Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 291: Lạnh ấm tự biết
Cho nên, đêm giao thừa hôm đó vẻ như là ép Ôn Lương chia tay, thực ra là Ôn Lương thuận nước đẩy thuyền.
Cô rõ ràng cũng muốn chia tay với Mạnh Sách, vậy mà trước mặt lại tỏ ra kh muốn chia tay, chỉ để chọc tức .
phụ nữ này, sau khi ly hôn với , lá gan đúng là lớn hẳn lên!
Phó Tr tháo tai nghe xuống, tiện tay ném vào hộp đựng đồ.
Ngọn lửa trong lòng bùng cháy ngày càng dữ dội, gần như kh thể kìm nén.
Trong đầu cứ gào thét muốn quay xe lại tìm Ôn Lương tính sổ, đè cô xuống giường làm cô khóc, xem cô còn dám chọc tức nữa kh!
Chỉ chút lý trí còn sót lại khiến đè nén được suy nghĩ đó.
Trong lúc chờ đèn đỏ, Phó Tr sờ túi l ra hộp t.h.u.ố.c lá và bật lửa, rút một ếu ngậm lên miệng, định châm lửa thì nghĩ tới Phó Thi Phàm đang ngồi ở ghế sau, bèn lại cất bật lửa vào túi.
Đèn đỏ chuyển x, Phó Tr khởi động xe trở lại.
Khi về đến biệt thự Tinh Hà Loan, đầu lọc ếu t.h.u.ố.c đã bị c.ắ.n đến biến dạng.
Đưa Phó Thi Phàm về nhà xong, Phó Tr quay đầu xe đến c ty.
Lúc này ện thoại đổ chu.
liếc màn hình, rảnh tay bắt máy: “A lô?”
Vừa kết nối, giọng Phó Th Nguyệt đã chất vấn: “A Tr, cháu đưa Phàm Phàm làm hộ khẩu à?!”
“Ừ.”
Ánh mắt Phó Tr thoáng hiện vẻ phiền muộn, kh muốn tr cãi với Phó Th Nguyệt.
Phó Th Nguyệt nổi giận: “Cháu... cháu đúng là hồ đồ ! Ôn Lương cho cháu uống t.h.u.ố.c mê gì vậy, đến mức cháu từ bỏ quyền nuôi con ruột của ?! Nếu Phàm Phàm là con trai thì kh nói, đằng này nó lại là con gái...”
“Cô, cháu biết rõ đang làm gì. Về sau cháu sẽ là giám hộ của Phàm Phàm, nếu cô nhớ nó thì thể đến thăm, còn những chuyện khác thì đừng can thiệp nữa.”
Phó Tr thẳng về phía trước, mắt dõi theo dòng xe cộ, giọng nói kiên định: “ vài lời, cô nói với cháu thì được, nhưng đừng nói trước mặt Phàm Phàm, con bé sẽ buồn.”
“Cháu muốn chọc tức c.h.ế.t cô à?!”
“Cháu kh ý đó.”
“Cháu biết vì cô luôn ngăn cản cháu ở bên cô ta kh? Nói thật cho cháu biết, Ôn Lương từng sinh con cho khác! Lúc cô ta trao đổi ở nước ngoài, cô c tác ở Philadelphia, tận mắt th cô ta trong quán bar ôm ấp m gã đàn . Sau đó gặp lại, bụng cô ta đã to vượt mặt, vừa th cô liền tránh né, sợ bị phát hiện việc làm ở nước ngoài! Lẽ ra chuyện của cô ta cô cũng kh muốn quản, nhưng cháu cứ khăng khăng muốn gán ghép hai đứa! A Tr, cháu nghĩ kỹ lại xem, trước đó cô đối xử với cô ta thế nào? Loại phụ nữ như cô ta hoàn toàn kh xứng với cháu!”
Trước khi hai kết hôn, thái độ của Phó Th Nguyệt với Ôn Lương lạnh nhạt, gần như coi cô như vô hình.
Tuy kh thân thiết, nhưng cũng chưa từng bu lời cay nghiệt.
Cho đến khi cụ Phó tuyên bố để họ kết hôn, thái độ của Phó Th Nguyệt mới trở nên đặc biệt ác liệt, quả thật như bà nói, th uất ức thay cho cháu trai.
Phó Tr cụp mắt.
đã ều tra hành trình của Ôn Lương khi ở nước ngoài, biết rõ lời Phó Th Nguyệt thêm mắm dặm muối, nửa thật nửa giả.
lẽ, Phó Th Nguyệt thực sự từng gặp Ôn Lương khi cô đang mang thai, vậy nên
Phó Tr nheo mắt, trầm giọng hỏi: “Tấm ảnh trong tay Sở Tư Di là cô đưa cho cô ta?!”
Đầu dây bỗng im lặng vài giây.
Phó Th Nguyệt kh ngờ Phó Tr lập tức nghĩ đến chuyện đó.
Bà thừa nhận: “Là cô đưa! Cô chỉ muốn cháu rõ Ôn Lương là hạng gì! Muốn cháu tỉnh táo lại!”
Kh ngờ Phó Tr lại thể dễ dàng chấp nhận chuyện Ôn Lương từng sinh con!
Phó Th Nguyệt vốn định mượn tay Sở Tư Di c khai bức ảnh đó, khiến Ôn Lương thân bại d liệt.
Việc này kh thể do chính bà làm, nếu kh chỉ tổ tổn hại tình cảm với cháu trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-291-l-am-tu-biet.html.]
Chỉ tiếc Sở Tư Di vô dụng, bị Phó Tr dễ dàng moi được ảnh ra.
