Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 290: Không Biết Tốt Xấu

Chương trước Chương sau

“Phàm Phàm biết à? Phản ứng thế nào?” Ôn Lương hỏi.

hỏi nó. Nó kh nỡ rời xa cả hai bên, cần giúp nó đưa ra quyết định.”

Ôn Lương ngập ngừng: “Nhưng mà…”

“Kh cần nhưng nhị gì cả. Chúng ta đã ở bên cạnh nó bao lâu, thế mà nó lại thể đặt chúng ta và cô ngang hàng, em hiểu ý kh?”

“…Hiểu .”

Cúp ện thoại, Ôn Lương lập tức quay đầu xe ở ngã rẽ phía trước, đến cơ quan liên quan để gặp mặt Phó Tr.

Cô đỗ xe trong bãi đỗ trước phòng dịch vụ cảnh sát, chưa đầy một lúc sau, biển số quen thuộc xuất hiện.

Ôn Lương xuống xe, ra khoảng sân trước cửa.

Phó Tr đến cùng với Phó Thi Phàm.

Th cô bé con bước xuống xe, Ôn Lương vẫy tay: “Phàm Phàm!”

Phó Thi Phàm lon ton chạy đến nắm tay cô: “Thím ơi!”

“Rầm” một tiếng.

Phó Tr đóng cửa xe lại, nhét chìa khóa vào túi, hờ hững liếc Ôn Lương vài lần.

Tr cô kh , chắc chỉ bị thương ở tay?

Ôn Lương liếc , quay kéo Phó Thi Phàm : “Đi thôi.”

Phó Tr siết chặt bàn tay bu thõng, lặng lẽ theo sau bóng lưng cô.

nhân viên dẫn họ lên phòng tiếp khách ở tầng trên.

Phó Thi Phàm tò mò qu trái .

“Phàm Phàm, m ngày nay con làm gì thế?” Ôn Lương hỏi.

“Chú đưa con xem hai trường mẫu giáo ạ.”

“Thế con muốn chọn trường nào?”

Nơi ở trước đây của Phó Thi Phàm ở nước ngoài là khu Hoa, trẻ em trong trường mẫu giáo cũng chủ yếu là Hoa, kh lo kh thích nghi được.

Phó Thi Phàm bĩu môi: “Thật ra con chẳng muốn chọn trường nào… Nhưng con biết, kh thể kh chọn…”

Ôn Lương véo má cô bé.

Trong lúc hai trò chuyện, Phó Tr đã giao các gi tờ như th tin cá nhân của Phó Thi Phàm, đơn xin đổi quốc tịch ở đại sứ quán… cho nhân viên. Nhân viên bảo họ chờ một lát, mang tài liệu .

Trong phòng tiếp khách giờ chỉ còn lại ba .

Phó Thi Phàm ngồi cạnh Ôn Lương, vừa dùng tay mô tả vừa kể về những gì cô bé th ở hai trường mẫu giáo.

Ôn Lương chăm chú lắng nghe.

Ánh mắt Phó Tr rơi trên cô, lặng lẽ quan sát.

Từ đầu tới giờ, ánh mắt cô đếm được trên đầu ngón tay.

Ôn Lương nói với Phó Thi Phàm: “...Sau khi con học, nếu nhớ thím thì gọi ện cho thím. Tối thím sẽ đến đón con tan học, được kh?”

Phó Thi Phàm ôm l tay Ôn Lương, ngẩng đầu Phó Tr: “Con ở với thím luôn kh được à?”

“Á…”

Cô bé kh cẩn thận đè vào vết thương trên tay Ôn Lương, cô cau mày, hít một hơi lạnh.

Phó Thi Phàm vội bu tay, mặt mũi lo lắng: “Thím ơi, thím thế?”

“Kh đâu, tay thím bị trầy nhẹ thôi.”

“Hừ.” Phó Tr bật cười khẽ.

Dây treo an toàn bị đứt, nếu sợi thứ hai đứt sớm hơn một chút, cô sẽ rơi thẳng từ trên cao xuống. Ấy vậy mà giờ cô chỉ nhẹ nhàng nói là “bị trầy nhẹ”.

Ôn Lương nghe ra được vẻ giễu cợt trong tiếng cười của , nhíu mày : “ cười gì?”

“Em nói xem cười gì? Em nghĩ nhịn nhục với Sở Tư Di thì cô ta sẽ giúp em chắc?”

cười cô ngốc.

Rõ ràng đã nói, chỉ cần cô mở lời, nhất định sẽ giúp cô.

Nhưng cô lại kh chịu.

Cô cứ khăng khăng làm trợ lý cho Sở Tư Di, chịu đủ mọi khó dễ kh ngốc thì là gì?

Thế nhưng… lại thích cái sự ngốc đó của cô.

“Chưa chắc.”

“Vậy mà em vẫn…”

“Nhưng thử đã, nếu kh thì đâu còn cách nào khác.”

Hơn nữa, Ôn Lương ở bên cạnh Sở Tư Di cũng thể tìm cách nắm được ểm yếu của cô ta.

Phó Tr: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-290-khong-biet-tot-xau.html.]

siết chặt nắm đấm, đập một cái lên đầu gối.

Cô thật là… cố chấp đến mức đáng giận!

Rõ ràng cách khác, nhưng cô lại kh chịu dùng!

