Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phu Quân Là Nam Chính Trong Truyện Đam Mỹ

Chương 3:

Chương trước Chương sau

Bốn mắt nhau, chóp mũi cũng gần trong gang tấc.

Nam nhân cúi đầu, tóc đen như nước bu xõa xuống.

A Phong thể cảm nhận rõ ràng hương thơm nhè nhẹ, th mát của trầm hương trắng lượn lờ nơi chóp mũi tỏa ra từ trên y.

Tim nàng đập như trống dồn, cả hơi choáng váng.

Cho đến khi bên tai vang lên một giọng nói ôn hòa dễ nghe: “A Phong.”

Lúc này, A Phong mới hoàn hồn, đối diện với ánh mắt ôn nhu của phu quân .

Ánh mắt Phương Mộng Bạch lóe lên ý cười, nhắc nhở nói: “ còn chưa mau tạ ơn cứu mạng của Hạ c tử?”

A Phong: “À, ừm.” Nàng đỏ bừng mặt, chậm nửa nhịp xoay hành lễ với Hạ Phượng Thần: “Đa tạ c tử...”

Phương Mộng Bạch vươn tay về phía nàng, gọi nàng đến gần. A Phong đến bên cạnh .

Phương Mộng Bạch trở tay nắm l ngón tay mềm mại của thê tử, như thể tìm được ểm tựa sau bao hỗn loạn trong lòng, khẽ thở ra một hơi thật nhẹ.

Trong mắt A Phong ẩn chứa chút lo lắng...

“A Bạch...”

Phương Mộng Bạch nắm tay nàng, nàng thể cảm nhận được nắm chặt, đầu ngón tay khẽ run lên.

A Phong vị phu quân ốm yếu này mà lòng đầy lo lắng.

Mái tóc đen mượt thả xuống bên má, làn da trắng x mỏng m như ngọc, khuôn mặt gầy gò, đôi mày đen như họa, tụ thành một nét th tú khác lạ.

Giữa ấn đường Phương Mộng Bạch luôn vì bệnh tật mà vương vấn một nỗi u sầu man mác như khói sương mưa bụi.

Hiện giờ nỗi u sầu này càng thêm sâu sắc, mỏng m tựa như những bức tượng đường thổi mỏng m, quyến rũ được nặn ra ven đường.

Phương Mộng Bạch nắm tay nàng như muốn ngăn nàng nói. khẽ ho một tiếng, đang định mở lời thì bất chợt Hạ Phượng Thần thu lại dải lụa trắng nói: “Vì ta cứu nàng, chẳng lẽ ngươi kh rõ ư?”

Phương Mộng Bạch khựng lại.

A Phong hai đang đối mặt mà cảm th chút bối rối.

Họ đang nói những lời nàng kh hiểu, ánh mắt đối chọi trong kh khí đang ám chỉ nhau một cách khó hiểu.

Nàng kh kìm được mở lời phá vỡ sự tĩnh lặng này: “A Bạch, vị này là bằng hữu của ư? Chẳng lẽ kh giới thiệu một chút ?”

Giọng nói trong trẻo của ái thê khiến Phương Mộng Bạch lúc này mới hoàn hồn, đang định mở lời nói: “Ta kh…” quen biết y.

.” Hạ Phượng Thần đột nhiên cắt ngang lời trực tiếp nói với A Phong: “Ta là Hạ Phượng Thần, là của y...”

“Hạ !” Phương Mộng Bạch chút hoảng loạn, nóng vội, kh kìm được mà nói lớn: “Hãy tự trọng!”

vừa hơi vội vàng nên lại khom lưng ho khan.

A Bạch? A Phong kinh ngạc liếc .

Trong nhận thức của nàng, Phương Mộng Bạch vốn dĩ luôn ung dung bình thản, tính tình chậm rãi kh vội vàng, khi nào nàng từng th thất thố đến thế?

này rốt cuộc là ai?

Bất kể này rốt cuộc là ai thì tình trạng của A Bạch đều kh thích hợp để tiếp tục xã giao nữa.

A Phong bước một bước ra, c trước Phương Mộng Bạch ngẩng mắt lên, ánh mắt sáng rực: “Ta tên A Phong, là thê tử của Phương Mộng Bạch.”

“Kh biết vị c tử này xưng hô thế nào.” Nàng cân nhắc câu chữ mà hỏi: “Kh biết c tử đến hàn xá này, tìm phu thê chúng ta việc gì?”

Nàng vừa dứt lời, nam nhân chợt im lặng hẳn.

Y lại dùng ánh mắt đó nàng.

Dường như muốn nói với nàng ều gì đó.

