Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 316: Lấy một giải Ảnh hậu về nhé!
Năm giờ rưỡi chiều, Ôn Lương đúng giờ đến trước cổng trường mẫu giáo chờ đón.
Dưới sự dẫn dắt của giáo viên, các em nhỏ xếp hàng ngay ngắn ra cổng.
Từng hàng “chim cánh cụt” nhỏ chiều cao na ná nhau khiến Ôn Lương hoa cả mắt.
Phó Thi Phàm vừa th Ôn Lương liền nở nụ cười vui mừng, đang định gọi lên thì bỗng nghĩ đến ều gì đó, lại vội ngậm miệng.
Cô bé nói gì đó với giáo viên lon ton chạy về phía Ôn Lương.
Lúc này Ôn Lương mới th con bé, liền bước lên hai bước: “Phàm Phàm.”
Phó Thi Phàm đến gần, quay đầu các bạn cùng lớp, mới nói: “Thím ơi, chúng ta về nhà thôi.”
“Ừ.” Ôn Lương tháo chiếc balo nhỏ sau lưng cô bé, xách theo nắm bàn tay mũm mĩm dắt về phía xe: “Phàm Phàm, hôm nay ở trường th thế nào?”
“Cũng ổn ạ, các bạn đều thân thiện, chỉ là cô giáo chăm sóc cháu kỹ quá, cứ như thể cháu chẳng biết làm gì cả vậy…”
Cô giáo biết gia cảnh nhà Phó Thi Phàm kh tầm thường, lại mới từ nước ngoài chuyển về, sợ con bé kh quen, nên mới để ý quá mức.
“Được được được, Phàm Phàm của chúng ta th minh lắm. Một tuần thôi được kh? Đợi sau một tuần, thím sẽ nói với cô giáo, con cũng thể góp ý trực tiếp để cô giáo hiểu thêm về con.”
Bị giáo viên chú ý quá mức đúng là kh hay.
Nhưng Phó Thi Phàm mới đến một ngày, dù vẫn còn nhỏ, vẫn cần cô giáo chăm sóc. Đợi con bé quen với trường lớp , sẽ được đối xử như những bạn khác.
“Phó Thi Phàm!”
Một giọng trẻ con non nớt vang lên từ phía sau.
Phó Thi Phàm nhận ra ngay, đó là giọng bạn cùng bàn.
Cô bé vờ như kh nghe th, nói với Ôn Lương: “Thím ơi, bánh vòng thím làm ngon lắm, các bạn cháu ai cũng thích!”
“Thích là tốt .” Ôn Lương ngoái đầu lại: “Phàm Phàm, vừa nãy thím nghe th ai gọi con thì ?”
Phó Thi Phàm ngẩng mặt, chớp đôi mắt to: “ ạ?”
“Vậy chắc thím nghe nhầm .”
Trong lúc nói chuyện, hai đã tới bên chiếc xe con.
Ôn Lương mở cửa xe phía sau, Phó Thi Phàm hì hục trèo lên.
Sau khi đưa cô bé về biệt thự Tinh Hà Loan, Ôn Lương quay trở về nhà .
Về việc nên nhận vai Tô Diệu hay kh, cô hỏi ý kiến của Đường Thi Thi.
Nghe xong, Đường Thi Thi lập tức hào hứng: “ chân tay đều ủng hộ! A Lương, cố lên, giật luôn giải Ảnh hậu !”
“Còn chưa gì đâu, đã nói đến Ảnh hậu ?”
“Thì đặt mục tiêu trước chứ! Kh cần Ảnh hậu cũng được, thử vai cũng chẳng mà, dù cũng là vai chính đ!”
Ôn Lương ngẫm nghĩ: “ suy nghĩ thêm đã.”
Cô còn chưa kịp quyết định thì Hạ Đ Thành đã n tin, báo với cô rằng Trương Quốc An đã nhập cảnh, đang được cảnh sát Vân Nam tạm giữ và sẽ sớm chuyển giao cho Giang Thành.
Nghe xong, Ôn Lương mừng như phát ên.
“Cảm ơn nhiều lắm Đ Thành ca, thật kh biết cảm ơn thế nào cho đủ.”
Cô n lại trên WeChat.
Ngoại trừ khi kết hôn với Phó Tr, cô chưa từng vui đến vậy.
Trương Quốc An do của Hạ Đ Thành áp giải giao nộp cho cảnh sát, kẻ đứng sau khó lòng chen tay vào được nữa. Dù nội gián cũng dè chừng nhà họ Hạ mà kh dám ra tay.
Hạ Đ Thành vẫn giữ thái độ khách khí như mọi khi:
“Kh cần cảm ơn, chắc kh m ngày nữa Trương Quốc An sẽ về đến Giang Thành. Đến lúc đó, sẽ thể đòi lại c bằng cho bác trai .”
Ôn Lương vừa mừng vừa hồi hộp chờ đợi hai ngày, nhận được cuộc gọi từ cục trưởng.
Cô bắt máy, khách khí vài câu hỏi:
“Chú ơi, Trương Quốc An đã về đến Giang Thành chưa ạ?”
“Chưa, chiều nay mới tới.”
