học sinh tiểu học nghịch ngợm.
“Nghe .” Phó Tr gãi mũi.
Bên ngoài khách sạn đậu sẵn một chiếc xe khách cỡ nhỏ, tài xế và hướng dẫn viên kèm, vốn dùng để phục vụ khách lẻ du lịch, bây giờ nhóm Ôn Lương đã thuê trọn gói.
Mọi đều đã lên xe, Phó Tr là lên sau cùng. Trước khi lên xe, một bác ngang qua vỗ vai , căm phẫn nói:
“ trai à, bác nói nghe, vợ thì kh thể chiều quá, uy của chủ gia đình chứ. Đàn con trai mà sợ vợ là chứ?”
Phó Tr liếc bác một cái:
“Cảm ơn bác, cháu thích vậy.”
chính là thích Ôn Lương như thế này, thỉnh thoảng cấu một cái, trừng mắt một cái. ngoài thì th cô như ghét , nhưng trong mắt Phó Tr, đó mới là dấu hiệu hai dần thân mật hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-281-pho-tr--bi-benh-a.html.]
Giống như vừa , Ôn Lương cười nói khách khí với Hạ Đ Thành, còn với thì kh thèm nể mặt chỉ khi thân thiết mới kh che giấu cảm xúc.
Bác trai ngẩn , biểu cảm như kiểu “sắt kh rèn thành thép được” lại đàn vô dụng thế này chứ?!
Phó Tr cao mét tám sáu, đứng trong xe khách phần chật chội, hơi cúi , đảo mắt qu.
Đường Thi Thi chơi một chiêu nhỏ, kh ngồi cạnh Chu Phàm mà cố ý tách ra. Khi Ôn Lương lên xe, cô liền vẫy tay gọi cô ngồi cạnh, cách Chu Phàm một lối nhỏ.
Phó Tr và Phó Thi Phàm đành ngồi ngay hàng phía trước Ôn Lương.
Tết đã qua, nhưng vẫn còn nhiều du lịch ở Ninh Th.
Tới một khu vực tg cảnh tự nhiên, Ôn Lương cầm máy ảnh xuống xe.
Tùy theo từng loại cảnh sắc mà cách thể hiện khác nhau, Hạ Đ Thành vừa vừa chia sẻ thói quen tác nghiệp của , Ôn Lương lắng nghe chăm chú, Chu Phàm cũng liên tục góp ý.
Đường Thi Thi thì kh hiểu gì m, nên một chụp ảnh lung tung, thỉnh thoảng còn làm mẫu cho họ.
Phó Tr đầy oán khí Ôn Lương m lần, chỉ đành theo Phó Thi Phàm ngắm cảnh.
Trong khu vài quầy bán hàng nhỏ đặc sản địa phương, đồ ăn vặt và đồ lưu niệm. Phó Thi Phàm hứng thú, th sạp nào cũng muốn ghé xem.
“Chú ơi, con muốn ăn cái này.” Cô bé đứng trước một sạp hàng, l.i.ế.m môi.
Phó Tr tấm biển, là bánh bỏng nướng, hỏi giá xong, mua hẳn mười phần.
Phó Thi Phàm ăn ít, chỉ cầm một miếng nhỏ nhấm nháp.
Phó Tr ngẩng đầu , ánh mắt tối sầm lại.
Kh xa phía trước, Ôn Lương đang cho Hạ Đ Thành xem ảnh cô vừa chụp, hai đầu gần kề nhau, khoảng cách thân mật.
Phó Tr bế Phó Thi Phàm lên, sải bước đến, cắt ngang cuộc trò chuyện, giơ túi lên lắc lắc:
“Bánh bỏng nướng đ, mua dư m phần, ăn kh?”
Ôn Lương ngẩng lên, lập tức bị mùi thơm làm kích thích vị giác.
Cô nhận l túi, cầm một miếng cho vào miệng, hỏi Hạ Đ Thành bên cạnh:
“ Đ Thành, ăn kh?”
Nghe cách cô gọi, sắc mặt Phó Tr đ cứng lại, lạnh lẽo Hạ Đ Thành.
Hạ Đ Thành nửa cười nửa kh:
“ kh ăn đâu.”
Ôn Lương lại cầm thêm một miếng, nhét túi trả lại cho Phó Tr, cúi đầu tiếp tục xem máy ảnh:
“ hỏi Đường với Chu xem ăn kh.”
Phó Tr cầm túi trong tay, nghe cô sai khiến một cách hiển nhiên, ánh mắt đầy ai oán.
Th vẫn chưa , Ôn Lương ngẩng đầu một cái:
“À đúng , nhớ hỏi cả Tiểu Ưu nữa.”
Phó Tr: “…”
Lúc sau, th Ôn Lương một phía trước, Phó Tr lặng lẽ tiến lại gần, nheo mắt:
“Kh em nói kh nhớ rõ chuyện thời gian trao đổi ở nước ngoài ?”
“Ừ.” Ôn Lương đang nhón tay l bánh trong túi, gật đầu nghiêm túc.
“Vậy lại gọi ta là Đ Thành ca?”
“ bảo gọi thế.”
“ ta bảo là em gọi? Vậy em kh gọi là… A Tr ca ca?”
Ôn Lương như thiểu năng:
“Phó Tr, bị bệnh à?”
Phó Tr còn muốn nói gì đó, nhưng Ôn Lương đột nhiên phản ứng lại, trừng mắt :
“ biết với quen nhau từ hồi ở nước ngoài? ều tra ?”
“…” Gương mặt Phó Tr cứng đờ, ánh mắt lảng tránh:
“Phàm Phàm, con muốn ăn cái kia kh? Chú mua cho.”
Nói xong, kh đợi Phó Thi Phàm đáp, đã bế cô bé… chuồn thẳng.
Ôn Lương: “…”
Chẳng bao lâu sau, trên tay Phó Tr đã chất đầy bánh bỏng nướng, bánh nếp, bánh xíu mại, thịt bò khô, bánh hoa tươi… đủ loại đồ ăn vặt, ngoài ra còn vài túi phúc, móc chìa khóa và những món đồ linh tinh khác.
luôn chú ý vị trí của Ôn Lương, sợ bị tụt lại quá xa.
Sau khi trả tiền xong, chủ đưa cho một xiên thịt viên nhỏ thơm lừng. xiên một viên đưa cho Phó Thi Phàm, sau đó ngẩng đầu lên… xác định vị trí của Ôn Lương.
Chỉ một cái liếc, sắc mặt Phó Tr lại… đen thui.
Chưa có bình luận nào cho chương này.