Rõ ràng là một đôi mắt phượng lạnh lùng kiều diễm nhưng đáy mắt lại trào dâng nhiều cảm xúc phức tạp, xa lạ mà nàng kh thể hiểu được.

Tựa như ghét bỏ, tựa như đồng cảm, lại dường như là thất vọng và bi thương.

A Phong vào đáy mắt y mà kh khỏi ngây .

“Ta tên Hạ Phượng Thần, là bằng hữu của Phương trước khi mất trí nhớ.” Cuối cùng, Hạ Phượng Thần kh nói gì cả: “Đột nhiên đến thăm, Phương lại kh còn ký ức, dường như đã hiểu lầm ta.”

Tim A Phong đột nhiên đập mạnh một cái, xoay hỏi Phương Mộng Bạch để xác nhận: “A Bạch, vậy kh?”

Phương Mộng Bạch nhíu mày, vẻ do dự kh quyết: “Ta... Kh nhớ ra, lẽ là vậy.”

Với tính cách của , kh thể trực tiếp đuổi ra ngoài.

Chỉ sợ nếu bọn họ tr chấp trước mặt A Phong thì y lại nói ra những lời hoang đường vô căn cứ nào đó.

Kh biết từ lúc nào, hai vừa còn căng thẳng như tên đã lắp vào cung đều đồng loạt im lặng.

Họ ngầm l thiếu nữ trước mặt, còn chưa cao đến n.g.ự.c bọn họ, làm chủ đạo, lặng lẽ chờ đợi nàng hòa giải.

… Bằng hữu của A Bạch trước khi mất trí nhớ. Trong đầu A Phong “ong” một tiếng.

Nàng nghĩ cuối cùng nàng cũng hiểu được sự hồn vía lạc phách cả ngày hôm nay là vì .

A Bạch kh giống một xuyên kh như nàng, mà chỉ bị mất trí nhớ, vốn bằng hữu.

Nhưng trong hai năm thành thân này, Phương Mộng Bạch tuyệt nhiên kh nhắc đến chuyện tìm lại ký ức.

A Phong muốn tìm một đại phu khám kỹ đầu óc cho .

“Nếu thể đoàn tụ với gia đình, cũng là ều tốt.”

Phương Mộng Bạch dù thế nào cũng kh chịu: “A Phong chính là nương tử của ta, là nhà của ta, hà tất tìm kiếm ở bên ngoài nữa?”

A Phong hiểu rằng sau khi mất trí nhớ, thể cảm th sợ hãi với nhà và bằng hữu xa lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-quan-la-nam-chinh-trong-truyen-dam-my/chuong-3.html.]

Cái ngày mà họ chưa từng nghĩ tới, cuối cùng vẫn đến.

A Phong nghĩ đến đây mà lòng đột nhiên trĩu xuống.

C bằng mà nói nàng là xuyên kh, đã xa cách phụ mẫu và thân nên tất nhiên cũng hy vọng Phương Mộng Bạch thể đoàn tụ với gia đình .

Nàng kh kìm được ngẩng mắt lên, lén lút liếc thiếu niên trước mặt một cái nữa.

Bộ y phục trên y kh rõ là chất liệu gì nhưng mượt mà, hoa văn chìm nổi lấp lánh ánh sáng, chỉ thôi cũng biết xuất thân kh tầm thường.

Y vất vả lắm mới tìm đến được đây nhưng lại gặp tri kỷ bị mất trí nhớ mà Phương Mộng Bạch còn mang theo tâm bệnh, kh chịu nhận y, đáy lòng y hẳn cũng chẳng dễ chịu gì.

Quan trọng nhất là A Phong vốn là mê sắc đẹp đích thực. ta vừa ăn mặc sang trọng, lại còn đẹp như thế, thể là xấu được?

Nàng vốn kh muốn th mâu thuẫn mà chỉ mong mọi đều được hòa thuận, êm đẹp, l hòa khí làm đầu.

Chuyện này nhất thời cũng kh thể nói rõ, vẫn nên ngồi xuống từ từ bàn bạc thì hơn.

Sợ làm thiếu niên này mất mặt, A Phong suy nghĩ chọn cách làm quen mà Trung Quốc yêu thích nhất.

"C tử đã dùng bữa chưa? muốn ở lại cùng dùng bữa kh?"

Phương Mộng Bạch giật : "A Phong…"

Hạ Phượng Thần cũng sững sờ.

Nhưng vẻ mặt A Phong lại vô cùng nghiêm túc.

Trời đã tối muộn, ba đứng sững sờ ở đây quả thực kh phép.

Phương Mộng Bạch th nàng đã quyết tâm, nhíu mày nhưng cuối cùng cũng kh làm gì được nàng, đành nuốt lời định nói xuống: “Thôi… Cũng được…”

Hạ Phượng Thần lại vô cùng nghiêm túc, như thể lần đầu tiên th nàng vậy: "Đa tạ."

