Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 312: Tái hôn?
"Phó Tr, tốt nhất là đừng giỡn mặt ."
Phó Tr đang cười bỗng ngưng lại, khẽ đưa tay ấn nhẹ vết thương ở khóe môi:
" dám ?"
Ôn Lương kh nhịn được mà bật cười.
Bộ dạng chật vật thế này của Phó Tr, cô đúng là lần đầu tiên được th.
Phó Tr ngẩng đầu cô.
Ôn Lương lập tức thu lại nụ cười, giả vờ thản nhiên báo tên một nhà hàng, tiện thể nhắc thêm:
"Nhà hàng này phòng riêng."
Để tránh tr như vậy mà ra ngoài bị khác th.
Phó Tr liếc cô một cái đầy ẩn ý, gọi Trợ lý Dương đặt bàn.
Đến phòng riêng trong nhà hàng, Ôn Lương gọi vài món đưa thực đơn cho Phó Tr:
"Xem còn muốn gọi thêm gì kh?"
Phó Tr nhận l, liếc qua một lượt:
"Thịt dê hầm sốt đỏ?"
"Ừm," Ôn Lương gật đầu, " ăn món đó, lát nữa để bên ."
"Em thích ăn thịt dê à?"
"Ừm."
Kh chỉ thích ăn thịt dê, cô còn mê c dênước c trắng đục, thêm chút hành lá và ngò rí th miệng, ngon đến mức kh thể tả.
Chỉ là, Phó Tr kh thích mùi thịt dê, trước đây trong nhà cũng chưa từng xuất hiện món gì liên quan đến dê.
Phó Tr thoáng dừng lại.
Rõ ràng đa phần các món trong thực đơn là món thích hoặc phù hợp với tình trạng dạ dày hiện tại của .
Cô hiểu rõ khẩu vị của , còn thì lại chẳng biết được bao nhiêu món cô thích.
Ngoài cá nướng và bánh kem rừng đen.
Mà bánh rừng đen thì giờ cô cũng kh còn thích nữa.
Kết hôn ba năm, đến khi ly hôn, mới biết cô thích ăn thịt dê.
Cuộc hôn nhân này, từ đầu đã kh thật lòng.
Còn cô, cho dù kh thích , vẫn đã nghiêm túc với nó.
Chỉ là… kh biết trân trọng.
Cảm giác chua xót len lỏi trong lòng Phó Tr, lật sang trang khác của thực đơn:
"Em còn thích ăn gì nữa? Cứ gọi , kh cần ngại ."
Ôn Lương cười cười:
" thích ăn nhiều lắm, ăn một bữa kh hết đâu, hôm nay thế là được ."
Thật ra, những món thích, cô cũng từng thích.
Tình cảm thuở thiếu thời luôn mang theo sự "yêu ai yêu cả đường lối về".
Mỗi lần ăn cơm ở nhà cũ, cô luôn lặng lẽ quan sát hướng gắp thức ăn, sau vài phút sẽ như kh chuyện gì mà cũng gắp thử một miếng, từ từ thưởng thức.
Những món trước kia cô th bình thường, chỉ vì được ăn qua, bỗng nhiên trở nên ngon hơn, dần dần cô cũng thích chúng thật.
Phó Tr mím môi, giao thực đơn cho phục vụ.
Sau khi phục vụ rời , Ôn Lương vắt chân chữ ngũ:
"Giờ thể nói ều kiện chứ?"
Phó Tr hơi ngả ra sau, nét mặt thư giãn, kho tay dựa vào lưng ghế:
"Em thật sự muốn biết thứ mà Sở Tư Di đang nắm giữ à?"
"Dĩ nhiên."
"Nếu nói, chỉ cần em tái hôn với , sẽ nói cho em biếtthế nào?" Phó Tr nhướng mày hỏi.
Nét mặt Ôn Lương cứng đờ:
"… kh thể đổi ều kiện khác được à?"
Cô kh ngờ Phó Tr lại thẳng t như vậy.
Phó Tr lắc đầu:
"Kh thể, đây là ều kiện duy nhất. Nếu em kh đồng ý thì thôi."
Ôn Lương mím môi, cúi đầu suy nghĩ.
Vì hai thứ gọi là "thứ trong tay" mà tái hôn với Phó Tr?
kiểu gì cũng th lỗ…
Dù , Phó Tr hình như thực sự thích cô, vì cô mà đàm phán với Sở Tư Di, cô biết ơn, nhưng hiện tại cô kh ý định tái hôn...
Th cô do dự, Phó Tr cũng đoán trước được, nhưng vẫn th chút thất vọng.
Chỉ là, thất vọng cũng kh sâu sắc lắm, bởi vốn dĩ đưa ra ều kiện tái hôn là để khiến cô bỏ cuộc.
Nếu cô thật sự đồng ý, lại chẳng biết làm tóm lại là kh thể nói sự thật cho cô.
" ? Nghĩ xong chưa?" Phó Tr lại hỏi,
"Cho em ba phút. Nếu trong ba phút kh đồng ý, sau đó muốn giao dịch cũng kh tính nữa."
