Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Quá Đỗi Dịu Dàng

Chương 7: Chiếm tiện nghi

Chương trước Chương sau

Khi mọi ăn xong lượt lòng bò cuối cùng, hơi nóng vẫn còn vương vấn trên bàn. Nhân viên vừa vặn mang hai chai bia tặng kèm combo tình nhân đặt lên bàn: “Đây là hai chai bia chiêu đãi trong chương trình khuyến mãi, chúc quý khách dùng bữa vui vẻ.”

Hàn Mạnh Nghệ mở bia, rót đầy cho và Trầm Nguyệt. Vì hai đàn lái xe, uống quá nhiều rượu cũng kh tốt, nên cô bảo nhân viên mang một chai trả lại.

Trầm Nguyệt vốn định từ chối, nhưng kh thể đẩy lùi sự nài nỉ dai dẳng của Hàn Mạnh Nghệ, cuối cùng đành chấp nhận chỉ uống một ly này.

Hàn Mạnh Nghệ vừa uống vừa kể vài chuyện thú vị gần đây, từ chủ bánh hành mặc đồ vàng bạc ở cổng khu chung cư cho đến giao hàng tr giống mối tình đầu thời mẫu giáo của cô. Cô còn kể chuyện đã mua quần lót mới cho Cận Duyên...

“Mạnh Nghệ, em say đ, đã bảo đừng uống nhiều mà...” Cận Duyên ho khan một tiếng, ngăn chủ đề tiếp tục, “Đừng uống nữa, chúng ta về nhà.”

“Em kh say!” Hàn Mạnh Nghệ cười nghiêng ngả, lại cầm chai bia lên, “Thêm một ly nữa, em vẫn uống được!”

Ly rượu trên tay cô bị Cận Duyên l và giơ cao. Hàn Mạnh Nghệ hậm hực đòi giật lại, thử vài lần kh thành c, cô dứt khoát làm nũng ngã vào lòng , kh lâu sau đã phát ra tiếng ngáy khò khò.

Cận Duyên cười bất lực, đưa tay đỡ cô tựa vào . Khi ra, kh quên Hoắc Thành một cái, “ đưa bạn gái về trước đây, Trầm Nguyệt giao cho nhé, tối khuya con gái gọi xe một kh an toàn lắm.”

Hoắc Thành kh trả lời, chỉ khẽ gật đầu.

Trầm Nguyệt cau mày, cúi đầu l ện thoại mở ứng dụng gọi xe. Màn hình hiển thị thời gian chờ dự kiếnhơn 35 phút.

chằm chằm vào màn hình hai giây, hơi thở khẽ ngừng lại, lặng lẽ khóa màn hình.

“Đi thôi?” Hoắc Thành lẳng lặng cô.

Trầm Nguyệt nói bằng giọng nhàn nhạt: “ đợi xe.”

Khóe môi Hoắc Thành cong lên: “Kh xe đâu.”

“......”

lái xe.” Hoắc Thành tiện tay cầm chìa khóa lắc nhẹ, giọng nói lười nhác, “Hay em muốn đợi thêm ba mươi phút nữa?”

Trầm Nguyệt mím môi im lặng, nửa lúc sau mới khẽ thốt ra một câu: “Làm phiền .”

Hoắc Thành đứng dậy, khóe môi nở nụ cười như như kh, dường như đã lường trước được cảnh này. Chỉ là kh ngay, mà đứng tại chỗ, cúi đầu cô: “Em kh à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/qua-doi-diu-dang/chuong-7-chiem-tien-nghi.html.]

Trầm Nguyệt đứng lên, kéo lại áo khoác, vẻ mặt hờ hững theo Hoắc Thành ra khỏi quán. Nếu kh vệt hồng nổi lên trên má, thì thật sự kh nhận ra cô hơi say.

Trong quán lẩu xiên que ồn ào náo nhiệt, khi rời , hơi nóng cay nồng vẫn vương vấn nơi chóp mũi, nhưng bên ngoài lại là gió đêm se lạnh, vừa thổi tới là da thịt lập tức căng lên. Cô đứng dưới mái hiên, đôi chân dài thẳng tắp, càng trở nên thon thả, cân đối hơn trong gió lạnh.

Hoắc Thành đứng bên cạnh cô, ánh mắt lướt qua cô một cách kín đáo, khẽ nhíu mày nhưng kh nói gì nhiều.

“Đợi chút,” chỉ nói nhàn nhạt một câu quay về phía bãi đậu xe.

Vài phút sau, một chiếc Audi đen chầm chậm lái tới, thân xe đường nét dứt khoát, mượt mà, ánh kim loại trầm lắng hiện lên vẻ lạnh lùng như sương mù dưới ánh đèn, phô trương nhưng lại xa cách, y hệt như chủ nhân của nó.

Trầm Nguyệt đứng yên tại chỗ, lặng lẽ chiếc xe dừng trước mặt .

Cửa kính hạ xuống, Hoắc Thành một tay đặt trên vô lăng, tay kia lười biếng đặt lên mép cửa sổ xe, khuôn mặt nghiêng được ánh đêm chiếu vào rõ ràng từng đường nét: “Đợi mở cửa cho em ?”

Trầm Nguyệt chầm chậm bước tới, định mở cửa sau thì phát hiện cửa đã bị khóa. Từ ghế lái, giọng Hoắc Thành mang ý trêu chọc vang lên: “Coi là tài xế à?”

Cô khựng lại, kh trả lời. Ý thức phần chậm chạp vì tác dụng của cồn, cô cũng kh nghĩ nhiều, làm theo lời mà kéo cửa ghế phụ.

Trong xe yên tĩnh, kh khí thoang thoảng mùi whisky th mát, hòa lẫn chút mùi da thuộc, giống hệt Hoắc Thành – lạnh nhạt, kiềm chế, nhưng đôi khi lại nguy hiểm như loại rượu này.

Cô thắt dây an toàn, chậm rãi chớp mắt, nghiêng đầu : “Cảm ơn đã chở .”

Hoắc Thành một tay đặt trên vô lăng, nghiêng đầu cô, khóe môi hơi nhếch lên kh thể nhận ra: “Say à? lại khách sáo với thế.”

Kh nhận được hồi đáp, Hoắc Thành liếc cô: “Tửu lượng tệ thật.”

L mi Trầm Nguyệt khẽ run, cô quay đầu một cái, trong ánh mắt vẫn còn chút sương mù chưa tan: “Ừm, nếu kh thì cũng đâu để hời được.”

“Hời cho ?” Hoắc Thành dường như kh ngờ Trầm Nguyệt lại thẳng t thừa nhận chuyện hôm đó, giọng ệu nhẹ tênh hầu như kh cảm xúc, âm cuối khẽ ngân lên, như vô tình quyến rũ khác: “Ừm, đúng thế, đúng là hời nhiều.”

Trầm Nguyệt nhắm mắt lại, cảm th nhiệt độ trong xe đột nhiên tăng lên. Cô cắn môi, giọng nói cũng vô thức nhỏ : “…Hoắc Thành, rảnh rỗi lắm à?”

Hoắc Thành cười nhẹ một tiếng, chiếc Audi đen lướt vào màn đêm, cửa sổ xe phản chiếu khuôn mặt cô hơi ửng hồng: “ đưa em về nhà, mà em lại hung dữ với như vậy ?”

Trầm Nguyệt thực sự nghi ngờ Hoắc Thành mà cô đang quen là cùng một với thiếu niên lạnh lùng, mỏng m mà lời đồn trên mạng trường đại học từng lan truyền hay kh.

Hoắc Thành này rõ ràng là đồ GIẢ! MẠO!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...