Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phu Quân Là Nam Chính Trong Truyện Đam Mỹ

Chương 4:

Chương trước

Sau bữa ăn nhạt nhẽo , Phương Mộng Bạch cũng chẳng nói lời nào mà tự đến bên vại nước múc nước rửa bát.

A Phong th kh m vui vẻ thì do dự nhích lại gần. Nàng ôm l eo từ phía sau nhẹ nhàng áp mặt vào lưng .

Phương Mộng Bạch giật , kh quay đầu lại nói: "A Phong?"

"A Bạch." A Phong cẩn thận hỏi: " giận ta ?"

Phương Mộng Bạch quả nhiên trầm mặc một lát.

"A Bạch?" Nàng hơi bất an.

Phương Mộng Bạch nhắm mắt, ánh trăng chiếu trên hàng mi dài cong vút của , kh nói lời nào.

"Ta kh giận." Một lúc sau, Phương Mộng Bạch cười khổ, quay xoa đầu nàng: "Ta chỉ sợ nàng quá ngây thơ, bị ngoài lừa gạt mà thôi."

A Phong do dự: " nói Hạ c tử... Ta cảm th y kh loại như vậy."

Nụ cười trên mặt Phương Mộng Bạch cứng đờ, đen sầm lại rõ rệt: "A Phong."

A Phong chột dạ cúi mắt, ôm chặt eo hơn: "Y thật sự đẹp mà..."

Nàng trọng sắc đẹp thì thể trách nàng ?

Cũng vì cái chuyện trọng sắc đẹp này mà nàng đã bị A Bạch chọc vào trán mắng kh biết bao nhiêu lần .

Nhưng ều này thể trách nàng ? Chẳng chính cũng biết nàng thích sắc đẹp nhưng vẫn cố ý dụ dỗ nàng hay ?

Sau khi thành thân, nàng vẫn luôn kh dám bước qua giới hạn đó mà Phương Mộng Bạch cũng thương nàng tuổi nhỏ, nhát gan nên cũng kh bao giờ ép nàng.

Cho đến hôm đó, vào sinh thần của , nàng vui vẻ uống nhiều rượu cùng .

Hôm , mặt trăng cũng cao vợi như bây giờ.

uống rượu hơi nhiều, sắc mặt tái nhợt bị hơi rượu làm cho ửng hồng, trong mắt như tinh hà gợn sóng, đôi môi cũng đỏ mọng.

mỉm cười với nàng, say sưa sờ mặt nàng gọi tên nàng: "A Phong, A Phong..."

biết nàng kháng cự kh nổi sắc đẹp nên cố ý bày vẻ phong tình, dỗ dành nàng, dụ dỗ nàng cùng viên phòng.

"Vậy còn ta." Phương Mộng Bạch bất lực nói: "Chẳng lẽ ta kh đẹp ?"

quay lại, đôi tay ướt át nâng niu khuôn mặt nàng, nhất quyết bắt nàng , phân định cao thấp: "So với y thì ai đẹp hơn?"

A Phong kh khỏi ngẩn ngơ.

Dưới ánh trăng, Phương Mộng Bạch cố ý nhe răng cười, vẻ đẹp quyến rũ động lòng . Vẻ đẹp của Phương Mộng Bạch khác với Hạ Phượng Thần.

là bậc quân tử mẫu mực, dung mạo thư sinh, tuấn tú khác thường. Tuy mang trong vài phần bệnh tật yết ớt nhưng chính vẻ yếu ớt lại toát lên một nét quyến rũ lạ lùng, tựa như Tây Thi khi bị bệnh.

cũng là phu quân của nên A Phong chớp chớp mắt, vô cùng thiên vị.

Nàng kh nghĩ ngợi gì mà lập tức nói: " là đẹp nhất."

Phương Mộng Bạch quả nhiên khẽ giãn mày ra: "Ôi, nàng... Ta..."

khẽ thở dài. Dẫu trong lòng chút vui mừng nhưng nơi khóe môi vẫn thấp thoáng nét cay đắng.

A Phong liếc vẻ mặt của , do dự một lúc mới lên tiếng: "A Bạch, ta th y cũng kh giống kẻ lừa đảo, y thật sự là bằng hữu của . Chẳng lẽ thật sự kh muốn tìm lại ký ức của ?"

Phương Mộng Bạch lại cười khổ.

Đây đã kh lần đầu tiên họ nhắc đến chủ đề này.

làm để nói rõ với nàng đây. thực sự hơi sợ hãi.

Thiếu niên kia kh đơn giản như nàng tưởng, thậm chí còn nói là nam thê của một nam tử khác.

