Phu Nhân Muốn Ly Hôn, Cố Thiếu Phát Điên Rồi! Nguyễn Miên Và Cố Văn Châu
Chương 61: Cô làm ra vẻ gì?
Nguyễn Miên kh ngờ kh chỉ nội mà ngay cả Cố Văn Châu cũng đã chuyển nhượng phần lớn cổ phần của cho cô.
“Ý nghĩa gì à, cô chẳng nghĩ kh coi trọng cô , phần của nội và phần của đều cho cô , bây giờ cả tài sản và mạng sống của đều nằm trong tay cô, cô còn muốn ly hôn ?” Cố Văn Châu từng bước tiến sát cô.
“Vậy ra, đây là cái bẫy giăng ra, vì kh muốn ly hôn mà ngay cả gia tài của cũng kh cần ?”
“Thế này kh tốt , cô tiếp tục làm Cố thiếu phu nhân của , vinh quang của nhà họ Cố đều phần của cô.”
“Tốt cái gì chứ, Cố Văn Châu, nghĩ kh biết , hoàn toàn vì cái mặt mũi c.h.ế.t tiệt của thôi. kh ngờ lại đê tiện đến mức dùng chuyện này để uy h.i.ế.p ! Nếu ký tên, mọi đều biết đã chiếm nhiều lợi ích từ nhà họ Cố như vậy mà vẫn đòi ly hôn, cuối cùng bị ngàn vạn chỉ trích chính là . Sau khi ly hôn, còn thể vì chuyện này mà bị chia tài sản ít hơn, quả thật quá bỉ ổi và vô sỉ.”
Nguyễn Miên biết trên đời làm gì chuyện tốt như vậy, đặc biệt là Cố Văn Châu, ta lại làm chuyện tổn lợi . Chỉ là cô kh ngờ ta lại thể tung ra mồi nhử lớn đến thế.
“Cô nghĩ về như vậy ?” Cố Văn Châu cũng trở nên tức giận vì lời nói của Nguyễn Miên, cởi áo vest ném lên ghế sô pha.
“Nếu kh thì còn thể nghĩ thế nào nữa, nói cho biết Cố Văn Châu, nằm mơ giữa ban ngày , muốn dùng cái này để trói buộc , kh thể nào!”
Nguyễn Miên vỗ tập tài liệu lên Cố Văn Châu, quay bước .
Cố Văn Châu ôm ngang Nguyễn Miên, ấn cô xuống sô pha. May mắn thay, văn phòng sử dụng kính một chiều, nếu kh cảnh tượng gợi tình bên trong lại thể gây ra một cơn bão trong tập đoàn.
“ thật sự kh hiểu nổi cô nữa, trước đây cô đòi ly hôn và chia tài sản với , bây giờ giao hết cổ phần cho cô, cô lại kh muốn? Nguyễn Miên, cô nói cho biết, rốt cuộc cô muốn gì?”
Cố Văn Châu ghé sát Nguyễn Miên, đôi mắt đẹp đẽ phản chiếu khuôn mặt cô. Lúc này, ánh mắt Cố Văn Châu tràn ngập hình bóng phụ nữ trước mặt.
Nguyễn Miên đối diện với mắt , lần đầu tiên th một cảm xúc khác biệt từ đôi mắt sâu thẳm .
Là thâm tình? Hay là bất lực?
dưới thân Cố Văn Châu hoảng loạn giãy giụa, giống như một con mèo nhỏ bị kinh hãi.
Cô đã bị Cố Văn Châu làm tổn thương nhiều năm như vậy, kh thể để làm tổn thương cô lần thứ hai.
Bất chấp sự giãy giụa của cô, Cố Văn Châu nhẹ nhàng hôn xuống, đôi môi mềm mại và ấm áp rơi trên trán Nguyễn Miên.
Khoảnh khắc đó, thứ gì đó cũng tan chảy theo.
“ Văn Châu!” Nguyễn Vi nghe tin về chuyện lớn ở Tập đoàn Cố thị cũng vội vàng chạy đến đây, kh ngờ vừa đẩy cửa văn phòng Cố Văn Châu ra lại th cảnh tượng này.
Nguyễn Vi luôn ôm hận trong lòng kể từ lần bị Nguyễn Miên quét ra khỏi nhà. Cô ta vẫn luôn tìm cơ hội để giáng một đòn chí mạng vào Nguyễn Miên, kh ngờ dạo gần đây Nguyễn Miên lại nổi như cồn, còn được mọi tôn lên vị trí nữ thần.
Trong khi cô ta chỉ được gọi là c chúa violin mà thôi.
Quan trọng nhất, vì chuyện lần trước, cô ta đã trở thành trò cười trong mắt mọi , còn Nguyễn Miên kh những rửa sạch được vết nhơ trước đây mà còn trở thành nổi tiếng trên mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-nhan-muon-ly-hon-co-thieu-phat-dien-roi-nguyen-mien-va-co-van-chau/chuong-61-co-lam-ra-ve-gi.html.]