“Vậy hôm nay chú gọi ện là…”
“ muốn báo cho cháu biết, ra đầu thú .”
Ôn Lương: “!”
Cô sững đặt ện thoại xuống, cầm chìa khóa xe vội vàng lao đến đồn cảnh sát.
Trước khi Trương Quốc An đến Giang Thành vài giờ mà đã ra đầu thú?!
Chắc c là kẻ chủ mưu đã nghe tin, biết kh thể xoay chuyển được nữa, nên đẩy một kẻ thế thân ra chịu tội!
Đến nơi, Ôn Lương đỗ xe, chạy vội vào sảnh lớn, thẳng tới văn phòng cục trưởng.
Cốc cốc cốc
Tiếng gõ cửa vội vàng như mất kiên nhẫn, Ôn Lương lớn tiếng:
“Chú ơi, chú trong đó kh? Là cháu, Ôn Lương.”
“Vào .”
Ôn Lương đẩy cửa bước vào: “Cháu chào chú.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-316-lay-mot-giai--hau-ve-nhe.html.]
Bất ngờ, cô khựng bước, ngạc nhiên đang ngồi trên sofa đối diện cục trưởng Phó Tr.
“ lại ở đây?”
Phó Tr ngước mắt, sắc mặt nặng nề: “Ngồi xuống nói đã.”
Ôn Lương gật đầu với cục trưởng, ngồi xuống bên cạnh Phó Tr:
“Chú ơi, chú vừa nói ra đầu thú thật ạ? Xác định liên quan đến vụ án năm đó ?”
Cục trưởng gật đầu, liếc Phó Tr bên cạnh cô:
“Hiện tại đang thẩm vấn, chờ kết quả sẽ rõ.”
Nói xong, đặt tách trà xuống, đứng dậy:
“Chú ra phòng thẩm vấn xem thử, hai đứa ngồi đây chờ chút.”
“Vâng ạ.” Ôn Lương cười khẽ, tay siết chặt quai túi xách.
Sắp được làm sáng tỏ . Cuối cùng cũng thể đòi lại c bằng cho ba!
Cục trưởng rời khỏi văn phòng, tiện tay đóng cửa lại.
Ôn Lương thả lỏng, quay đầu Phó Tr:
“ lại đến đây?”
Phó Tr hơi cúi về trước, hai tay đan lại đặt lên đầu gối, mắt chăm chú mặt bàn, kh cô:
“ đưa ra đầu thú.”
Ôn Lương nhướn mày: “Là tìm được tự thú?”
Vậy nghĩa là, chưa chắc là thế thân do kẻ chủ mưu đẩy ra?
“Cảm ơn , Phó Tr.” Cô mỉm cười nói.
Phó Tr cúi đầu, nhắm mắt lại, môi mím chặt.
kh biết mở miệng thế nào, bởi ra đầu thú… là Phó Việt.
kh biết nói cho cô hiểu cái c.h.ế.t của ba cô, bắt hai em nhà họ Phó.
Nếu Phó Việt kh đưa ra yêu cầu hoang đường với Sở Tư Di.
Nếu kh đồng ý làm yêu của Sở Tư Di.
Nếu cẩn trọng hơn, kh để cô ta l được dữ liệu dự án.
Nếu khi cô ta bỏ chạy, lập tức đuổi theo.
quá nhiều chữ “nếu”. Nếu những ều đó kh xảy ra, cha cô đã kh c.h.ế.t.
Và họ… cũng sẽ kh gặp nhau.
Cô vẫn sẽ là con gái của một phóng viên bình thường, học xong cấp ba, thi đậu đại học.
lẽ cô sẽ kh gặp đàn cô yêu, cũng kh từ bỏ nhiếp ảnh, khi đã sớm trở thành một nhiếp ảnh gia.
Còn thì tốt nghiệp như kế hoạch, vào làm ở tập đoàn Phó thị.
lẽ… họ vĩnh viễn chẳng bao giờ gặp nhau.
Nhưng những ều đó đã xảy ra.
Cha cô đã c.h.ế.t.
Và họ đã gặp nhau.
“Phó Tr, vậy?”
Ôn Lương nhận ra sự khác thường ở , chậm rãi thu lại nụ cười trên mặt.
… vẻ kh vui?
“A Lương.” Giọng Phó Tr khàn khàn, thấp giọng hỏi:
“Em biết ra đầu thú là ai kh?”
“…Là ai vậy?”
Ôn Lương thoáng ngập ngừng, thuận theo câu hỏi của .
Nghe giọng , vẻ đó… cô quen biết?
Cô chưa từng nghĩ đến khả năng này kẻ đứng sau vụ bắt c, cô thể quen?
Phó Tr im lặng vài giây, nói:
“Là… Phó Việt.”
Ôn Lương cũng sững .
Cô sững sờ Phó Tr, nhíu mày:
“Phó Tr, đang đùa em à?”
thể là Phó Việt được?
Phó Tr ngồi thẳng dậy, ánh mắt u tối thẳng vào mắt Ôn Lương, vẻ mặt nghiêm túc:
“A Lương, kh đùa em. ra đầu thú là Phó Việt. Chính đưa tới.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.