Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 315: Ngôi sao bẩm sinh
“Được được,” đạo diễn Tống vui vẻ đứng dậy, l một cuốn kịch bản ra, lật nh vài trang, chỉ vào một đoạn của vai Tô Diệu, “Đoạn này , em xem thử nhé.”
Ôn Lương nhận l, mắt dừng lại trên kịch bản, chăm chú đọc.
Cảnh này diễn ra gần cuối phim, khi Tô Diệu bị nam chính đ.á.n.h trọng thương, trước lúc c.h.ế.t một đoạn đối thoại với nam chính, bộc lộ rõ nguyên nhân hình thành tính cách của cô.
Kết thúc đoạn đối thoại, Tô Diệu nhắm mắt lại, hồi tưởng về quá khứ.
Tô Diệu từ nhỏ đã gặp bất hạnh.
Cha mẹ một là , một là hồ ly, cô sinh ra mang hình với tai hồ ly, trôi dạt nhân gian, bị dân làng xem như quái vật mà lăng mạ, xua đuổi. Mãi đến khi lên bốn, năm tuổi mới được một lão nhận nuôi.
Gia cảnh lão nghèo túng, thân hình Tô Diệu gầy yếu, thường xuyên bị bọn trẻ cùng tuổi bắt nạt, chê cười, chẳng ai chịu chơi với cô.
Một lần bị bắt nạt, cô tức giận một chạy ra bờ ao khóc nức nở.
Một bé gái cùng làng, trạc tuổi cô, tới.
Khi Tô Diệu bị bắt nạt, cô bé kh tham gia cùng bọn kia, chỉ lặng lẽ đứng từ xa.
Cô bé đưa cho Tô Diệu một viên kẹo, khiến Tô Diệu ngạc nhiên và cảm động, từ đó, hình ảnh cô bé in sâu trong lòng cô.
Cho đến một ngày, một tổ chức sát thủ hùng mạnh trong giới tu tiên đột nhiên xuất hiện, g.i.ế.c sạch dân làng, bắt toàn bộ trẻ con, trong đó Tô Diệu. Trên đường, chúng còn g.i.ế.c vài đứa trẻ kh chịu nghe lời, khiến những đứa còn lại sợ hãi ngoan ngoãn như chim cút.
Khi dừng chân trong rừng nghỉ ngơi, lũ sát thủ trói đám trẻ vào cây.
Đúng lúc đó, đôi tai hồ ly của Tô Diệu động đậy, nhạy bén phát hiện tiếng bước chân từ xa cô trời sinh ngũ giác nhạy hơn , xa nghe rõ.
Tô Diệu nói muốn vệ sinh.
Nếu là đứa trẻ khác, sát thủ lẽ đã mất kiên nhẫn, nhưng Tô Diệu thì khác.
Ngay lần đầu th cô, thủ lĩnh sát thủ đã phát hiện cô là mầm non tốt, quyết định đưa về bồi dưỡng.
Do đó, họ khoan dung với Tô Diệu hơn, cởi dây trói, dẫn cô vệ sinh gần đó.
Lợi dụng cơ hội, Tô Diệu gặp một tu tiên, xưng là đệ t.ử một môn phái nào đó, đang xuống núi rèn luyện.
đó sau khi nghe tình hình thì định dẫn Tô Diệu trốn , nhưng chỉ một nên kh dám đối đầu trực diện với sát thủ, cần liên lạc sư môn.
Tô Diệu từ chối. Cô muốn đó cứu cô bé năm xưa đã đưa kẹo cho , còn cô sẽ ở lại.
Cô giá trị với đám sát thủ, nên ở lại sẽ an toàn hơn m đứa trẻ khác.
Nếu kh kịp, đám sát thủ rời thì cô thể để lại dấu vết dọc đường.
kia suy nghĩ đồng ý.
Sau đó, Tô Diệu quay về, kh biết dùng cách gì, chẳng bao lâu cô bé kia được thả ra.
tu tiên đưa cô bé , quay lại cùng sư đệ thì trong rừng đã chẳng còn bóng dáng sát thủ và lũ trẻ.
Họ tìm khắp xung qu, cũng kh th bất kỳ dấu vết gì.
Hai mươi năm sau, ma nữ Tô Diệu bất ngờ xuất hiện.
Cô tàn nhẫn, sát khí ngút trời, thường xuyên đối đầu với chính phái.
Một vài chi tiết trong quá khứ của Tô Diệu lại khá giống với Ôn Lương.
Phân đoạn Ôn Lương cần diễn chính là đoạn Tô Diệu đối thoại với nam chính trước khi c.h.ế.t.
“Đạo diễn Tống, thể thử diễn luôn.”
“Được, em bắt đầu .” Đạo diễn Tống hứng thú ngồi thẳng dậy.
Ôn Lương: “…”
Tô Diệu gắng gượng ngồi dậy, ngẩng đầu nam chính, “...Thế nào là thiện? Thế nào là ác? Cùng là g.i.ế.c phóng hỏa, các là chính phái, nhân nghĩa đạo đức, còn chúng là tà ác gian trá, tội kh thể tha?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-315-ngoi--bam-sinh.html.]