Những gì cô ta liều mạng muốn , Nguyễn Miên lại dễ dàng đạt được, Cố Văn Châu là thế, d tiếng cũng là thế. Làm cô ta thể kh tức giận.
Vốn dĩ khoảng thời gian này cô ta kh dám ra ngoài nhiều, để tránh dư luận ồn ào hơn, nhưng chưa ở nhà được m ngày, Tần Phương – mẹ Cố Văn Châu – lại nhắc đến chuyện chuyển nhượng cổ phần trong lúc trò chuyện, ều này khiến cô ta hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Vì vậy, cô ta đã cố tình đến tìm Cố Văn Châu sớm một ngày, khuyên đừng làm chuyện ngu xuẩn, nhưng Tần Phương – cái chỉ tổ hỏng việc – lại nhớ nhầm thời gian.
Khi Nguyễn Vi chạy đến c ty, mọi chuyện đã , và cô ta lại bắt gặp cảnh tượng nóng bỏng hai đang ôm nhau trong văn phòng Cố Văn Châu.
Nguyễn Vi nắm chặt mười ngón tay, móng tay gần như ghim sâu vào lòng bàn tay, nhưng trên mặt cô ta vẫn kh thể để lộ vẻ dữ tợn của .
Cái đồ tiện nhân này, dựa vào cái gì mà cái gì cũng , lại còn dám đến cướp đàn của . Kh, Nguyễn Miên, cái đồ tiện nhân này vốn dĩ nên thối rữa trong bùn đất, cô ta chỉ là một con nhóc nhà quê, dựa vào đâu mà dám tr giành với ?
Ngày trước mẹ cô ta tr kh lại mẹ , thì Nguyễn Miên làm thể tr được với chứ.
Chỉ trong chốc lát, Nguyễn Vi đã nghĩ ra hàng ngàn cách khiến Nguyễn Miên sống kh bằng c.h.ế.t, nhưng bề ngoài cô ta vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
“ Văn Châu, hai đang làm cái gì vậy!” Cô ta cố tình làm ra vẻ xấu hổ và tức giận, muốn phá hỏng chuyện tốt của hai .
“Chúng đang làm gì, cô kh th ?”
Nguyễn Miên cười khẩy, th Cố Văn Châu định đứng dậy, cô trực tiếp kéo cà vạt lại, dứt khoát hôn mạnh lên cổ , để lại một vết son.
Cố Văn Châu th Nguyễn Miên chủ động như vậy liền ngồi xuống bên cạnh cô, một tay ôm l bờ vai phần lôi thôi vì quần áo xộc xệch của cô.
“Nguyễn Miên, cô đúng là kh biết xấu hổ!” Nguyễn Vi giận đến dậm chân, đúng là một đồ lẳng lơ, từ khi bị Nguyễn Miên đuổi khỏi nhà, cô ta cũng chẳng thèm giả vờ gọi Nguyễn Miên là chị nữa.
“, chuyện vợ chồng chúng làm, cũng cần sự cho phép của cô à? Hơn nữa, cô lén lút vào lúc này, , cô muốn xem livestream thế giới riêng của hai chúng à, kiểu này thì kh biết xấu hổ hình như là cô đó!”
Nguyễn Miên đáp trả ngay lập tức, th cô ta bị nghẹn lời, Nguyễn Miên cảm th vui vẻ.
Nguyễn Vi c.ắ.n môi dưới, biết kh thể kiếm được lợi lộc gì từ Nguyễn Miên, cô ta lập tức chuyển ánh mắt sang Cố Văn Châu, vẻ mặt đầy vẻ đáng thương.
“ Văn Châu, em chuyện muốn nói riêng với , thể bảo phụ nữ này ra ngoài một lát được kh?”
Nguyễn Miên đứng dậy, Nguyễn Vi tưởng rằng cô đã biết ều và chuẩn bị tự ra ngoài, kh ngờ, Nguyễn Miên chỉ lười biếng vươn vai, đưa nửa bên mặt về phía Nguyễn Vi.
“Dựa vào cái gì mà cô bảo ra ngoài là ra ngoài? kh chịu.” Cô đưa một tay về phía Cố Văn Châu, dùng giọng ệu nũng nịu nói: “Chồng yêu, bế em qua đó .”
Đây là lần đầu tiên Nguyễn Miên làm nũng với , dáng vẻ tùy hứng này thật xinh đẹp và đáng yêu. Cố Văn Châu dáng vẻ cô như chú mèo lười biếng này cũng th thú vị, mèo nhỏ của dĩ nhiên cưng chiều .
Đó chính là vị trí Tổng giám đốc.
Nguyễn Miên ngồi ở ghế trên xuống bàn làm việc, ánh mắt Nguyễn Vi như thể đang xem một trò hề.
Chưa có bình luận nào cho chương này.