Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 313: Còn yêu không?
Lúc này, nhân viên phục vụ gõ cửa bước vào, lần lượt dọn món ăn lên.
Phó Tr cầm đũa lên, chuyển chủ đề: “Ăn cơm .”
Hương thơm quyến rũ lan tỏa khắp bàn ăn, món thịt cừu hầm đỏ đặt gần chỗ Ôn Lương, hòa quyện trong các món khác nên mùi vị kh quá nổi bật.
Phó Tr th Ôn Lương thỉnh thoảng lại gắp món đó, tò mò hỏi: “Ngon đến vậy à?”
“Nếu được thì thử xem?”
Phó Tr bèn gắp một miếng.
Vừa đưa đến gần miệng, mùi thịt cừu nồng nặc đã xộc lên mũi.
cố gắng nhai, c.ắ.n một miếng, nhắm mắt lại, miễn cưỡng nuốt xuống.
“Thế nào?”
Th sắc mặt , Ôn Lương cũng chẳng hy vọng gì.
“Cũng được.” Phó Tr cứng đờ nói.
“Kh thích thì đừng gượng ép.” Ôn Lương nhẹ nhàng nói.
Nhưng chẳng biết câu này lại chạm đến dây thần kinh nhạy cảm nào của Phó Tr.
Ăn xong miếng đó, lại gắp thêm một miếng nữa.
Ăn được nửa chừng, Ôn Lương mím môi, liếc : “Phó Tr.”
“Hửm?” Phó Tr ngẩng đầu.
“Cảm ơn .” Ôn Lương nói nghiêm túc.
“Cảm ơn chuyện gì?”
“Mặc dù... đã vượt qua để giao dịch với Sở Tư Di, tước quyền được biết của , nhưng vẫn muốn cảm ơn …”
Phó Tr khựng lại, cụp mắt xuống.
che giấu thân thế của cô là vì muốn bảo vệ cô. Nhưng chuyện cô từng sinh con, lại giấu vì tư tâm riêng.
sợ cô sẽ nhớ lại, sợ đứa trẻ đó lại là con của cô từng thích, sợ cô sẽ rời .
Chuyện này, tốt nhất giấu cả đời.
Nếu kh, thật sự kh biết... cô trách kh – vì đã để con của cô lưu lạc bên ngoài, bặt vô âm tín.
Đợi đến khi cô thật sự biết hẵng nói.
“Kh gì,” Phó Tr chuyển đề tài, “Vừa em chẳng còn nói khi chẳng chuyện đó ? Giờ lại tin ?”
“Kh được à?”
vẻ mặt cô, Phó Tr bật cười: “Được.”
Cô gái miệng thì cứng, lòng lại mềm.
Thật ra trong lòng đã tin từ lâu, cảm động đến mức muốn khóc, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng giả vờ kh tin để thử .
May mà hiểu cô, kh bị lừa.
Cơm tối kết thúc, tài xế đưa cả hai về.
Đầu tiên là đưa Ôn Lương về, đến cổng khu nhà, cô xuống xe chào tạm biệt.
Phó Tr nhắc: “Sáng mai đến đón em, đưa Phàm Phàm học.”
“Được.”
Ôn Lương về đến nhà, Đường Thi Thi đang nằm dài trên ghế sofa vừa đắp mặt nạ vừa lướt ện thoại. “Giờ này mới về?” Đường Thi Thi cười hỏi, “Chơi với Hạ Đ Thành đến tận bây giờ à?”
Sáng nay lúc Ôn Lương , Đường Thi Thi biết cô hẹn Hạ Đ Thành.
Ôn Lương cười nhẹ: “Kh , việc khác làm chậm trễ.”
Đường Thi Thi thở dài, oán trách: “Biết vậy hôm nay cũng ra ngoài chơi . Tính ngủ cả ngày, mà cuối cùng cũng chẳng ngủ nổi.”
“ thế?”
Đường Thi Thi chỉ lên tầng trên: “Nhà trên bắt đầu sửa , hôm nay là ngày đầu.”
Ôn Lương nhướng mày: “ dọn đến à?”
“Chắc vậy, ồn đến đau đầu luôn.”
“Chắc một thời gian nữa là xong thôi. Kh chịu nổi thì về nhà ở vài hôm.”
“Haiz…”
Tán gẫu đôi câu, Ôn Lương tập yoga một lát, sau đó tắm rửa sạch sẽ, nằm lên giường, chơi ện thoại một lúc chuẩn bị ngủ.
Cô nhắm mắt, thả lỏng bản thân.
Nhưng kh hiểu đêm nay lại khó ngủ.
Chiều nay, lời Sở Tư Di nói vẫn văng vẳng bên tai: “Cô Phó Tr bảo vệ, đương nhiên muốn làm gì thì làm…”
Hàm ý của Sở Tư Di, như thể Phó Tr yêu cô vậy.
Xét theo hành động thực tế, Phó Tr đúng là vì cô mà giao dịch với Sở Tư Di, từ bỏ chuyện báo thù cho nội…
Còn vì kh muốn cô làm trợ lý cho Sở Tư Di, bị ức hiếp, nên lại lần nữa thương lượng với cô ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-313-con-yeu-khong.html.]
Ôn Lương lật , thở dài.
Cô lại nhớ đến quãng thời gian sau khi ly hôn, khi du lịch nước ngoài, Phó Tr đã âm thầm theo cô khắp nơi, giúp đỡ cô nhiều…
lẽ, những gì từng nói đều là thật thích cô.
