Phu Nhân Muốn Ly Hôn, Cố Thiếu Phát Điên Rồi! Nguyễn Miên Và Cố Văn Châu
Chương 62: Chồng yêu, anh đang làm gì thế?
“Cô chuyện gì muốn nói với chồng , thì cứ nói , cũng muốn nghe. Dĩ nhiên, hai cũng thể nói thầm với nhau, nhưng chồng yêu, nỡ lòng nào để em một cô đơn trong văn phòng chờ hai kh?”
Nguyễn Miên vừa nói vừa cố ý đưa ánh mắt quyến rũ mời gọi về phía Cố Văn Châu.
Nguyễn Vi đang xem màn kịch hay này suýt nữa tức đến phun máu.
“Nguyễn Vi, cô chuyện gì thì cứ nói ngay tại đây .” Cố Văn Châu Nguyễn Vi, ánh mắt ta đã thu lại mọi sự dịu dàng, thay vào đó là vẻ lạnh lùng thường ngày, thậm chí còn băng giá hơn cả khi đối diện lạ.
“Chuyện em muốn nói với là về dự án hợp tác trước đây của chúng ta, là chuyện c việc, em thể nói riêng với được kh?” Giọng cô ta đầy vẻ cầu xin.
Cố Văn Châu, mở mắt ra em , em mới là thực sự yêu !
“ lẽ kh giúp em được .” Cố Văn Châu dang hai tay, bất lực nói: “Hiện tại phần lớn cổ phần của Cố Thị đều nằm trong tay Nguyễn Miên. Cô mới là cổ đ lớn nhất của Cố Thị, ngay cả cũng nghe lời cô .”
Nguyễn Vi kh thể tin được, dù cho Cố lão gia hồ đồ mà đưa một phần cổ phần cho Nguyễn Miên, thì làm thể nhiều đến mức này? Lẽ nào ta thực sự cam lòng giao Tập đoàn Cố Thị cho một ngoài?
Bất cứ bình thường nào cũng kh thể làm ra chuyện này, nhưng cô ta kh ngờ gia đình Cố Văn Châu đều chút bất bình thường.
“ Văn Châu, còn nhớ kh, chúng ta lớn lên cùng nhau, còn tặng cho em một chiếc chuồn chuồn tre. quên hết ?” Nguyễn Vi nhắc lại chuyện cũ, hy vọng khơi gợi lại sự yêu thương của Cố Văn Châu dành cho cô ta.
Khi còn nhỏ, ta đã bảo vệ cô ta như bảo vệ em gái.
Ban đầu m họ cùng học. Sau khi Nguyễn Miên bị gửi , Nguyễn Vi vẫn học cùng trường với Cố Văn Châu vài năm. Lúc đó, Cố Văn Châu và Nguyễn Miên cùng một lớp, quan hệ tốt hơn, còn Nguyễn Vi học dưới một lớp, ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau hai như cái đuôi. Cô ta gặp chuyện là thích khóc lóc và mách lẻo, hai kia thực ra kh thích chơi với cô ta, nhưng nhiều năm trôi qua, cô ta vẫn kh hề hay biết.
“Chuồn chuồn tre?” Nguyễn Miên nhíu mày Cố Văn Châu, bởi vì cô nhớ cũng từng tặng một chiếc chuồn chuồn tre cho ta.
Cố Văn Châu vội vàng giải thích: “Cái đó kh tặng em đâu, là em đến nhà , mẹ đưa cho em chơi, em tự ý l .”
Nguyễn Miên nghe lời giải thích của Cố Văn Châu thì tạm hài lòng. Cô bây giờ đang ngồi ở vị trí Tổng tài, hai họ, giống như một vị thẩm phán đang chất vấn.
Nguyễn Vi tiếp tục nói: “ Văn Châu, ngày trước em bị m đứa trẻ chặn đường, chính đã xuất hiện dũng cứu em. Lúc đó em cảm th là vị cứu tinh của em, nên sau này em mới luôn muốn theo .”
Cố Văn Châu đỡ trán, Nguyễn Miên, lại Nguyễn Vi, ho khan một tiếng, chút ngượng ngùng nói: “Em thể đã hiểu lầm . M đứa trẻ đó là bọn thu tiền bảo kê, và lúc đó hơi nghịch ngợm nên là đại ca của bọn nó. chỉ gọi chúng nó chia tiền thôi.”
Kh ngờ tuổi thơ của Cố Văn Châu lại chuyện cẩu huyết đến thế.
Nguyễn Miên và Nguyễn Vi đều kinh ngạc đàn mà họ từng coi là nam thần.
Lớp filter (ảo mộng) cứ thế vỡ vụn tan tành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-nhan-muon-ly-hon-co-thieu-phat-dien-roi-nguyen-mien-va-co-van-chau/chuong-62-chong-yeu--dang-lam-gi-the.html.]
Nguyễn Miên lại muốn tự tát một cái, đàn mà cô từng si mê sống c.h.ế.t đòi cưới rốt cuộc là cái quái gì vậy?
Th Nguyễn Vi lại sắp mở miệng, Nguyễn Miên kh muốn nghe nữa. Cứ tiếp tục thế này còn kh biết Cố Văn Châu sẽ bị bóc ra bao nhiêu scandal nữa, cô bây giờ đã chút kh dám thẳng vào ta .
