Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 289: Tai nạn

Chương trước Chương sau

“Cô là thế thân của Sở Tư Di.” Đạo diễn Tống nói.

“Ồ.” Đạo diễn Trịnh hiểu ra, lắc đầu tiếc nuối.

Trong giới này, việc dùng thế thân vốn kh hiếm.

Chỉ là vì nhiều lý do, ít đóng thế thể bước ra ánh sáng.

Thế thân trong cảnh võ kh đủ ngoại hình, còn thế thân trong cảnh văn thì dù ngoại hình giống diễn viên chính, nhưng đã một khuôn mặt như vậy trên màn ảnh, sau khó nổi bật, lại dễ bị fan của trước c kích.

Đạo diễn Trịnh cô gái đang treo lơ lửng trên kh trung, dù chút non tay, nhưng lại táo bạo, động tác đầy sức mạnh và vẻ đẹp, thể cảm nhận được sự tin tưởng của cô dành cho chuyên viên dây cáp, toàn tâm toàn ý tập trung vào cảnh đ.á.n.h nhau.

Nếu kh đóng thế, chỉ riêng cảnh đ.á.n.h võ đích thân thực hiện này mà đem tuyên truyền một chút, hiệu ứng phản hồi chắc c kh tồi.

Đạo diễn Tống cũng hài lòng, bảo Ôn Lương quay thêm vài cảnh nữa.

Khi đạo diễn hô cắt, Ôn Lương đã mệt đến mức thở hổn hển, cánh tay đau đến kh nhấc lên nổi, quần áo mỏng m, nhưng cô lại kh th lạnh, mà ngược lại toàn thân đổ mồ hôi.

Cô cúi đầu, toàn thân thả lỏng, mặc cho chuyên viên từ từ đưa hạ xuống.

Chu Vũ đứng sau máy quay, trong lòng đầy nghi ngờ, cầm một cốc nước nóng, định bước tới đưa cho Ôn Lương khi cô sắp hạ xuống, tiện thể hỏi cho rõ cô đang làm gì ở đây.

Lúc nãy khi NG, Ôn Lương được thả xuống để nghe chỉ đạo của võ thuật, Chu Vũ xác nhận đó đúng là Ôn Lương.

lại chạy tới đây làm diễn viên đóng thế? Còn là thế thân của Sở Tư Di?!

Chỉ trong chớp mắt, sợi cáp mảnh khảnh đột nhiên đứt phựt.

Nh đến mức mọi kh kịp phản ứng.

Cơ thể Ôn Lương mất thăng bằng trong tích tắc.

Ngay khoảnh khắc cô sắp chạm đất, sợi cáp còn lại cũng đột ngột đứt theo.

Chu Vũ phản ứng đầu tiên, ném cốc nước trong tay chạy ào tới, “A Lương!”

Những nhân viên khác cũng hoảng hốt vây lại, đỡ l cô, miệng hỏi rối rít:

“Cô bị thương kh?”

cần gọi xe cấp cứu kh?!”

“Tay cô bị thương kìa!”

Tim Ôn Lương đập thình thịch, mặt trắng bệch.

Cô hít một hơi thật sâu, giữ cho giọng bình tĩnh, “ kh , kh cần gọi xe, chỉ là trầy da một chút.”

May mà sợi cáp thứ hai đứt trễ, còn kịp đỡ giúp cô tiếp đất, lúc nghiêng cánh tay cô bị cọ vào chốt kim loại, rỉ m.á.u nhẹ, nhưng kh nghiêm trọng.

phụ trách trường quay lập tức mang hộp y tế tới.

Đạo diễn Tống cũng đến hỏi thăm vài câu, bảo cô xử lý vết thương trước.

Ôn Lương khoác áo phao, cùng nhân viên vào lều nghỉ, hiện trường cũng dần trở lại trật tự.

Đạo diễn Trịnh theo bóng Ôn Lương, khó hiểu gãi cằm, “Cô là thế thân của Sở Tư Di á? Hai đâu giống nhau?”

Đạo diễn Tống vẻ mặt khó xử, liếc đạo diễn Trịnh một ánh mắt “ hiểu mà”, “Chuyện này dài lắm… Cô là Ôn Lương, là tự nguyện tới đây…”

“Ôn Lương là ai?” Đạo diễn Trịnh kh theo dõi tin tức giới giải trí, nhất thời kh nhận ra.

Đạo diễn Tống ghé sát thì thầm m câu, đạo diễn Trịnh lập tức sững , ngỡ ngàng về phía Ôn Lương.

Bên trong lều nghỉ, Ôn Lương ngồi phịch xuống ghế, cầm ly nước uống một hơi m ngụm, n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Nhân viên l t.h.u.ố.c mỡ ra khỏi hộp y tế, Chu Vũ liền đưa tay nhận l, “Để bôi cho.”

Nhân viên Chu Vũ lại Ôn Lương, th hai quen nhau thì đưa t.h.u.ố.c cho , “Vậy làm phiền thầy Chu.”

Ôn Lương cười với nhân viên, “ cứ lo việc của , kh đâu, bôi t.h.u.ố.c xong là về nghỉ .”

Nhân viên nói thêm m câu, rời khỏi lều.

Vừa bị bao vây bởi đám , Ôn Lương chưa kịp nói chuyện với Chu Du, giờ mới cơ hội mở lời: “Chu Du, tới đây?”