Trong bữa ăn vô cùng lạnh nhạt, cũng vô cùng khó xử, yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi. A Phong cầm đũa, da đầu tê dại, chút hối hận vì sự mạo hiểm vừa của .

Nàng kh giỏi giao tiếp, ngày thường đều là A Bạch phụ trách đối ngoại nhưng giờ đây Phương Mộng Bạch rõ ràng đang nặng trĩu tâm sự, cau mày, kh nói một tiếng.

Hạ Phượng Thần càng kh chủ động mở lời.

A Phong kh nhịn được nữa nên khẽ đá nhẹ vào chân Phương Mộng Bạch dưới gầm bàn.

Lúc này, Phương Mộng Bạch mới ngơ ngác ngẩng mặt lên.

Nàng nháy mắt ra hiệu.

Phương Mộng Bạch do dự dừng lại một chút, gắp một đũa trứng chiên rau cần tây bỏ vào bát nàng: "Nàng muốn ăn món này ? Hôm nay ta đặc biệt nấu cho nàng đ, ngày thường chẳng nàng thích ăn nhất ?"

A Phong: ... Nàng đâu chỉ món này!

A Bạch ngồi bên tay trái nàng, Hạ Phượng Thần ngồi bên tay nàng. Y thong thả ăn, sự hiện diện rõ ràng như một bóng đèn c suất lớn vài trăm watt.

A Phong kh quen thể hiện ân ái trước mặt khác, cảm th thật khó chịu.

"Ta tự gắp được..." Nàng khẽ nói.

Phương Mộng Bạch trấn định lại tâm thần, cười nói: "Tuổi nàng còn nhỏ, ăn nhiều một chút, còn lớn nữa chứ..."

Keng.

Tiếng đũa gõ vào bát sứ phát ra âm th trong trẻo, đ.á.n.h thức cặp phu thê đang ngọt ngào kia.

A Phong và Phương Mộng Bạch cùng lúc quay đầu sang.

Sắc mặt Hạ Phượng Thần vẫn bình thản khẽ gật đầu: "Ta đã dùng bữa xong, món ăn ngon, đa tạ đã chiêu đãi."

Phương Mộng Bạch thở phào nhẹ nhõm, đang định mở lời mời y mau chóng rời .

Nào ngờ, thê tử nhỏ bé nhiệt tình ngây thơ của lại th ngoài trời tối sầm, bất chợt thốt lên: "Trời tối vậy , muốn tạm ở lại một đêm kh?"

"..." Phương Mộng Bạch cứng đờ .

A Phong một khuyết ểm, đó là nghĩ gì nói n, nói năng chưa bao giờ suy nghĩ trước sau, thường thì nói xong lại tự hối hận.

Hiện giờ cũng là như vậy.

Thời cổ đại kh như hiện đại giao th phát triển.

Trời vừa chập tối, trong thôn cũng kh xe bò nào để lại.

A Phong kh thể tưởng tượng được thiếu niên xinh đẹp yếu ớt này sẽ qua đêm thế nào, liệu ngủ ngoài trời trong thôn kh? Nửa đêm, heo rừng, ch.ó sói trong núi thể xuống núi ăn thịt đ.

Y quá đẹp, đẹp đến nỗi giống như một cô nương trầm tĩnh.

A Phong đối với y vài phần thương xót và thiện cảm.

Huống hồ, chuyện về A Bạch vẫn chưa nói rõ ràng.

Thế nhưng nàng vừa dứt lời thì kh chỉ Phương Mộng Bạch mà cả Hạ Phượng Thần cũng yên lặng một giây.

Đôi mắt đen láy như mực của nam nhân khẽ mở to hơn chút.

Cuối cùng cũng để lộ ra một chút cảm xúc hiếm kể từ khi gặp mặt.

Y Phương Mộng Bạch lại do dự nàng: " thể... ?"

Phương Mộng Bạch kh chút nghĩ ngợi, đầu cũng kh ngẩng lên: "Kh thể…"

" thể chứ." A Phong nở một nụ cười tươi gật đầu: "Vừa hay nhà ta vẫn còn phòng trống, kh đâu, đêm tối nguy hiểm lắm."

Nụ cười rạng rỡ của nàng phản chiếu trong mắt y. Hạ Phượng Thần lại yên lặng một thoáng, sau đó mới thuận nước đẩy thuyền, ngoan ngoãn đáp: "Đa tạ."

Phương Mộng Bạch khẽ khựng lại. Một lúc lâu sau, mới từ từ mím môi.

Ánh mắt Hạ Phượng Thần khẽ lóe lên, lặng lẽ lại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...