Ôn Lương biết nghĩ gì. Nói cô kh biết tốt xấu cũng được, giả vờ cao thượng cũng được, nhưng hiện tại cô kh thể nào yên tâm thoải mái mà nhận sự giúp đỡ của .

Dù gì thì Phó Tr cũng ều mong đợi ở cô, mà cô lại kh thể đáp lại.

Ngay cả hai bữa cơm vẫn còn nợ , nếu nhận thêm sự giúp đỡ của , sau này chỉ càng nợ nhiều hơn.

ta nói, ăn của ta thì mềm mỏng, cầm của ta thì tay ngắn lại.

Cho dù sau này thật sự bắt đầu lại với , cô cũng muốn hai thể đứng trên một vị thế bình đẳng, chứ kh ngay từ đầu đã nợ quá nhiều.

Huống hồ… cô căn bản kh ý định tái hôn với .

Nhân viên bước vào, mang hai tờ đơn đặt trước mặt cô và Phó Tr, giải thích: “Làm hộ khẩu cần ền th tin cá nhân của cha mẹ cháu bé.”

“Ừ.”

Ôn Lương cầm bút ền.

Phó Thi Phàm ghé sát lại , đột nhiên hỏi: “Thím ơi, con thể gọi thím là mẹ được kh?”

Ôn Lương ngẩng đầu cô bé, dịu dàng cười: “Con muốn gọi thế nào cũng được, chỉ là một cách xưng hô thôi.”

Phó Thi Phàm chớp mắt, gương mặt nhỏ n đỏ ửng, xấu hổ vùi vào lòng Ôn Lương.

Cô bé thật sự thích thím!

Cô bé sắp mẹ !

Nhân viên cầm các biểu mẫu đã ền xong , chẳng bao lâu sau quay lại, đưa sổ hộ khẩu cho Phó Tr: “ Phó, hộ khẩu của tiểu thư đã làm xong .”

Trước đây khi họ kết hôn, hộ khẩu của Phó Tr đã tách riêng, là chủ hộ, Phó Thi Phàm được thêm vào thành một trang riêng, quan hệ với chủ hộ được ghi là “cha - con gái”.

“Cảm ơn.”

Phó Tr mở ra xem, cất sổ vào túi tài liệu, đứng dậy hai : “Đi thôi.”

Ba cùng rời khỏi phòng dịch vụ.

Phó Tr sải bước về phía ô tô, vừa vừa l chìa khóa xe mở khóa.

Ôn Lương dắt Phó Thi Phàm theo, mở cửa ghế sau, đỡ cô bé lên xe: “Phàm Phàm, tạm biệt, dịp gặp lại.”

“Thím ơi, tạm biệt!”

Phó Tr cũng mở cửa ghế lái, nhưng chưa lên xe.

th cô định quay rời , cuối cùng vẫn quyết định hạ giọng, nói: “…” thời gian cùng nhau ăn bữa cơm kh

Chưa kịp nói hết câu, đã th Ôn Lương đóng cửa xe lại cho Phó Thi Phàm, liếc một cái phẩy tay: “Tạm biệt.”

Phó Tr: “…”

Mặt kh cảm xúc ngồi vào ghế lái, mạnh tay đóng cửa xe.

“Rầm!” Một tiếng vang nặng nề, làm Ôn Lương giật .

Cô né sang bên, th Phó Tr lái xe rời một cách dứt khoát.

Ừm… Xem ra càng tức hơn .

Xe vừa được kh bao xa, Phó Tr nhận được ện thoại của Lục Diệu.

đeo tai nghe bluetooth, nhận máy: “Alo, tra xong chưa?”

Phó Tr đoán chuyện của cha Ôn Lương chắc liên quan đến Sở Tư Di, nhưng cụ thể thế nào thì chưa rõ.

Đầu bên kia, Lục Diệu nhờ mối quan hệ của đã tra ra đầu đuôi.

kể lại tỉ mỉ cho Phó Tr nghe, cuối cùng thở dài: “Tên Mạnh Kim Đường kia là cha của Mạnh Sách. đoán cô Ôn ở bên ta là để báo thù cho cha , chứ còn tưởng cô thật lòng với ta…”

Nghe xong, gân x trên trán Phó Tr nổi lên, tay siết chặt vô-lăng.

Lời nói của Ôn Lương vang lên từng câu từng chữ trong đầu :

đã thích , sắp bắt đầu cuộc sống mới, kh thể bu tha cho được ? Chẳng lẽ chỉ cần kh đồng ý tái hôn, sẽ dây dưa với cả đời?”

chính là thích Mạnh Sách! kh lừa ! trẻ trung, đẹp trai, tích cực, lại kh thể thích?”

kh tiền thì nuôi. Dù Phó tiên sinh hào phóng, khi ly hôn đã cho nhiều tiền như vậy, kh dùng thì phí.”

“…”

Ôn Lương thật là… giỏi lắm!

Nói dối đến mức khiến cũng bị lừa!

đã biết, cô sẽ kh thích Mạnh Sách.

Vì trả thù, cô thể ở bên một kh yêu.

Nếu kh thuận lợi như thế thì ?

Cô sẽ tiếp tục giả vờ yêu Mạnh Sách, cùng ta làm tất cả những việc mà yêu thể làm, cho đến khi được th tin cần thiết?

Chỉ nghĩ đến đó thôi là Phó Tr đã giận đến mất hết lý trí, lửa giận trong lòng như muốn bùng nổ!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...