“Chuyện này cháu xem như chưa từng xảy ra. Hôn nhân giống như nước uống, lạnh ấm tự biết. Sau này cô đừng l d nghĩa ‘vì tốt cho cháu’ để làm những chuyện phá hoại hôn nhân của cháu nữa.” Phó Tr cảnh cáo.
Th c sức của uổng phí, Phó Th Nguyệt tức đến mức suýt thổ huyết.
Bà cũng kh muốn lần nào nói chuyện với Phó Tr cũng căng thẳng như vậy, bèn chủ động chuyển đề tài: “Thôi, tùy cháu vậy. Đúng , cô nghe m cổ đ khác nói, gần đây c ty chút va chạm với nhà họ Hạ, m dự án bị họ cướp mất?”
Nghĩ tới chuyện năm xưa, Phó Th Nguyệt đại khái đoán được lý do Hạ Đ Thành nhắm vào nhà họ Phó sau khi lên nắm quyền, trong mắt thoáng hiện nét phức tạp.
“Ừ.”
“Cô nghe nói nắm quyền nhà họ Hạ hiện giờ là Hạ Đ Thành, cháu từng gặp chưa?” Phó Th Nguyệt dò xét.
“Cô biết ta?”
“Nghe qua đôi chút thôi.”
“Cháu gặp hai lần , nhưng ta kh nói gì nhiều, tạm thời chưa rõ tại lại nhắm vào Phó thị.” Phó Tr nói.
“Hạ Đ Thành trước kia luôn ở nước ngoài, lúc Ôn Lương du học quan hệ thân thiết với ta, cô nghĩ, biết đâu là vì Ôn Lương...” Phó Th Nguyệt ngụ ý sâu xa.
“Kh thể nào.” Phó Tr lập tức phủ nhận.
Trợ lý Dương cũng từng đoán thể là vì Ôn Lương, nhưng trực giác của Phó Tr mách bảo kh vậy.
Nếu Hạ Đ Thành thật sự thích Ôn Lương, đã kh thể m năm qua hoàn toàn kh liên lạc, lại càng kh thể đột nhiên ra tay với một tập đoàn ngang sức như Phó thị chỉ vì cô.
Nhưng lời của Phó Th Nguyệt khiến Phó Tr sinh nghibà hình như hiểu về cuộc sống của Ôn Lương khi ở nước ngoài?
Phó Th Nguyệt lại nói: “Hạ Đ Thành trước kia kh đảm nhiệm chức vụ gì trong c ty, giờ đột nhiên về nước nắm quyền, trong nhà chắc c nghi ngờ ta. ta là kẻ dã tâm, muốn chuyển mâu thuẫn ra bên ngoài để chứng minh thực lực của , sắp tới chắc c sẽ kh tha cho Phó thị, cháu cẩn thận.”
Hạ Đ Thành, quả thật giống hệt mẹ Giang Thu Nguyệtlắm mưu nhiều kế, luôn thèm khát những thứ kh thuộc về .
Phó Tr kh đáp, chỉ lạnh nhạt nói: “Vâng, cháu biết .”
Nói xong liền dập máy.
Nghĩ đến những lời Phó Th Nguyệt vừa nói, Phó Tr lại cảm th kh như vậy.
Phó thị kh đối thủ tốt để Hạ Đ Thành lập uy, Hạ Đ Thành kh thể kh biết ều đó.
Nhưng rốt cuộc vì ta lại làm vậy?
Làm tổn hại đối thủ ngàn phần mà bản thân cũng bị hao tổn tám trăm, những dự án đó tuy hợp với Phó thị nhưng chưa chắc đã phù hợp với nhà họ Hạ. Để Hạ gia làm, kh những kh phát huy được lợi ích như mong đợi, ngược lại còn dễ đẩy vào thế khó xử, tiến thoái lưỡng nan.
Phó Tr quay lại c ty, trợ lý Dương liền đến báo cáoHạ Đ Thành đã ra tay trước Phó thị, cưỡng chế thu mua cổ phiếu của Hưng Thịnh Khoa Kỹ.
Phó Tr đã lường trước: “Tiếp tục theo dõi, thổi gió châm lửa.”
lẽ bây giờ Hạ Đ Thành vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui giành được dự án từ tay Phó thị, nhưng thứ chờ sau đó, sẽ từ từ hé lộ.
Trợ lý Dương rời , Phó Tr mở máy tính, màn hình mới to trước mặt, kh tránh khỏi nghĩ đến Ôn Lương, lòng lại bắt đầu bực bội.
Miễn cưỡng tập trung làm việc một lúc, Phó Tr cầm ện thoại gọi một cuộc.
Tám giờ tối, Phó Tr đúng giờ xuất hiện tại sảnh hội sở, thang máy lên tầng, đến trước một phòng bao, đẩy cửa bước vào.
Bên trong trống kh, Phó Tr tiện tay đóng cửa lại, ngồi xuống ghế sofa, rút bật lửa ra châm ếu thuốc.
Chừng mười phút sau, Sở Tư Di đẩy cửa bước vào, liền th Phó Tr tựa lưng vào ghế, khuỷu tay đặt trên tay vịn, ngón tay thon dài kẹp ếu thuốc.
nhẹ nhàng hé môi, làn khói trắng lượn lờ, như đang nuốt mây nhả khói.
Ánh mắt Sở Tư Di lướt qua gạt tàn đầy tàn thuốc, đôi mắt hơi nheo lại, đáy mắt tối .
vậy mà bắt đầu hút t.h.u.ố.c .
Ngồi xuống đối diện Phó Tr, cô giả vờ kh biết gì, hỏi: “A Tr, tìm em chuyện gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.