Nhưng ều khiến Phương Mộng Bạch kinh hãi nhất là mơ hồ cảm th Hạ Phượng Thần kh hề lừa .

Lời y nói thể là thật.

mãn nguyện với cuộc sống hiện tại với A Phong. Nhưng nếu từng thê tử, con, những trách nhiệm định mệnh kh thể làm trái thì ?

Suốt hai năm qua Phương Mộng Bạch vẫn luôn cố tình chôn giấu những lo âu này, kh dám nghĩ đến quá sâu.

"Ta..." chần chừ, khó khăn thổ lộ sự thật với nàng: "Tuổi ta đã kh còn nhỏ nữa, nàng xem, những nam tử trạc tuổi ta xung qu ai mà chẳng thê tử, con..."

A Phong sững sờ, đây là ều nàng chưa từng nghĩ tới, tim nàng đập loạn xạ: “Điều đó cũng chưa chắc. Biết đâu kết hôn muộn thì ?"

Phương Mộng Bạch chỉ cười khổ đáp lại. thê tử và con đã là may mắn , nam thê... Còn tìm đến tận cửa, chuyện này còn ra thể thống gì.

thở dài kh nhịn được mà ôm nàng vào lòng: "A Phong... Chuyện của ngày hôm qua coi như đã kết thúc . Ta của hiện tại như được tái sinh. Ta kh muốn tìm lại quá khứ, chỉ mong cùng nàng bạc đầu răng long, vậy được kh?"

A Phong kh nói gì, chỉ lặng lẽ áp mặt vào n.g.ự.c .

Giá như nàng là một nữ nhân cổ đại "l chồng làm trời" thì tốt biết m, khi đó nàng sẽ chẳng suy nghĩ nhiều.

Đáng tiếc nàng kh . Nàng vẫn cảm th lựa chọn của Phương Mộng Bạch kh thỏa đáng.

Hiện tại tạm thời thể như vậy nhưng lỡ đâu ngày sau bất chợt khôi phục ký ức thì ?

Nếu thật sự thê tử và con, còn tình thâm nghĩa trọng với thê tử. Khi đó, nàng sẽ làm thế nào?

Quả b.o.m hẹn giờ lẽ nào kh là bom?

Thực ra nàng kh hề yếu ớt như tưởng. Quá khứ của tồi tệ đến đâu thì khi phu thê họ cùng đồng lòng, sức mạnh thể cắt đứt cả kim loại, cũng thể cùng nhau đối mặt.

Nàng kh m đồng tình với hành động như đà ểu giấu đầu của hiện tại nhưng nàng lại th buồn bã, nặng trĩu tâm sự.

Lúc này cũng kh tiện nói thêm lời nào nên nàng chỉ im lặng tựa vào , lặng lẽ mang đến một chút ấm áp như sự an ủi và ủng hộ âm thầm về mặt tinh thần.

Dưới ánh trăng giữa vườn hoa, phu thê họ kề sát thì thầm, lời nói nhỏ nhẹ theo gió đêm len lỏi qua khung cửa sổ đang mở, bay vào căn sương phòng phía Đ.

Trên gi dán cửa sổ, phản chiếu một bóng tuấn tú cao ngất.

Trong sương phòng, Hạ Phượng Thần ngồi lặng lẽ trước ngọn đèn dầu leo lét, tai nghe từng lời tình tứ giữa hai ngoài kia, khẽ mím môi, cố nén cảm giác bối rối và trống rỗng đang dâng lên trong lòng.

Y lặng lẽ l một khối ngọc bội hình phượng hoàng trắng ra từ trong tay áo lặng lẽ ngắm nó.

Ngọc bội chạm khắc hình phượng hoàng trắng, cầm trong lòng bàn tay, chút cộm.

Đây là vật Phương Mộng Bạch tặng y năm xưa, được làm từ Thủy Hồn Ngọc thượng hạng, tác dụng giữ ấm vào mùa đ và làm mát vào mùa hè.

Vào năm hai vừa kết khế định tình, Phương Mộng Bạch đã đặc biệt tìm nó để tặng y dưỡng thân.

Khi đó, th niên mỉm cười dịu dàng nói: "Ngọc phượng hoàng trắng, đúng hợp với tên của ngươi."

Giọng nói của đạo lữ năm xưa vẫn còn văng vẳng bên tai y.

Mới chỉ vẻn vẹn hai năm mà cảnh vật đã đổi thay, cũng đã khác xưa.