“Đoàn phim bọn quay ở ngay kế bên, sang đây thăm thú.” Chu Vũ bóp ít t.h.u.ố.c ra tay, dùng tăm b nhẹ nhàng thoa lên vết thương của cô.

“Trùng hợp thật.”

em lại đóng phim? Lại còn là thế thân cho Sở Tư Di?!”

Ôn Lương mím môi cười, “ chuyện cần nhờ Sở Tư Di.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-289-tai-nan.html.]

“Chuyện gì mà nhất định nhờ cô ta?”

“Chuyện này, thật sự chỉ cô ta mới giúp được.”

Chu Vũ còn định hỏi tiếp thì trợ lý chạy đến gọi, “ Du, chuẩn bị quay !”

Chu Vũ do dự một chút, Ôn Lương khoát tay, “ , cũng thay đồ về nhà đây.”

Chu Vũ đứng lên, dặn dò: “ th chuyện cáp đứt hôm nay kỳ lạ, em cẩn thận chút.”

“Ừ, cảm ơn , biết .”

“Vậy trước.”

Chu Vũ rời , Ôn Lương qu, kh th bóng dáng Sở Tư Di đâu nữa.

Cô giao lại hộp t.h.u.ố.c cho nhân viên, thay quần áo.

Sau khi chỉnh lại áo quần, cô đến tìm chuyên viên dây cáp.

này vô cùng áy náy, xin lỗi rối rít: “Cô Ôn, xin lỗi cô, là lỗi của chúng , suýt nữa khiến cô gặp chuyện, may mà cô kh .”

Ôn Lương mím môi cười, “Tại lại đứt? Xem ra nguyên nhân là gì chưa?”

kia đáp: “Sơ bộ phán đoán là mài mòn quá nặng, tập trung lực vào một ểm, tụi kh kiểm tra kỹ, thật xin lỗi.”

“Kh , may mà kh chuyện gì nghiêm trọng, lần sau kiểm tra kỹ hơn là được.”

“Nhất định ạ.”

Ôn Lương rời khỏi phim trường.

Khi cô ngồi vào xe, nhận được tin n từ Vân Kiều.

Nhận quá nhiều ủy thác kiểu này trong m năm qua, Vân Kiều nh chóng tra được tối qua ngủ lại biệt thự của Sở Tư Di là một phó đạo diễn của dự án phim mới, còn tiện tay gửi cả video giám sát cho cô.

Ôn Lương lại nhờ tra giúp vụ dây cáp.

Phim tiên hiệp vốn nhiều cảnh cần dùng đến dây cáp, nguyên nhân phụ trách nói nghe thì hợp lý, nhưng Ôn Lương luôn cảm th chuyện này liên quan đến Sở Tư Di.

Cô đặt ện thoại xuống, khởi động xe.

Cô kh biết, mọi cử động của trong phim trường đều bị khác ghi lại và gửi cho Phó Tr.

Phó Tr biết đóng dây cáp cực khổ, khi th Ôn Lương bị treo lơ lửng giữa kh trung, trong lòng vừa đau lòng lại vừa âm thầm tự hào.

xem, đây chính là Ôn Lương của . Lần đầu thử cảnh hành động dùng dây cáp mà cũng làm tốt.

Lúc mới về nhà họ Phó, cô thận trọng dè dặt, ngay cả ánh mắt cũng bị phủ bụi.

Sau ly hôn, cô lại tự tại ềm nhiên, ánh mắt trong vắt như núi non xa thẳm, khiến ta kh thể rời mắt.

th dây cáp đứt – khoảnh khắc đó, tim Phó Tr như bị ai bóp chặt.

Cô bị thương ?!

Trong video, đám vây qu Ôn Lương, che mất bóng dáng cô.

Vài phút sau, cô lại xuất hiện trên màn hình, đang ngồi trong lều nghỉ, tựa mệt mỏi lên bàn.

Đối diện là một th niên trẻ, nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c cho cô.

Th Chu Vũ, mặt Phó Tr sầm lại, bàn tay siết chặt.

nheo mắt màn hình, th Ôn Lương vừa nói chuyện vừa cười với Chu Vũ, mặt dần đen như than.

Chu Vũ đúng là âm hồn bất tán!

Còn Ôn Lương, giận cô hai ngày trời, thế mà cô lại tỉnh bơ như kh chuyện gì! Còn cười với ta như thế!

Phó Tr tức đến ên .

Giữa họ, chỉ cố gắng tìm cách quay lại. Nếu kh chủ động liên lạc, chắc cô chẳng bao giờ nghĩ tới !!

Càng nghĩ càng giận, nhưng nếu cứ để tự ái lấn át, khi lại bị đàn khác chen vào.

Vì hạnh phúc nửa đời sau, Phó Tr đành nén giận, rút ện thoại gọi cho Ôn Lương.

Ôn Lương màn hình ện thoại, nhướng mày, đeo tai nghe Bluetooth và bắt máy, mắt làn xe phía trước, giọng nhẹ nhàng: “ gọi làm gì thế? Hết giận à?”

Phó Tr: “……!!”

Hóa ra cô biết đang giận, vậy mà chẳng hề phản ứng gì?!

Phó Tr nuốt cục tức vào lòng, dùng giọng ệu c việc nói: “ muốn làm gi khai sinh cho Phàm Phàm, cần em tới một chuyến.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...