“... , sinh ra đã kh quyền lựa chọn thiện hay ác. Như ta, lớn lên trong bóng tối, luyện võ, g.i.ế.c , kh thể chống lại, là chuyện đương nhiên... Ta cũng kh muốn g.i.ế.c ai, ta chỉ muốn sống tiếp...”
“...Nếu lúc đó, ta thể chờ sư phụ quay lại, cũng trở thành đệ t.ử của , liệu yêu ta kh?”
Trước khi bước vào con đường tà ác, nếu thể lựa chọn, cô cũng từng là lương thiện.
Ôn Lương mở mắt, thở ra một hơi, chống tay đứng dậy, “Đạo diễn Tống, th chưa, thật sự kh hợp diễn xuất.”
nói, vai Tô Diệu được xây dựng cực kỳ đa chiều trong ác thiện, trong thiện ác, tuy là phản diện nhưng kh khiến ta ghét bỏ.
Đạo diễn Tống mắt sáng rỡ Ôn Lương, “Chỗ nào mà kh hợp? hợp! Em chính là Tô Diệu bước ra từ kịch bản!”
“Kh đâu, đạo diễn Tống, đừng tâng bốc quá...” Ôn Lương cười gượng.
“ mà là như vậy à? nói thật lòng đ, Tiểu Ôn à, tìm đúng , em trời sinh là để làm diễn viên! Kh theo con đường này, phí mất thiên phú của em!”
“Ha ha...” Ôn Lương cứng mặt, “ làm gì thiên phú gì...”
“Đừng khiêm tốn nữa, ra . Trước đó khi em đóng thế, đã biết em là hạt giống tốt. Mới vào nghề mà NG còn ít hơn m diễn lâu năm.”
“Kh ...” Ôn Lương bắt đầu d.a.o động.
Đạo diễn Tống lập tức chớp l cơ hội, “Tiểu Ôn à, thật sự là kh tìm được phù hợp hơn, em lại quá thích hợp, hay là nhận lời ? Em nghĩ mà xem, chuyện của Sở Tư Di lần này, kh cũng liên quan đến em ? Em thay cô ta đóng vai này, chẳng hợp lý?”
Hợp lý ở đâu chứ?
Ôn Lương chần chừ, “Xin lỗi đạo diễn Tống, ... thể suy nghĩ thêm được kh?”
“Được được! Em cứ suy nghĩ hai hôm , vừa hay hai hôm tới kh cảnh nào của Tô Diệu.”
Ôn Lương: “...”
thái độ của , cứ như chắc c cô sẽ đồng ý sau khi suy nghĩ vậy.
Khi về đến nhà, tầng trên đang sửa sang.
Ôn Lương nấu xong bữa trưa, chuẩn bị mang cho Phó Thi Phàm.
Trong lúc thang máy, cô gặp một bác thợ từ tầng trên xuống.
Tiện miệng hỏi vài câu, bác nói, “Vốn nhà đó đã được sửa từ trước, giờ chỉ chỉnh lại vài chỗ nhỏ thôi, m hôm là xong.”
Ôn Lương nghe xong thì th vui vẻ hẳn lên.
Cả buổi sáng, Phó Thi Phàm hòa nhập khá tốt với các bạn trong lớp.
Hai ngồi ở bồn hoa, Thi Phàm vừa ăn vừa kể lại chuyện buổi sáng ở trường mẫu giáo.
Đợi cô bé ăn xong, Ôn Lương dọn dẹp hộp cơm, đưa cho cô hộp bánh vòng cô vừa nướng khi nãy, “Sắp vào học , mau vào lớp , tan học thím sẽ đến đón con.”
“Dạ!”
Thi Phàm quay về lớp, bạn cùng bàn ra ngoài vài lần, tò mò hỏi, “ mang cơm cho là mẹ à?”
Thi Phàm khựng lại, quay đầu ra cửa sổ, do dự nhẹ gật đầu.
Bạn cùng bàn cười khen, “Mẹ đẹp quá!”
Thi Phàm l bánh vòng trong hộp, chia cho bạn và m bạn nhỏ xung qu.
Bạn c.ắ.n một miếng bánh, kêu lên, “Mẹ làm hả? Ngon quá! Kh giống mẹ tớ, nấu ăn ch.ó cũng chê.”
Trong lòng Thi Phàm trào dâng niềm tự hào, ưỡn n.g.ự.c lên, “Dĩ nhiên , mẹ tớ giỏi lắm!”
“Thế mẹ làm nghề gì? Kh làm à?”
“Ừm... Mẹ tớ là nhiếp ảnh gia, kh làm theo giờ. Trước mẹ còn chụp cho tớ một bộ ảnh đăng lên mạng, liên hệ, muốn tớ làm mẫu nhí đ!” – Thi Phàm hãnh diện nói.
Lần đầu gọi “mẹ”, cô hơi ngại, nhưng đến lần thứ hai thì tự nhiên vô cùng.
“Trời ơi, mẹ giỏi thật đ, thích ghê!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.