Sư phụ, lòng thật sự dễ đổi thay đến vậy ?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hạ Phượng Thần kh khỏi nghĩ.

Y vốn là lãnh đạm, chưa từng vướng bận chuyện ái tình nam nữ.

Nếu kh Phương Mộng Bạch xuất hiện thì lẽ y đã tu vô tình đạo .

Rõ ràng... Là đã đến trêu chọc y trước.

Hạ Phượng Thần nắm chặt ngọc bội, trong lòng từ từ dâng trào nỗi kh cam lòng.

Năm đó, y và Phương Mộng Bạch vẫn chỉ là tri kỷ, bằng hữu ngưỡng mộ lẫn nhau.

Y bị trọng thương, lời nguyền ẩn sâu trong huyết mạch bạo phát mà mệnh cách của Phương Mộng Bạch và y lại bổ trợ cho nhau. kh nỡ th bằng hữu tốt c.h.ế.t nên chủ động đề nghị dâng mệnh thay y.

Phương pháp thế mạng xung hỉ này đòi hỏi hai bên mối liên hệ cực kỳ chặt chẽ, ngoài phụ mẫu, đệ thì chỉ thể là phu thê.

Theo lý mà nói, vài năm sau khi khế ước thành lập, mệnh cách của y sẽ dần được thay đổi trở lại và khi đó giải khế cũng chưa muộn.

Thế nhưng đáng ngại là khế ước này còn một tác dụng phụ khác.

Sẽ khiến tình cảm phu thê giữa họ ngày càng sâu đậm, gắn bó khăng khít.

Tuy trước đây, Hạ Phượng Thần và Phương Mộng Bạch là tri kỷ ngưỡng mộ lẫn nhau nhưng kh hề suy nghĩ tình ái.

Thế nhưng năm tháng trôi qua, dưới sự ảnh hưởng tiềm tàng, Hạ Phượng Thần bị khế ước này tác động, dần dần cũng kh hiểu rõ rốt cuộc tình cảm giữa hai là gì.

Thành thân thì thành thân, sự việc đã đến nước này, Hạ Phượng Thần vốn đơn thuần, tính cách cũng trầm tĩnh, ban đầu kh nghĩ nhiều như vậy.

Mặc dù sư phụ, sư môn, thậm chí toàn thiên hạ đều phản đối hôn sự của họ, y cũng kh hề bận tâm.

Sư phụ đã chân thành khuyên nhủ y: "A Phượng, con thân là nam tử, lại cam tâm hạ làm thê tử của .”

“Con từng nghĩ rằng hai các con kh trời sinh đoạn tụ mà chỉ là chịu ảnh hưởng từ khế ước phu thê đồng mệnh này kh? Lại chưa từng tế bái trời đất, tấu trình Thiên Đình, mời thần linh làm chứng. Kh khế ước thì làm thể tính là chân chính?

“Một ngày nào đó, nếu Phương Đan Th chợt tỉnh ngộ, thích một nữ tử khác, trở mặt kh nhận thì chẳng dễ như trở bàn tay ?”

“Hoặc ví dụ như con cũng gặp được nữ nhân mà yêu, lúc b giờ, hai các con sẽ xử trí ra ?”

Khi tu sĩ kết khế ước, cần tế bái trời cao mới xem như lễ thành. Nhưng vì mối hôn sự này chỉ để xung hỉ, đối với cả hai t môn mà nói cũng kh m vẻ vang, thế nên cũng chỉ mô phỏng phàm trần, trong t môn bày sơ vài bàn tiệc uống m chén rượu nhạt.

Lúc đó, Hạ Phượng Thần cao ngạo nên chỉ bình tĩnh đáp: “Tình cảm chân thành kh phân biệt giới tính. Chỉ cần kh thay lòng thì ta quyết kh phụ.”

Khi , y vẫn tự phụ rằng hai bọn họ khác hẳn phàm nhân tầm thường, tuyệt đối kh bị nhan sắc hay d.ụ.c vọng làm mờ mắt.

Thế nhưng y kh ngờ phu quân của lại thay lòng nh đến thế, cũng mãnh liệt đến thế.

Sau khi nghĩ đến chuyện xưa, giữa mi mắt Hạ Phượng Thần thoáng nét bàng hoàng.

Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, y đã nh chóng l lại tinh thần.

Phương Mộng Bạch thay lòng đổi dạ, chung quy là vì đã đ.á.n.h mất ký ức thuở trước giữa hai .

Chuyện này cũng dễ hiểu.

Nhưng cuộc chiến giữa ba t môn sắp bùng nổ, việc cấp bách trước mắt của y là nh chóng đưa Phương Mộng Bạch trở về và bảo vệ .

