Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 324: Chúng ta cùng mặt dày
Ôn Lương chọn hai mẫu sofa bằng vải l và hai mẫu bằng da bò, quay video gửi cho Đường Thi Thi.
Cuối cùng, Đường Thi Thi chọn một mẫu sofa bằng vải l, mẫu này độ rộng, độ mềm và kiểu dáng mà Ôn Lương cũng thích, thế là cô vui vẻ quyết định chọn.
Phó Tr thở dài một tiếng.
Ôn Lương trừng mắt hai cái.
Tiền mua sofa là do Phó Tr trả, chiều nay thể giao đến tận nhà.
Ra khỏi trung tâm nội thất, Phó Tr nhận được một cuộc ện thoại.
Là trợ lý Dương gọi đến.
Tối qua Phó Tr nhất thời hồ đồ, nhưng trên Ôn Lương kh phát hiện ra dấu vết gì, biểu hiện của cô cũng chẳng giống như biết đang giận vì chuyện gì.
Phó Tr cảm th gì đó kh đúng, sáng sớm hôm nay liền bảo trợ lý Dương ều tra.
Trợ lý Dương tra rõ báo cáo lại, Phó Tr mới biết, sau khi Hạ Đ Thành đưa Ôn Lương đến khách sạn thì thay đồ rời , mãi lâu sau mới quay lại.
Nhưng gửi ảnh cho lại cố tình lờ chi tiết này, giống như đang cố ý đ.á.n.h lạc hướng .
Nếu tối qua kh tự xác minh, lẽ sẽ cứ thế hiểu lầm mãi, dần dà trở thành cái gai trong lòng.
Dù muốn coi như chưa từng xảy ra, nhưng đôi khi, sự việc kh theo ý muốn.
Trợ lý Dương còn cho hỏi thăm nội bộ khách sạn, kết quả là phát hiện Ôn Lương nôn mửa, dính vào phòng và quần áo. Quần áo sau khi xác nhận đã bị vứt bỏ thì bị một nhân viên vệ sinh nhặt được, vì sau khi giặt sạch thì vẫn còn nguyên vẹn.
Trợ lý Dương liền bảo bỏ tiền ra mua lại từ tay dọn vệ sinh, mang đến tiệm giặt khô.
Cúp máy, Phó Tr trở lại xe, bình thản hỏi: “Còn muốn đâu nữa?”
Bộ dạng như thể sẵn sàng chiều theo tất cả.
Ôn Lương nghĩ một lát: “Đi trung tâm thương mại .”
“Được.”
Hai đến một trung tâm thương mại trong thành phố, Phó Tr vào một cửa hàng quần áo nữ trước, “Chọn .”
Đi được vài bước, đột nhiên dừng lại, quay đầu Ôn Lương kh theo: “ kh vào?”
“ kh muốn mua quần áo.”
Phó Tr nhướng mày, quay lại đứng bên cạnh cô: “Vậy em muốn mua gì?”
Ôn Lương khẽ cười, xoay chỉ về phía trước: “ muốn ngồi cái đó.”
Phó Tr theo hướng tay cô, “…”
Thứ cô chỉ là đoàn tàu nhỏ đầy màu sắc trong trung tâm thương mại, từng toa một, trên đó toàn là trẻ con và phụ cùng.
Hơn nữa, đa phần phụ là nữ, còn đàn cao lớn như Phó Tr thì tuyệt nhiên kh th.
Bây giờ trung tâm thương mại cũng đ , thể tưởng tượng được cảnh tượng Phó Tr ngồi tàu nhỏ vòng qu trung tâm sẽ ra .
Ôn Lương cười phần tinh quái: “Đi thôi.”
Cô đâu ngốc.
Tài sản của Phó Tr, mua cả trung tâm thương mại này cũng chẳng vấn đề gì, nên chuyện mua quần áo chẳng ảnh hưởng gì đến .
Bắt gặp nét nghịch ngợm nơi khóe miệng Ôn Lương, Phó Tr bật cười bất đắc dĩ, theo sau cô.
Ngồi thì ngồi, chỉ cần cô vui là được.
Hai đến ểm khởi hành của đoàn tàu nhỏ.
Đã một bà mẹ dắt con mua vé cho chuyến tàu mới, đợi thêm vài là thể khởi hành.
Ôn Lương hỏi nhân viên: “Cho hỏi hai lớn bọn thể ngồi kh?”
Nhân viên qua lại giữa Ôn Lương và Phó Tr, đặc biệt Phó Tr kỹ hơn một chút, nói: “ thể.”
Đứa trẻ đang đợi tàu tò mò hai họ, kéo tay áo mẹ, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ ơi, họ lớn thế còn ngồi cái này?”
mẹ nhỏ giọng đáp: “ lớn cũng thể ngồi, chỉ là mọi ngại thôi.”
Đứa trẻ suy nghĩ, gật gù: “Vậy là họ mặt dày đúng kh mẹ?”
mẹ: “!”
Cô đâu nói thế.