Ôn Lương ngạc nhiên ngẩng đầu, trừng mắt với :
"Phó Tr, ngay từ đầu đã kh định nói cho kh?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-312-tai-hon.html.]
"Đương nhiên là kh." Phó Tr cười tủm tỉm, " em lại nghĩ thế? Trước đây chẳng em còn vì một chút tin tức mà đồng ý yêu Mạnh Sách ? giờ lại kh dám ?"
Ôn Lương sượng mặt, ánh mắt lấp lánh tránh :
"Kh giống nhau."
"Khác chỗ nào?" Phó Tr nghiêm túc hỏi.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó là lại bực .
Ôn Lương cụp mắt xuống, lí nhí:
"… Vì trả thù cho ba mà..."
Nói thật là, chính vì cô kh thích Mạnh Sách nên mới thể tỉnh táo lợi dụng.
Nhưng Phó Tr thì khác.
Cô kh dám.
Cô kh dám chỉ vì thứ gọi là 'thứ trong tay' kia mà tái hôn với .
"Vì báo thù cho ba, mà cái gì em cũng dám chấp nhận? A Lương, ba em ở trên trời linh thiêng, chắc c kh muốn th em như thế. nghĩ, sẽ hy vọng em sống thật tốt."
Ôn Lương nhỏ giọng như cô vợ nhỏ bị mắng:
"… Vâng."
"May mà em sớm biết được tin, chia tay với Mạnh Sách đúng lúc. Nhưng em đã nghĩ chưa, nếu lúc đó kh thuận lợi như vậy thì ?"
"Thì lại nghĩ cách khác thôi…"
Giọng Ôn Lương càng lúc càng nhỏ, rón rén ngẩng đầu , m chữ cuối gần như biến thành tiếng muỗi kêu.
Phó Tr mặt x mét:
"Hừ, vẫn nhớ rõ, một tối nào đó, em từng nói Mạnh Sách đẹp trai, tích cực, em thích ta, bảo đừng dây dưa với em nữa, hả?"
Mặt Ôn Lương đỏ bừng, chớp mắt lia lịa, cố gắng bịa đại:
"Ờ… … đang diễn… diễn cho giống thật thôi…"
"Em còn nói, muốn dùng tiền của để nuôi ta, bảo đừng tự cho là quan trọng."
Trúng chiêu.
Lúc này Ôn Lương chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó mà chui vào:
"… Toàn là nói đùa thôi mà…"
"Hừ, em rõ ràng đã được tin tức , đêm giao thừa bảo em chia tay, em còn kh chịu. Nếu kh uy h.i.ế.p dụ dỗ, biết đâu giờ hai còn đang bên nhau..."
Ôn Lương đỏ bừng tai, kh dám , cố biện hộ:
"… Kh … lúc đó cũng định chia tay , chỉ là đột ngột xuất hiện…"
"Thế là em thay đổi ý định? Ôn Tiểu Lương, em cố tình l ta chọc giận đúng kh?"
Ôn Lương đột nhiên ngậm miệng.
Lỡ miệng .
Cô lắc đầu phủ nhận:
"… Kh , làm gì …"
Cô kh l Mạnh Sách ra chọc tức , mà là dùng Mạnh Sách làm lá c, ép lùi bước.
"Hừ."
Phó Tr cô đầy ẩn ý.
Ôn Lương: "..."
Bị đến phát lạnh sống lưng.
Cảm giác bị ức h.i.ế.p thật đáng ghét.
Cô khẽ g giọng, đ.á.n.h trống lảng:
"Điều kiện vừa nói, với là chuyện lớn, suy nghĩ kỹ. Ba phút thì hơi ít quá…"
"Vậy tức là em từng nghĩ đến chuyện tái hôn với ?"
"… Kh ."
"Vậy em từ chối luôn là xong?"
Ôn Lương: "..."
Cô hừ nhẹ, liếc :
"Biết đâu đây là và Sở Tư Di phối hợp lừa , vốn chẳng cái gì gọi là 'thứ trong tay' cả!"
"Em nghĩ vậy cũng được."
Ôn Lương trợn mắt, nghiến răng:
"…"
Quả nhiên là kh định nói cho cô!
Phó Tr ngẩng lên cô:
"Ôn Tiểu Lương, vài chuyện kh cho em biết là vì muốn tốt cho em. kh muốn em vì chuyện đó mà viết đơn xin tha thứ cho Sở Tư Di."
Tha cho một kẻ g.i.ế.c như vậy là quá dễ dàng.
Dĩ nhiên, cho dù cô viết đơn tha thứ, thì cũng chỉ áp dụng với vụ lần này.
Còn vụ của ba cô, chân tướng sắp được vạch trần, đến lúc đó Sở Tư Di cũng chẳng chạy thoát được.
Chỉ là… kh muốn để những chuyện tồi tệ ảnh hưởng đến cô.
Hiện giờ, cô đang ổn, mục tiêu để phấn đấu, đam mê phù hợp.
" đâu ngu," Ôn Lương nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.