Trong lòng Ôn Lương thoáng buồn, chút an ủi, cũng phần phức tạp.
Mối tình đơn phương kéo dài nhiều năm, cuối cùng cũng nhận được hồi đáp rõ ràng.
Nhưng... quá muộn , họ đã ly hôn…
Phó Tr luôn muốn tái hôn với cô.
Ôn Lương nhớ đến câu hỏi hôm đó của Đường Thi Thi tại buổi tiệc: “ còn yêu kh?”
Còn yêu kh?
Ôn Lương mở mắt, trần nhà, kh thể trả lời.
Đã ly hôn lâu đến vậy, cô vẫn kh thể dứt khoát nói ra hai chữ “yêu”, thực ra... đã câu trả lời.
Cô thật ra vẫn còn thích Phó Tr.
Chính vì thích, nên cô mới kh thể thoải mái nhận sự giúp đỡ của , kh muốn bị xem nhẹ, kh muốn trước mặt lúc nào cũng cúi đầu.
Chỉ là, tình cảm này, đã chẳng còn đơn thuần như thuở đôi mươi.
Ngày xưa, Phó Tr là chỗ dựa cảm xúc duy nhất của cô, cô học hành và làm việc đều để theo kịp bước chân .
Nhưng bây giờ, thích , chỉ là một phần trong cuộc sống của cô, cũng được, kh cũng chẳng , cô còn nhiều việc khác làm.
Chuyện tái hôn, cô tạm thời chưa tính tới.
Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên .
Ôn Lương trở , nhắm mắt lại, cố ép bản thân ngủ.
Sáng ngày mười bảy tháng Giêng, tài xế của Phó Tr đến dưới nhà Ôn Lương lúc 7 giờ 30 phút.
Ôn Lương mở cửa xe phía sau, Phó Thi Phàm đang ôm cặp sách nhỏ, nép vào giữa: “Thím, mau lên xe!”
Phó Tr ngồi ở ghế bên kia, trên đùi đặt laptop, như đang xem tài liệu, nghe tiếng bèn ngẩng lên liếc Ôn Lương.
Ôn Lương lên xe, đóng cửa: “Phàm Phàm.”
“Dạ?”
“Hôm nay là ngày đầu tiên đến trường ở Giang Thành, hồi hộp kh?”
“Kh đâu ạ!” Phó Thi Phàm ngẩng mặt nói.
“Vậy thì tốt. Đến trường hoà đồng với bạn bè, nếu chuyện gì, nhớ gọi cho chú và thím, biết chưa?”
“Thím ơi, con biết .”
“Đồ đạc mang đủ chưa?” Ôn Lương liếc chiếc cặp nhỏ của cô bé.
Phó Tr ngẩng đầu Ôn Lương vài lần, trong mắt thoáng qua chút buồn bã.
Cô lúc này quan tâm đến Phàm Phàm, khiến nhớ đến dáng vẻ ngày trước cô tiễn c tác, giúp sắp xếp hành lý, kiểm tra kiểm tra lại, dặn dò kh ngớt, mong sớm trở về.
đúng là đã trở về đúng hẹn, nhưng lúc đó bên cạnh lại thêm Sở Tư Di…
Khi đó, cô vừa biết thai, trong lòng hẳn là đau đớn?
Phó Thi Phàm kéo khóa cặp ra cho Ôn Lương xem.
Ngoài đồ dùng học tập, còn cả đống đồ ăn vặt nhỏ.
Phó Thi Phàm chớp mắt, cười khúc khích: “Thím ơi, thím đừng hiểu lầm, con mang để chia cho các bạn.”
“Giỏi quá, Phàm Phàm là đứa trẻ biết chia sẻ.”
Phó Tr thu lại cảm xúc, nói: “Biết chia sẻ thì tốt, nhưng đừng làm bị lợi dụng, nghe chưa, Phàm Phàm?”
“Dạ, con biết .” Phó Thi Phàm gật đầu.
Cô bé đâu ngốc mà để khác lợi dụng.
Nói chuyện một lúc, xe đến trường mẫu giáo lúc 7 giờ 50 phút.
Hai cùng đưa Phó Thi Phàm vào trường.
Giờ học sắp bắt đầu, lớp mẫu giáo lớn đã mặt đầy đủ.
Cô giáo th họ đến, ra chào hỏi chỉ vào một chỗ trống giữa lớp: “Tạm thời để bé Phàm ngồi chỗ đó, nếu kh phù hợp sẽ đổi sau.”
“Ừm.” Phó Tr đáp.
“Vậy, Phàm Phàm, với cô giáo nhé?”
“Dạ.” Phó Thi Phàm đáp, quay đầu vẫy tay với hai : “Chú, thím, tạm biệt!”
“Tạm biệt Phàm Phàm, thím sẽ đến đón con buổi tối nhé!”
“Mua~”
Phó Thi Phàm đeo cặp sách bước vào lớp, đứng trước bảng tự giới thiệu đơn giản, về chỗ ngồi.
M bạn nhỏ trong lớp đều tò mò cô bé mới chuyển đến.
Ôn Lương và Phó Tr vẫn chưa rời , đứng ngoài cửa sổ một tiết học, th Phàm Phàm thích nghi khá tốt mới cùng nhau rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.