Y kh kẻ đa sầu đa cảm. Sau khi l ngọc bội ra qua loa một cái, chưa kịp để nỗi buồn chiếm l lòng, đã nh chóng thu lại vào tay áo, đứng dậy đẩy cửa bước ra ngoài.

Bên này, đôi phu thê vẫn đang trò chuyện một lát.

A Phong nép trong lòng Phương Mộng Bạch, ngẩng đầu lên th cằm vẫn còn tái nhợt, chủ động nói: "A Bạch, bát đĩa cứ để đ để ta rửa cho."

Phương Mộng Bạch ôn tồn nói: “Chẳng qua là m cái bát, kh đâu.”

“Nhưng bệnh của ….”

Phương Mộng Bạch lắc đầu: "Bệnh của ta đã khỏi từ nửa năm trước , chỉ còn lưu lại chút di chứng vẻ nghiêm trọng thôi nhưng thật ra kh đáng lo."

Nàng còn muốn nói thêm nhưng Phương Mộng Bạch kh cho mà chỉ thúc giục nàng quay về tắm rửa: “Ta đã đun nước cho nàng , để sẵn trong phòng đ. Nàng mau tắm , kh thì nguội mất.”

đã nói đến đây nên A Phong đành trở vào phòng tắm rửa.

Nàng ngồi xổm trên đất, dùng gáo gỗ múc từng gáo nước để tắm rửa.

Mặc dù nàng đã xuyên kh đến đây đã hai năm nhưng vẫn chưa quen lắm với cách tắm rửa tốn sức này, cứ cảm th chẳng thoải mái bằng vòi hoa sen hiện đại.

Mãi đến khi tắm xong, A Phong vuốt vội m cái lên tóc đẩy cửa tìm cây lau nhà để lau sàn.

Kh ngờ vừa bước ra đã đụng ngay một bóng dáng cao ráo, thon dài.

Dưới ánh trăng, bóng mờ ảo như tiên như ma.

Là Hạ Phượng Thần.

A Phong lịch sự dừng bước.

Hạ Phượng Thần tr th nàng, cũng đứng lại.

Thiếu niên lên tiếng, nhàn nhạt gọi nàng: “A Phong.”

Y vừa dứt lời, Hạ Phượng Thần tự khựng lại một chút.

A Phong cũng ngẩn .

Đây là lần đầu tiên hai gặp mặt, hai chữ từ miệng y thốt ra lại phần quá đỗi thân mật.

“Phương Phù Dao.” A Phong buột miệng.

Đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh nhạt kh gợn sóng của Hạ Phượng Thần, A Phong hơi ngượng, vội vàng giải thích: “Đây là tên A Bạch đặt cho ta.”

Lúc trước Phương Mộng Bạch nói muốn đặt cho nàng một đại d nên đã để nàng theo họ Phương của .

“Đại bàng một ngày gặp gió, bay thẳng lên chín vạn dặm.”

Thật ra A Phong nghĩ nếu Hạ Phượng Thần gọi nàng là “Phương phu nhân” thì cũng hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Nhưng kh hiểu vì , Hạ Phượng Thần kh gọi, cũng chẳng muốn gọi nàng như thế.

Y hơi ngập ngừng, cuối cùng vẫn dùng lại cách gọi phần thiếu r giới để gọi nàng: “A Phong.”

A Phong chớp chớp mắt, đành giả vờ kh để tâm, kiềm nén chút gượng gạo trong lòng.

Hạ Phượng Thần đang nàng.

Thiếu nữ vừa tắm xong, môi đào kh tô mà đỏ, gò má bị hơi nước nóng hun cho hồng hào, đôi mắt đen láy phản chiếu dưới ánh đèn mờ, ẩn hiện nét dịu dàng như cánh hoa đào trôi s.

Hai năm qua, nàng được Phương Mộng Bạch nuôi nấng đầy đủ, vóc dáng trở nên đầy đặn, trắng trẻo mịn màng, phảng phất dáng vẻ như Dương Quý Phi vừa bước ra từ phòng tắm.

May mà dáng nàng lại khá ưu việt, n.g.ự.c nở đầy đặn, eo thon mềm mại.

Tóc còn ướt xõa dài hai bên vai, rủ xuống bờ n.g.ự.c trắng như tuyết đầu mùa, khiến ta mà kh thể dời mắt.

Hạ Phượng Thần ngắm nàng m lần hỏi: “Ngươi tò mò về quá khứ của Phương Mộng Bạch kh?”


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...