Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 325: Tôi chính là thích kiểu như em
Sau khi trở thành bạn gái của Phó Sinh, Tạ Mẫn đã tìm hiểu qua tình hình nhà họ Phó, từng th ảnh Phó Tr trên mạng.
Chỉ là kh ngờ, họ đã ly hôn mà còn dạo trung tâm thương mại cùng nhau, chắc là định tái hôn?
“Ừm, đây là Phó Tr,” Ôn Lương giới thiệu với Phó Tr, “Đây là bạn gái của tam ca, Tạ Mẫn.”
Phó Tr lạnh nhạt liếc Tạ Mẫn một cái, kh đáp lời.
Trên mặt Tạ Mẫn thoáng lộ vẻ lúng túng, liếc Ôn Lương.
Ôn Lương liền hòa giải, “Tính vậy thôi, kh nhằm vào chị đâu.”
Tạ Mẫn gượng gạo gật đầu, chuyển chủ đề, “Cô Ôn, muốn vào trong dạo một chút kh? Cửa hàng tụi vừa nhập lô hàng mới.”
“Vậy thì vào xem thử .” Ôn Lương dừng một lát, đáp.
Tạ Mẫn mỉm cười dẫn hai vào, vừa vừa giới thiệu với Ôn Lương các mẫu mới mùa xuân.
Phó Tr thì ôm đống thú b, lặng lẽ theo sau Ôn Lương.
Thời tiết dần ấm lên, cũng đến lúc đổi sang đồ xuân. Ôn Lương chọn một chiếc váy dài mùa xuân vào phòng thử đồ, Phó Tr liền ngồi bên ngoài đợi cô.
Tạ Mẫn bóng lưng Phó Tr, tiến lại gần bắt chuyện, cười hỏi: “Nhị ca, với cô Ôn sắp tái hôn à?”
Phó Tr lạnh nhạt nói: “ kh thích những kh giới hạn.”
Tạ Mẫn mặt biến sắc, vội giải thích: “ kh ý đó…”
Còn chưa nói hết câu, Phó Tr liếc mắt cô một cái, ánh mắt lạnh lẽo.
Tạ Mẫn lập tức im lặng, kh dám nói tiếp.
Bỗng nhiên, phía sau thân mật vỗ vai Phó Tr, “ họ?!”
Phó Tr nghiêng đầu liếc , đối diện là một cô gái xa lạ, nhướng mày: “ quen cô à?”
Cô gái gương mặt th tú, ăn mặc thời thượng, đeo túi xách bản giới hạn, tr kh giống kiểu cố ý bắt chuyện.
rõ khuôn mặt Phó Tr, cô gái khẽ ngẩn .
Ánh mắt Phó Tr trầm xuống.
Cô gái kịp phản ứng lại, hai má đỏ ửng, lộ vẻ áy náy, “Xin lỗi, nhận nhầm , giống họ .”
Trước đây cô từng th một tr giống họ trên mạng chính là Phó Tr.
Cô còn xem cả video thuyết trình tiếng của , trình độ cũng tạm coi là ngang tầm với họ.
trước mắt, nói giống họ, chi bằng nói là giống Phó Tr hơn.
Phó Tr cau mày, kh nói thêm lời nào, quay rời .
“Đợi đã.” Cô gái gọi với theo, cầm ện thoại tiến lại gần, “ thể add WeChat của kh?”
Cô vừa liếc đã nhận ra đồ mặc đều là đặt may riêng, chất liệu cao cấp, tay ôm thú b lộ ra chiếc đồng hồ bản giới hạn.
Một ăn mặc thế này, chắc c kh nhân vật tầm thường, hơn nữa đây là Giang Thành, biết đâu đúng là Phó Tr thật?
Phó Tr từ chối: “Xin lỗi, kh kết bạn với lạ.”
ôm thú b, sang hàng ghế khác ngồi.
Cô gái theo bóng lưng , trong mắt lộ vẻ hối hận, liếc sang Tạ Mẫn, ánh mắt khẽ đảo, quay sang hỏi: “Cửa hàng các cô hàng mới gì kh?”
Tạ Mẫn chỉ th cô gái kia muốn tiếp cận Phó Tr, kh thiện cảm, lạnh nhạt nói: “Bên kia, cô thể tự xem.”
Cô gái sầm mặt lại hướng dẫn viên ở Giang Thành mà vô lễ thế?
Nếu kh vì trai đẹp kia còn đang ở đây, cô còn muốn giữ chút hình tượng, chứ kh thì đã gọi quản lý ra khiếu nại .
Cô liếc Phó Tr lần nữa, xoay rời .
Ôn Lương mặc váy dài mới từ phòng thử đồ ra, đứng trước gương chỉnh cổ áo.
Tạ Mẫn bước tới khen ngợi: “Cô Ôn, cô dáng chuẩn thật, chiếc váy này hợp với cô.”
Ôn Lương đứng xa gương một chút ngắm tổng thể, nghiêng , “Cũng tạm.”
Cô da trắng, vóc dáng cân đối, gần như kh kén đồ kể cả mặc bao tải lên cũng vẫn đẹp.
Phó Tr đến, hình ảnh Ôn Lương trong gương, “ đẹp, khỏi thử cái khác.”
“Được.”
Cô l chiếc áo len và váy ngắn từ phòng thử đồ ra gấp lại, khoác áo khoác ngoài, thẳng tới quầy th toán.
“Kh thử thêm m cái nữa ?” Tạ Mẫn liếc Phó Tr, bóng gió: “Dáng cô đẹp thế, nhiều mẫu mặc lên cũng xinh.”
Phó Tr kh lên tiếng.
Ôn Lương cười nói: “Còn việc, để hôm khác .”