Nghe được đoạn đối thoại đó, Ôn Lương nhịn cười kh nổi, liếc Phó Tr, hạ giọng: “ nhóc đó nói mặt dày đ.”
“Chúng ta cùng mặt dày.”
“ mà ma mới cùng !”
Phó Tr chỉ cười kh đáp.
Chẳng m chốc, lại vài phụ dắt con đến chơi tàu nhỏ.
Đủ , đoàn tàu bắt đầu khởi hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-324-chung-ta-cung-mat-day.html.]
Ôn Lương và Phó Tr ngồi vào toa, tàu chạy vòng qu trung tâm thương mại.
đường phía trước nghe th tiếng tàu, đều tránh sang bên, tiện thể liếc mắt .
Mỗi lần th Ôn Lương và Phó Tr, mọi đều lại lần nữa.
Giới trẻ thì bị vẻ ngoài của hai thu hút, thậm chí còn muốn thử ngồi tàu nhỏ.
lớn tuổi thì ngạc nhiên, hai tuổi này mà còn ngồi tàu nhỏ?
Đặc biệt là một số lớn tuổi cho rằng đàn là bậc trượng phu, chững chạc trách nhiệm, Phó Tr kh còn trẻ nữa mà còn trẻ con như vậy, hệt như đứa bé đẹp trai thế kia, chắc là “tiểu bạch kiểm”*.
(*“Tiểu bạch kiểm” = trai đẹp nhưng sống dựa vào phụ nữ.)
Ôn Lương mặt kh đổi sắc liếc sang Phó Tr, th nghiêm túc về phía trước, hoàn toàn kh bị ánh mắt của xung qu ảnh hưởng.
Ôn Lương khẽ hừ một tiếng.
Phó Tr bất ngờ ghé lại, hôn nhẹ lên má cô một cái.
Ôn Lương tim như ngừng một nhịp, vội đẩy ra, dáo dác qu, sợ bị ta th.
Vô tình ánh mắt cô chạm vào vài đang , Ôn Lương lập tức thu lại ánh , mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng sau lưng thì âm thầm véo đùi Phó Tr m cái.
Hết một vòng tàu nhỏ, hai xuống xe.
“Còn muốn chơi gì nữa?” Phó Tr hỏi, nửa cười nửa kh.
Ôn Lương lườm một cái, quay đầu bỏ .
Phó Tr lững thững theo sau cô.
Vài phút sau, Ôn Lương dừng lại trước một hàng máy gắp thú.
Cô quay đầu Phó Tr: “ muốn cái này, gắp cho .”
Phó Tr bước lên m cái máy gắp thú, hơi do dự: “ chơi cái này?”
Chủ tịch tập đoàn Phó thị, lần đầu tiếp xúc với cái này.
Ôn Lương chỉ góc máy: “Quét mã đổi xu.”
Hai tệ một lần.
Làm theo hướng dẫn, Phó Tr đổi hai mươi xu.
Chơi mười lần, kh được cái nào.
Đến lần thứ mười, Phó Tr nhíu mày, nắm cần ều khiển thật chặt, lay mạnh.
Khi gần chạm đến cửa thả, móng vuốt lại bu ra.
Thất bại.
Phó Tr nói: “Cái máy này vấn đề.”
Ôn Lương nhướng mày liếc : “Hừ, đừng nói là gắp kh được đổ thừa nha?”
Phó Tr dáng vẻ kiêu căng đó của cô, lòng mềm như nước.
lại đổi thêm một trăm xu, tiếp tục gắp thú.
Chơi thêm khoảng năm lần, móng vuốt siết chặt, Phó Tr gắp được một con thú b.
cúi xuống l ở cửa thả ra, đưa cho Ôn Lương: “Còn muốn cái nào?”
Ôn Lương chỉ vào máy Minion: “Cái đó.”
Phó Tr lại đến bỏ xu.
Lần này chưa tới mười lượt đã gắp được.
Dần dần, Phó Tr nắm được quy luật, tỷ lệ thành c ngày càng cao.
Khi hết xu, đã thêm bốn con thú b.
Ôn Lương kh còn tay để cầm nữa.
“Còn muốn nữa kh?” Phó Tr hỏi.
Ôn Lương bĩu môi, hừ khẽ một tiếng, quay đầu bỏ .
Phó Tr lắc đầu cười, bước theo.
“Cô Ôn?”
Đi ngang qua cửa một cửa hàng quần áo, gọi Ôn Lương.
Ôn Lương dừng lại, quay đầu: “Cô Tạ?”
Tạ Mẫn bước lên hai bước, cười nói: “Đi dạo phố à?”
“Ừ.” Ôn Lương nhớ hình như dì hai từng nói Tạ Mẫn làm nhân viên bán hàng ở một cửa hàng quần áo nào đó trong trung tâm thương mại, cô vào cửa tiệm sau lưng Tạ Mẫn: “Cô làm ở đây à?”
Tạ Mẫn gật đầu, liếc Phó Tr đang đứng sau lưng Ôn Lương: “Đây là hai đúng kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.