Phu Quân Là Nam Chính Trong Truyện Đam Mỹ
Chương 2:
Từ nhỏ đến lớn, A Phong luôn là cực kỳ mê cái đẹp nên nàng kh khỏi nghĩ xem rốt cuộc là đẹp đến mức nào? đẹp bằng A Bạch kh?
Phương Mộng Bạch bối rối thiếu niên tựa ngọc, ôm đàn đứng trước mặt.
“Xin lỗi…” nở nụ cười khách sáo khẽ nói: “Những lời các hạ vừa nói, Phương mỗ thực sự kh hiểu rõ.”
Ánh mắt Hạ Phượng Thần cũng trở nên tĩnh lặng.
Y trong vài giây mới thu hồi ánh mắt, giọng nói như gió mát, nhấn mạnh: “Ngươi, Phương Mộng Bạch, là Đại đệ tử của Nho môn Bạch Lộc học cung, cũng là phu quân của ta, Hạ Phượng Thần.”
Phương Mộng Bạch ù hai tai, cảm th vô cùng hoang đường.
? Bởi vì câu nói sau cùng của thiếu niên quá mức kinh , hoàn toàn kh còn tâm trí nào để quan tâm đến m chữ "Bạch Lộc học cung" hay "Đại đệ tử" gì đó. Trong đầu chỉ còn một câu vang vọng: , Hạ Phương Thần, phu quân?
Phương Mộng Bạch ngẩn một lát từ từ cười khổ nói: “Hạ nói đùa ta đ à?”
Hạ Phượng Thần cao ráo như ngọc, thản nhiên nói: “Ta kh tâm trạng đùa giỡn với ngươi, theo ta. Ngươi đã tận diệt Bắc Đẩu Tam T, Nam Thần Tử Cực Chân Quân gần đây đã xuất sơn, của Nam Thần đang tập hợp, chuẩn bị tìm đến Bạch Lộc học cung, đòi một lời giải thích cho Bắc Đẩu. Thái Nhất Quán của chúng ta đã phái trước để viện trợ Bạch Lộc. Cuộc tr chấp tam t sắp bùng nổ, sự việc khẩn cấp, ngươi theo ta.”
Bắc Đẩu Tam T, , tận diệt?
Phương Mộng Bạch ngẩng khuôn mặt tuấn tú lên, vẻ mặt mơ hồ, từ từ nhai nghiến những từ này. chỉ cảm th trong hai năm dạy học này, lần đầu tiên như một đứa trẻ thơ, kh hiểu lời lớn.
Thiếu niên này kh mời mà đến, đột ngột x vào nhà.
Y vừa bước vào cửa thì đã gọi tên và bảo theo y.
Y vừa nãy thậm chí còn nói là phu quân của y, hai họ đã kết thành đạo lữ từ ba mươi năm trước.
Vấn đề là hoàn toàn kh hề quen biết y, Phương Mộng Bạch vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Huống hồ, phu quân? nam nhân lại thể kết thành đạo lữ với nam nhân?
Kh chỉ tâm trạng Phương Mộng Bạch phức tạp mà tâm trạng của Hạ Phượng Thần cũng phức tạp.
Y đã kết khế ước cùng Phương Mộng Bạch từ ba mươi năm trước. Lúc đó y trọng thương, mệnh cách của Phương Mộng Bạch lại tương hỗ với mà Phương Mộng Bạch cũng chủ động đề nghị kết đạo lữ để xung hỉ, trừ tai giải nạn cho y.
Y biết ơn tất cả những gì Phương Mộng Bạch đã làm cho nên tất nhiên kh thể để chịu sỉ nhục này, cũng cam tâm tình nguyện làm nam thê của .
Dù hai chưa từng thật sự viên phòng nhưng d nghĩa phu thê thì ai trong thiên hạ cũng biết.
Hai năm trước, Phương Mộng Bạch tận diệt toàn bộ m trăm thuộc dòng chính của chưởng môn Bắc Đẩu.
Hạ Phượng Thần biết huyết hải thâm thù giữa và Mạnh chưởng giáo của Bắc Đẩu, y kh thể ngăn cản nhưng đợi đến khi y đến nơi thì Phương Mộng Bạch đã trọng thương, kh rõ tung tích.
Hai năm qua, y vẫn luôn ều tra tung tích của , cho đến khi cuối cùng cũng dò la được thì đã an cư lập nghiệp tại Hoè Liễu thôn nhỏ này và cưới thê.
mất ký ức.
Quên huyết cừu thâm hận của , quên Bạch Lộc và cũng quên cả y.
Trong lòng Hạ Phượng Thần dâng lên từng đợt cảm xúc mãnh liệt, hồi lâu vẫn chưa thể bình ổn. Chỉ là y vốn kiệm lời, ít nói, hiếm khi để lộ tâm sự ra ngoài mặt.
ngoài vào, y vẫn lạnh nhạt, th nhã như băng tuyết.
Hạ Phượng Thần: “Ngươi chính là Đại đệ tử thủ tịch của Bạch Lộc học cung, Phương Mộng Bạch.”