“Cô đừng ở đây mà đ.á.n.h bài tình cảm nữa, kh muốn nghe. Bây giờ cô thể rời khỏi văn phòng . sẽ tìm đưa tiễn cô.” Cô nhấn chu gọi lễ tân: “Gọi hai bảo vệ đưa cô Nguyễn Vi ra khỏi tòa nhà Tập đoàn Cố Thị.”
Đây đâu là đưa tiễn, rõ ràng là đuổi, Nguyễn Vi tức muốn c.h.ế.t.
Kh ngờ Nguyễn Miên vẫn tiếp tục đ.â.m thêm nhát dao: “À , tiện thể th báo cho cô Nguyễn Vi biết, từ nay về sau tất cả các hợp đồng hợp tác giữa cô và Tập đoàn Cố Thị đều bị hủy bỏ, bao gồm cả dự án ‘C chúa Tái xuất’ mà c ty đã thiết kế riêng cho cô cách đây kh lâu. Sau này cô kh cần phiền phức đến c ty vì chuyện c việc nữa. Kh cần cảm ơn đâu, đây là việc nên làm.”
Nguyễn Miên nói một cách nhẹ như kh. Cố Văn Châu vẻ đắc ý trong mắt cô th thú vị. Mỗi khía cạnh mà phụ nữ này thể hiện đều thu hút sâu sắc.
C chúa violin từng được vạn chú ý cứ thế bị tống ra khỏi tòa nhà c ty. Ngày trước c ty còn bàn tán Nguyễn Vi sẽ là bà chủ tương lai của Tập đoàn Cố Thị, mỗi lần cô ta đến c ty, mọi đều nhiệt tình chào hỏi. Kh ngờ bà chủ đích thực lại đến nh như vậy, còn cô ta thì bị tống ra ngoài như một tiểu tam, mất hết thể diện.
Cô ta làm nuốt trôi cục tức này được. Cô ta bắt taxi, khóc lóc suốt đường về căn hộ mà Cố Văn Châu đã chuẩn bị cho cả nhà cô ta.
Nguyễn Thừa Đức và Giang Lan vẫn đang cãi nhau về chuyện nhà cửa. Giang Lan chất vấn vì ngày xưa kh nhân lúc mẹ Nguyễn Miên c.h.ế.t mà chuyển quyền sở hữu căn nhà qua cho , dẫn đến việc bây giờ họ vô gia cư, cô ta thậm chí còn lôi cả tổ t Nguyễn Thừa Đức ra mà chửi.
Nhưng Nguyễn Thừa Đức nhu nhược bị mắng đến kh nói nên lời. Ông ta là kiểu ác giả ác báo, và Giang Lan chính là báo ứng của ta.
Hồi đó ta cũng từng yêu Phong Tuyết, phụ nữ dịu dàng lương thiện . Khi cô c.h.ế.t, ta cũng từng đau buồn, và hối hận vì kh chống lại được cám dỗ. Nhưng lúc đó ta vẫn còn giữ lại một chút nhân tính nên kh nghĩ đến việc chiếm đoạt căn nhà. Bây giờ khi đã già, ta chỉ còn lại sự hối hận. Đôi mẹ con này kh c.h.ế.t cùng nhau , sau này còn gây ra nhiều rắc rối đến vậy.
Th Nguyễn Vi khóc lóc trở về, Giang Lan đau lòng vô cùng. Nghe Nguyễn Vi kể lại toàn bộ chuyện xảy ra ở Tập đoàn Cố Thị hôm nay, bà ta càng tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Bà ta lập tức an ủi: “Con gái ngoan đừng buồn nữa. Chuyện này mẹ sẽ kh để yên đâu. Mẹ còn chưa dùng đến con át chủ bài nữa kia mà, đến lúc đó mẹ xem cái đồ tiện nhân kia còn đắc ý kiểu gì.”
“Con át chủ bài gì ạ?” Nguyễn Vi ngẩng đầu lên, ánh mắt lại bừng lên ngọn lửa báo thù.
Trong văn phòng, Cố Văn Châu Nguyễn Miên đang làm ra vẻ nghiêm túc lật xem tài liệu trên bàn, ta ngồi lên chiếc bàn làm việc đối diện cô.
“Hôm nay em chơi đủ chưa?” ta cúi đầu hỏi.
Nguyễn Miên xoay tròn trên ghế một vòng, bắt chéo đôi chân dài: “Tạm được, làm cổ đ lớn của Cố Thị cũng khá thú vị.”
“Vậy, bây giờ đến lượt .” Cố Văn Châu cúi lại gần Nguyễn Miên. Đôi mắt ta chứa đầy ham muốn xâm chiếm khiến Nguyễn Miên theo bản năng lùi về phía sau.
“, , muốn làm gì.” Nguyễn Miên nói lắp bắp, hôm nay cô kh hề sự chuẩn bị tư tưởng.
“Vừa nãy em chẳng gọi là chồng yêu ? Em là vợ , em nói xem muốn làm gì?”
Tiếng ện thoại rung lên. Nguyễn Thừa Đức gọi đến.
Chưa có bình luận nào cho chương này.