“Vậy cũng được.” Tạ Mẫn tiễn họ ra ngoài, “Đi thong thả.”
Sau khi Ôn Lương và Phó Tr rời khỏi, Tạ Mẫn quay lại cửa hàng, một đồng nghiệp nhàn rỗi ghé tới hỏi nhỏ: “Mẫn Mẫn, hai vừa hình như là…”
Tạ Mẫn ềm nhiên gật đầu, vẻ mặt như chuyện thường ngày, “Là họ đ, chị của bạn trai tớ.”
“Thật ngưỡng mộ , tìm được bạn trai tốt như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-325-toi-chinh-la-thich-kieu-nhu-em.html.]
Tạ Mẫn mỉm cười khiêm tốn, “Cũng chẳng gì để ngưỡng mộ đâu, làm dâu hào môn kh dễ đâu.”
“Nhà bình thường cũng đâu dễ sống hơn.”
Nói m câu, hai tách ra, đồng nghiệp âm thầm bĩu môi một cái.
Mới yêu bao lâu mà đã tự coi là “con dâu nhà hào môn” .
Vào được hay kh còn chưa biết đ!
Rời khỏi cửa hàng, Ôn Lương th sắc mặt Phó Tr vẫn lạnh nhạt như cũ, “ thế?”
Phó Tr đáp: “Phó Sinh mắt kh ra .”
Ôn Lương: “…”
Cô nhớ đến lời phàn nàn của thím hai m hôm trước.
M ngày đó đúng lúc Phó Tr bận c việc, đến giờ đã lâu , chắc dì hai cũng đã kể lại chuyện hôm đó cho Phó Tr, nhưng kh th phản ứng gì, chứng tỏ kh để tâm lắm.
“Mỗi mỗi gu, lẽ tam ca thích kiểu như vậy.”
“Ừ, em nói đúng.” Phó Tr nói, “Giống như , chính là thích kiểu như em vậy.”
Ôn Lương lườm một cái.
Từ hình tượng băng sơn cao lãnh trong lòng cô ngày xưa, giờ đã biến thành một tên tiểu học lắm trò miệng lưỡi trơn tru.
Hai dậy muộn, ăn xong cũng đã trưa, buổi chiều dạo lo qu, thế là đến tối.
Tối đó ăn lẩu ốc.
Nhờ "phúc" của Ôn Lương, Phó Tr vừa ăn vừa nhăn nhó đau khổ.
Trên đời lại món như lẩu ốc chứ?
Đột nhiên cảm th thịt dê cũng kh tệ đến vậy nữa .
Ăn tối xong, hai dạo một vòng ngoài phố.
Phó Tr hỏi: “Về nhé?”
Ôn Lương lắc đầu, liếc cười nhẹ, “Em muốn bar.”
Phó Tr hơi khựng lại, “…Buổi tối uống rượu kh tốt.”
“ kh uống, em uống.”
Bất kể là Ôn Lương cố ý trêu chọc hay vì thể trạng kh hợp rượu, thì cũng kh thể uống.
Th Phó Tr kh nói gì, Ôn Lương hừ một tiếng, “ kh thì em tự !”
Hai mươi phút sau, hai đến quán bar ở tầng hầm của một hội sở, tìm một bàn khuất ngồi xuống.
Ôn Lương gọi rượu nhấm nháp từ tốn, còn trước mặt Phó Tr là một ly nước nóng.
Trong quán bar ánh đèn mờ ảo, sàn nhảy lấp lánh ánh sáng đủ màu, trên sân khấu là ban nhạc rock đang biểu diễn, khán giả cũng khá đ.
Ôn Lương kh thích nhạc rock lắm, chắc vì cô là hoài cổ, thích nghe những bài cũ hơn.
Chợt nảy ra ý nghĩ, Ôn Lương chọt chọt tay Phó Tr.
Phó Tr: “Hửm?”
“ lên hát một bài .”
Phó Tr khựng lại, Ôn Lương như thể cô đang đùa, th cô kh giống nói đùa, đáp: “Chắc kh được đâu, khách thường kh được tùy tiện lên sân khấu…”
“ là khách thường à? Em nhớ quán này là của Hàn Phong mở đúng kh?” Ôn Lương nhướng mày.
Phó Tr: “…”
Trí nhớ cô đúng là tốt thật.
Khi Phó Tr gọi ện thoại, Hàn Phong đang chơi bài với bạn.
Th tên gọi đến, ra hiệu “suỵt” với bạn chơi, bắt máy: “A lô, Tr ca, chuyện gì thế?”
Phó Tr nói gọn lỏn, Hàn Phong kinh ngạc, “Lạ nha Tr ca, tự dưng lại muốn lên hát vậy?”
“Đừng nói nhảm.”
“Được được, em gọi cho bên dưới ngay.”
Hàn Phong cúp máy.
Bạn bên cạnh lập tức hỏi: “Phó Tr à? Ảnh muốn lên sân khấu hát hả?”
“Ừ.” Hàn Phong gật đầu, bấm gọi một cuộc khác.
Một bên cạnh cười nhạt, “ ta mà cũng vậy hả? Tự dưng chạy đến quán bar hát?”
Lộ Trường Kh hừ lạnh, “Kh vì ai được nữa?”
Tất nhiên là vì cô Ôn Lương kia !
ta cảm th, nửa năm nay Phó Tr thay đổi nhiều, bị Ôn Lương làm cho mê mệt chưa đủ, còn thể nhẫn tâm mặc kệ chuyện của Tư Di bị tạm giam.
Tư Di thể làm chuyện cấu kết với đạo diễn Mã được chứ
Chưa có bình luận nào cho chương này.