Y chăm chú thản nhiên nói: “Trong sinh hoạt thường nhật, bản thân ngươi hẳn cũng đã cảm th ều bất thường.”
Phương Mộng Bạch nghe vậy, toàn thân khẽ run lên, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Lời của Hạ Phượng Thần đã chạm đúng vào nỗi khó nói trong lòng .
Trong cuộc sống, quả thực vài ểm khác biệt so với thường.
Ngay từ ngày đầu tiên tỉnh lại sau khi mất trí nhớ, đã phát hiện trong cơ thể một luồng khí tức thần bí, âm thầm dưỡng nuôi toàn bộ kinh mạch. Nhờ vào luồng khí đó mà mới thể chữa lành thương thế trên thân.
Năm ngoái, khi cùng A Phong gặp sơn tặc trên đường, rõ ràng chưa từng cầm kiếm qua, vậy mà vì bảo vệ thê tử, cắn răng đoạt l kiếm từ tay bọn cướp, vừa cầm vào đã thể múa lượn thành thục, đánh lui đến mười một mười hai tên sơn tặc.
Phương Mộng Bạch: “...” Khi thậm chí còn tưởng rằng vì sốt ruột muốn bảo vệ thê tử nên mới vượt qua giới hạn của cơ thể phàm nhân, bộc phát ra tiềm năng vô song.
Những ểm đáng ngờ bị cố tình lờ trong cuộc sống hằng ngày, nay lại nổi lên mặt nước, Phương Mộng Bạch kh khỏi nhíu mày, trước mắt dường như hiện lên vô vàn màu máu.
Trong lòng tựa hồ vang lên một giọng nói lạnh lẽo.
Nam nhân khinh miệt cười lạnh: “Giết.”
Nỗi hận thù khắc cốt ghi tâm, sự thờ ơ coi thường mạng , cảm xúc dữ dội cứ lặp lặp lại trong lòng, va đập trái tim khiến ta khiếp sợ.
Mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa, càng nghĩ càng th đầu đau như búa bổ.
Còn thiếu niên tự xưng là nam thê của thì kh hỏi kh han gì mà cứ thế lặng lẽ kho tay đứng .
Phía bên này, A Phong cuối cùng cũng đẩy cửa viện ra, đến trước sảnh đường.
“A Bạch?”
“Ta về !”
Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ khiến hai đang âm thầm đối mặt trong nhà kh hẹn mà cùng ngẩng đầu lên.
Thần kinh Phương Mộng Bạch giãn ra, đột nhiên từ cơn ác mộng m.á.u t mơ hồ kia mà tỉnh táo lại.
A Phong?
Đúng , chính là, A Phong!
định thần lại, hoàn toàn kh là cái gọi là đệ tử của Bạch Lộc học cung “Phương Mộng Bạch”.
Càng kh nam thê hoang đường nào mà thê tử của là A Phong, chỉ A Phong, trên trời dưới đất, A Phong là độc nhất vô nhị.
…
Giọng nói này…
Hạ Phượng Thần khựng lại.
Y chợt nhớ lại những tin tức đã thăm dò được khi đến đây.
Phương Mộng Bạch hoàn hồn, giọng nói đã ổn định hơn nhiều, khách sáo nói với thiếu niên kia: “Thứ lỗi.”
“Tại hạ quả thật tên Phương Mộng Bạch nhưng lại kh Phương Mộng Bạch mà các hạ tìm kiếm.”
“Thế gian này vô số trùng tên, các hạ nhất định là đã tìm nhầm .”
là Phương Mộng Bạch, chỉ là một tiên sinh dạy học bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-quan-la-nam-chinh-trong-truyen-dam-my/chuong-2.html.]
Nào ngờ thiếu niên lại dung mạo như tuyết sương ngưng kết, kh vương chút bụi trần.
Mà cũng chẳng hề nghe lọt lời nói, cố chấp đến mức kh cho ai chen lời vào, chỉ lạnh lùng lặp lại: “Ngươi chính là Phương Mộng Bạch mà ta cần tìm.”
Phương Mộng Bạch khẽ hé môi, chậm rãi nở một nụ cười khổ.
Ái thê gần trong gang tấc, nếu như trước mặt A Phong lại nói năng lung tung, nói nhảm nhí về chuyện nam thê gì đó? Há chẳng khó mà kết thúc ?
Chỉ là bản tính vốn ôn hòa, ít khi tr chấp với khác nên cũng chỉ liên tục xua tay nói: “Hạ , lời này kh thể nói bừa nữa ...”
Hạ Phượng Thần tất nhiên cũng thu hết sự phản kháng của vào mắt, trong lòng kh khỏi nhói đau.
Y im lặng một lúc lâu chậm rãi ôm đàn xoay , chuẩn bị đối mặt với nữ nhân đã cướp phu quân của y.
A Phong trước khi vào cửa, kh cẩn thận vấp một cái.
Ngày thường nàng vốn hơi lơ mơ, vụng về hậu đậu.
Hôm nay trong lòng còn vương vấn lời của Triệu thẩm nên khó tránh khỏi lơ đễnh.
Trước khi vào cửa, nàng quả nhiên th một bóng cao gầy th tú.
Trong lòng nàng thoáng kinh ngạc.
