Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 282: Ai cũng xứng đôi
Kh xa phía trước, Ôn Lương đang cho Hạ Đ Thành xem ảnh trong máy ảnh của cô, m bức ảnh chụp góc độ và màu sắc khá ổn. Hạ Đ Thành khen ngợi cô, nhưng cũng góp ý một vài ểm.
Chỉ là Ôn Lương đã thử m lần để tìm góc chụp ưng ý, mà vẫn chưa hài lòng.
Vì thế, Hạ Đ Thành đứng phía sau cô, tay cầm tay hướng dẫn cô tìm góc tốt nhất.
Từ góc của Phó Tr, cảnh tượng kia như thể Hạ Đ Thành đang ôm Ôn Lương vào lòng, tư thế vô cùng thân mật.
nheo mắt, môi mím chặt, gân x trên trán giật giật, ôm Phàm Phàm sải bước về phía hai .
Lúc gần đến nơi, Hạ Đ Thành mới bu tay, đứng sang bên cạnh xem màn hình máy ảnh:
“Thế nào ?”
Ôn Lương chăm chú quan sát ảnh trong máy, mỉm cười liếc Hạ Đ Thành, tán thưởng:
“Thật đ, cùng một khung cảnh mà góc này khác hẳn so với bức lúc nãy, cảm giác hoàn toàn khác nhau, kh hổ là nhiếp ảnh gia nổi tiếng quốc tế!”
Khoảng cách giữa hai gần, Hạ Đ Thành thể th làn da trắng mịn như tơ lụa của cô, đôi mắt hạnh tròn xoe cong cong, hàng mi đen dài dày dặn, con ngươi đen láy lấp lánh, nụ cười vừa rạng rỡ vừa chân thành.
Tim Hạ Đ Thành đột nhiên bỏ lỡ một nhịp, thoáng ngây , mím môi mỉm cười.
Phó Tr th cảnh đó, mặt càng đen hơn, đáy mắt u ám như bầu trời trước cơn gi bão.
bước tới, ngắt lời họ:
“Tiểu Lương, bánh bạch tuộc này, ăn kh?”
Nghe vậy, Ôn Lương quay đầu lại, cười nói:
“Ăn chứ.”
Cô tiện tay đeo lại máy ảnh vào cổ, giãn cổ tay cầm xiên xiên một viên, vừa ăn vừa lầu bầu:
“Phù phù nóng quá... Đây là bánh bạch tuộc á? Mẹ nó, rõ là bánh bột viên mà?!”
Khóe môi Phó Tr bất giác cong lên, vừa th Hạ Đ Thành bên cạnh, nụ cười liền cứng đờ, mặt lạnh t hỏi:
“Hạ tiên sinh muốn thử kh?”
Hạ Đ Thành mỉm cười từ chối:
“ chị ăn , xem phía trước một chút.”
Phó Tr bóng lưng Hạ Đ Thành, ánh mắt lạnh lẽo.
thể chống lại nhà họ Hạ, nhưng tuyệt đối kh cho phép ta mơ tưởng tới Ôn Lương.
“Em còn muốn ăn.” Ôn Lương khẩu thị tâm phi, miệng chê mà vẫn ăn tiếp.
Phó Tr hoàn hồn, lập tức giơ hộp bánh ra, Ôn Lương xiên thêm một viên, thêm một viên nữa, vừa ăn vừa tiếp.
Phó Tr ôm Phàm Phàm đang mệt lả, bên cạnh Ôn Lương, tiện miệng hỏi:
“Em thích chụp ảnh à?”
Nụ cười ban nãy khi cô Hạ Đ Thành, phát ra từ đáy lòng, trong sáng chân thành.
Từ lúc hai xảy ra chuyện ly hôn, đây là lần đầu tiên th cô cười rạng rỡ như thế.
Kh chỉ khiến Hạ Đ Thành thất thần, mà còn khiến Phó Tr vừa chua xót vừa nhói lòng.
thích th cô cười, nhưng lại sợ khiến cô thoát khỏi bóng tối và nở nụ cười ... kh là .
“Ừ, từ nhỏ đã thích .”
“Trước giờ chưa th em chơi cái này.”
Ôn Lương l trong túi Phó Tr một chiếc bánh hoa, vừa ăn vừa lau vụn ở khóe miệng, hờ hững đáp:
“Kh thời gian.”
“ lại kh ? nhớ ở J đại câu lạc bộ nhiếp ảnh mà, em kh tham gia?”
Ôn Lương im lặng một lúc, liếc Phó Tr:
“ muốn nghe thật lòng hay lời xã giao?”
“Tất nhiên là thật lòng.”
“ hai lý do. Thứ nhất, cái c.h.ế.t của ba em là một cú sốc lớn, từ lúc mất cho đến trước khi ly hôn, em hầu như kh đụng vào máy ảnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-282-ai-cung-xung-doi.html.]
“Còn lý do thứ hai?”
Ôn Lương thở dài:
“Thứ hai... khi đó em thích một , thích, đặc biệt thích. xuất sắc, em chỉ thể kh ngừng học tập và làm việc, mới miễn cưỡng đuổi kịp bước chân ...”
Cả Phó Tr cứng lại, cổ họng trào lên vị chua, cảm xúc khó chịu như dây leo quấn chặt tim, khiến nghẹn ngào, tức thở.
luôn biết cô từng thích một . Nhưng đến hôm nay, từ chính miệng cô nói ra, mới thật sự hiểu... cô đã thích đó nhiều đến thế nào, nhấn mạnh tận hai lần.
Rốt cuộc là ai!?
Ôn Lương tốt nghiệp đại học top đầu, vào tập đoàn Phó thị, lý lịch như vậy đã quá xuất sắc. Thêm cả hậu thuẫn nhà họ Ôn, ai cũng xứng đôi với cô kia vậy mà kh biết quý trọng!?
Cũng may là ta mắt mù, nếu kh thì giờ đâu còn đến lượt .
Phó Tr như nuốt cát khô, giọng khản đặc:
“Sau đó thì ? Em từng thổ lộ chưa?”
“Chưa từng. Thật ra lúc quen , đã bạn gái , tình cảm cũng sâu đậm... nên trước mặt , em chưa bao giờ dám thể hiện gì cả...”
Phó Tr siết chặt nắm đấm, đốt ngón tay trắng bệch, trong lòng như bị ngập nước mặn chát, chua xót đến tê đầu lưỡi.
ta ân ái với bạn gái, lòng cô như bị d.a.o cứa, nhưng lại chỉ biết nở nụ cười tán đồng, chỉ biết chui vào góc tự l.i.ế.m vết thương, lẽ còn âm thầm khóc lúc đêm khuya...
Nghĩ tới cảnh đó, tim như bị xé toạc, đau đớn tột cùng.
ghen tị đến phát ên!
Nếu cô yêu là , tuyệt đối kh để cô chịu uất ức như thế!
“Vậy... bây giờ em còn thích ta kh? từng nghĩ sẽ ở bên ta? Nếu giờ ta quay lại theo đuổi em, em đồng ý kh?” Phó Tr hít sâu, hỏi.
“Kh.” Ôn Lương đáp dứt khoát, “ trong cuộc thì mê, ngoài thì tỉnh. Khi yêu một , ta tự động bỏ qua khuyết ểm của họ, phóng đại ưu ểm. Nhưng khi bước ra lại... thì th ta cũng chỉ đến thế thôi. Gia trưởng, nhỏ mọn, ích kỷ, đạo đức thấp, l quyền áp , kh tôn trọng khác.”
Phó Tr thở phào nhẹ nhõm, nhướng mày:
“Nhiều khuyết ểm vậy à? Kh hiểu lúc đó em lại thích được! May mà tỉnh táo , kh thì tiêu cả đời.”
Ôn Lương bộ mặt nghiêm túc của , bật cười thành tiếng.
Phó Tr hơi sững lại. Th nụ cười trên mặt cô, cũng bất giác mỉm cười theo, hỏi:
“Cười gì thế?”
“Kh gì, chỉ th nói đúng.”
Cô thật muốn vẻ mặt của Phó Tr nếu biết đó chính là ta chắc thú vị lắm.
Chỉ là kh thể nào, cô sẽ kh bao giờ nói cho biết, nếu kh thể nào lại càng vênh váo mà dây dưa kh dứt với cô.
Phó Tr cũng mỉm cười theo.
Bỗng, từ xa vọng lại một tiếng hét lớn:
“Bắt trộm!”
Vừa nghe đã biết là giọng Đường Thi Thi. Ôn Lương ngoảnh đầu , th phía trước kh xa, Đường Thi Thi đang rượt theo một gã áo đen.
Nhiều đứng lại xem, cũng hai trai chạy theo, nhưng tên kia chạy nh, kéo giãn khoảng cách.
Phó Tr đặt Phàm Phàm xuống, định chạy theo, nhưng th phía trước bỗng một bóng lao ra, một cước đá bay tên trộm, ba bước hai bước giật lại ện thoại, đưa trả cho Đường Thi Thi.
Ôn Lương rõ đó, thở dài lắc đầu.
Phó Tr lại bế Phàm Phàm lên, nghi hoặc hỏi:
“Tên trộm bị bắt , em thở dài làm gì?”
“ bắt trộm là bạn trai cũ mà Đường Thi Thi đang muốn dứt bỏ, em đoán là cô thà mất ện thoại còn hơn bị dính dáng đến .”
“Ồ.” Phó Tr gật gù tỏ vẻ hiểu.
Ôn Lương lại bổ sung:
“Giống như lần ở Na Uy, tìm lại ví cho em vậy.”
Phó Tr: “……”
mím môi:
“Câu sau em thể kh cần nói cũng được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.