Thật sự thiếu niên đến nhà nàng làm khách ?
Thiếu niên kia ôm đàn đứng đó, chậm rãi xoay lại.
Để lộ một dung nhan tuyệt thế đẹp như tr vẽ.
Đôi mắt đen như mực, môi đỏ răng trắng, lạnh lùng như làn thu thủy, nhàn nhạt như ánh trăng xuân, mờ ảo như tuyết bay trong gió.
Mái tóc đen nhánh mềm mại bu xuống, giữa là một dải buộc tóc trắng như tuyết thả nhẹ theo từng lọn tóc.
Khi rõ dung mạo thiếu niên kia, A Phong kh khỏi ngây , chân loạng choạng một cái vấp ngã ngay trước ngưỡng cửa.
Khi A Phong Hạ Phượng Thần, Hạ Phượng Thần cũng đang nàng.
Y và Phương Mộng Bạch đã quen biết nhau trăm năm nên y biết rõ dưới vẻ ngoài ôn nhu như ngọc của là một tính cách vô cùng kiêu ngạo lạnh lùng.
thường đợi chờ mãi cũng khó mà lọt vào mắt .
Khi đến đây, Hạ Phượng Thần đã từng nghĩ xem thê tử hiện tại của rốt cuộc là như thế nào.
lẽ là một mỹ nhân tuyệt thế, tài hoa hơn , phẩm hạnh th cao, dung mạo đoan trang, kh thể thiếu bất kỳ ểm nào.
Nhưng tuyệt đối sẽ kh như thế này.
Đôi mắt đen láy của y khẽ hạ xuống, rơi trên khuôn mặt A Phong.
Nàng quá nhỏ.
Hạ Phượng Thần nghĩ, thật sự quá nhỏ. Trong lòng y thậm chí còn cảm th một chút hoang đường.
Phương Mộng Bạch vậy mà lại ra tay với một cô nương nhỏ đến vậy ?
Thiếu nữ mơ màng y, trên mặt còn dính vết bùn chưa khô.
Ngay cả đến n.g.ự.c y còn chưa tới, chỉ là một đứa trẻ.
Cô nương này th y thì ngây , sắc mặt dần dần đỏ bừng, sau đó chân loạng choạng một cái, suýt nữa thì cắm đầu ngã vật trước mặt y.
Trước mắt A Phong thiên xoay địa chuyển.
Sắc mặt Phương Mộng Bạch hơi đổi, vội vàng đứng dậy: “A Phong…”
Hai dải lụa trắng đã nh chóng trượt ra khỏi ống tay áo Hạ Phượng Thần.
Dải lụa trắng quấn l vòng eo thon thả của thiếu nữ.
Hạ Phượng Thần quấn chặt dải lụa trắng ba vòng qu eo A Phong kéo nàng đến trước mặt và đặt xuống vững vàng.
Hai họ nhất thời ở khoảng cách cực gần.
Một tiếng “rầm” vang lên, đại não A Phong như nổ tung, trở nên trống rỗng.
Trong lòng nàng lúng túng, kh nói nên lời, đẹp quá, quá đỗi xinh đẹp...
… Thậm chí cũng kh thua kém gì A Bạch cả.
Ánh mắt nàng ngây dại di chuyển lên trên.
Ở khoảng cách gần như vậy, nàng đối diện trực tiếp với gương mặt hoàn mỹ kh tỳ vết, như ngọc được tạc nên bởi bàn tay tinh xảo nhất.
Một mê sắc đẹp như nàng, lập tức căng thẳng đến nỗi kh biết nói gì nữa.
Chóp mũi thẳng tắp của nam nhân cách nàng một gang tay, ngay đối diện nàng.
Đôi mắt đen láy dưới ánh mặt trời lặn, hiện lên màu sắc trong suốt như lưu ly.
Nàng vốn đã căng thẳng, nay khi đối diện với ánh mắt Hạ Phượng Thần thì kh kìm được mà siết chặt lòng bàn tay, nín thở, càng thêm căng thẳng.
Bởi vì nàng cảm th nam nhân đang dò xét nàng.
Kh biết vì lý do gì mà y lại đang dò xét nàng một cách khó hiểu.
Chóp mũi nàng dưới ánh mắt dò xét của Hạ Phượng Thần, rịn ra một giọt mồ hôi nhỏ.
Dải lụa trắng, ngoài Cầm Trung Kiếm ra, còn là bản mệnh vũ khí của Hạ Phượng Thần nên luôn sự giao cảm với thần hồn của y.
Y thể cảm nhận rõ ràng vòng eo mảnh mai của thiếu nữ th qua dải lụa trắng.
Vòng eo quá nhỏ bé.
Thật sự quá nhỏ.
Trong lòng Hạ Phượng Thần kh kìm được mà thầm nhắc lại.
Y liếc th giọt mồ hôi trên chóp mũi nàng, bèn khẽ nghiêng mặt như thể tôn trọng mà kh dám bừa.
Y suy nghĩ một lát kh kìm được mà nhàn nhạt mở miệng xác nhận lại lần nữa: “Ngươi chính là...”
“A Phong ư?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.