Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Quá Đỗi Dịu Dàng

Chương 8: Không muốn nghĩ đến anh ta

Chương trước Chương sau

Trong xe yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng động cơ vận hành khe khẽ và tiếng thở kh đều của Trầm Nguyệt.

Nói xong, lại như thể suy nghĩ nghiêm túc, ánh mắt kh chút động tĩnh đặt lên cô, thong thả nói: “Nghĩ lại thì đúng là khá hung dữ.”

Dứt lời, cười khẽ, ngón tay tùy tiện kéo vạt áo n.g.ự.c ra, để lộ một mảng da thịt nhỏ.

“Chỗ này,” đưa tay chỉ vào bên dưới xương quai x, lại trượt xuống một chút, “còn cả chỗ này nữa, đều là vết cào.”

Giọng ệu kh nặng nề, nhưng lại như rượu thấm trong băng đá, chỉ cần khẽ lay động là đủ làm say lòng .

“Kẻ chủ mưu thì bỏ chạy, hại buổi sáng kh mặt mũi ra ngoài gặp .”

Ngón tay Trầm Nguyệt đang chống ở thái dương đột ngột khựng lại, vành tai cô nóng bừng lên: “… nói chuyện thể đừng vô liêm sỉ như thế kh?”

Cô cào mạnh như vậy chẳng là vì ta… cứ mềm mỏng dai dẳng bắt cô gọi thành tiếng !

Hoắc Thành cong cong khóe mắt, bị mắng cũng kh giận, khi đèn đỏ, đột nhiên nghiêng tới.

Khoảng cách quá gần, gần đến mức Trầm Nguyệt thể ngửi th mùi hương lạnh lẽo và mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng trên , hòa lẫn với kh khí ấm áp trong xe, khiến da đầu cô căng lên.

dựa gần thế làm gì....” Giọng cô yếu ớt, kh dám cử động.

“Giúp em ều chỉnh một chút,” giọng nghiêm túc đến đáng sợ, “dây an toàn lỏng quá.”

Trầm Nguyệt vừa định nói để cô tự làm, thì th đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào dây an toàn gần xương quai x của cô, lực gần như kh , nhưng lại khiến cả cô căng thẳng cứng đờ.

Thế nhưng vẻ mặt lại lạnh nhạt, ra vẻ thật sự chỉ là lòng tốt giúp cô thắt lại dây an toàn.

Hoắc Thành thu tay lại, một tay đặt trên vô lăng, tay kia đặt ở cần số, xương cổ tay đẹp đẽ, gân x ẩn hiện.

L mi Trầm Nguyệt khẽ run, cô dứt khoát quay mặt , suốt quãng đường kh hề lên tiếng nữa.

Chiếc xe chạy thẳng vào bãi đậu xe ngầm, ánh đèn từ kính c gió phía trước rọi vào, lạnh lẽo hắt lên mặt hai , phản ánh rõ hơn những tia lửa vụn cháy bỏng vừa nãy trong kh khí.

Bãi đậu xe ngầm ánh sáng lờ mờ, Trầm Nguyệt vừa xuống xe, gió lạnh đã lùa vào cổ, cô kh nhịn được rùng .

“Em ở tầng m?” Hoắc Thành l chìa khóa xe ra đút vào túi, giọng ệu tùy tiện như thể đang nói “Hôm nay thời tiết đẹp thật.”

Cô do dự một lát nói tầng sáu. Vừa định nói thêm câu kh cần đưa lên, thì chưa kịp mở lời đã th bước theo cô, còn tự nhiên nhấn nút số sáu.

theo làm gì?” L mày cô nhíu lại, giọng hơi gắt.

Hoắc Thành nghiêng đầu cô, khẽ nhếch mày: “Sợ em lại say đến mức kh vững, muốn đỡ cũng kh đỡ nổi.”

Trầm Nguyệt nín nhịn: “ hôm nay kh say.”

Trong kh gian nhỏ hẹp, kh khí vẻ nặng nề, ánh đèn trắng từ trần nhà chiếu xuống , làm rõ mồn một vẻ xấu xa trong ánh mắt .

“Nhưng lần trước thì ,” đột nhiên lên tiếng, giọng nhẹ như đang hồi tưởng ều gì, “ còn ôm cổ mới vững, còn cứ rên rỉ.”

“...... !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/qua-doi-diu-dang/chuong-8-khong-muon-nghi-den--ta.html.]

“May mà hôm nay tiến bộ ,” khóe mắt cười nhẹ, vào mặt cô, “ít nhất còn tự vào thang máy được.”

Thang máy từ từ lên, các con số nhảy từng ô từng ô, yên tĩnh chỉ còn lại tiếng thở của nhau.

Trầm Nguyệt lùi vào góc tường một bước, cố gắng kéo giãn khoảng cách, nhưng đột nhiên thang máy hơi rung nhẹ, cô nhất thời mất thăng bằng, cơ thể nghiêng về phía trước.

Một đôi tay vững vàng giữ l cánh tay cô.

“Sợ đến vậy ?” Giọng Hoắc Thành truyền đến từ phía trên đầu, như tiếng thì thầm giấu ý cười.

Vành tai cô đỏ bừng, muốn gạt tay ra, nhưng ngón tay đối phương lại kh nh kh chậm di chuyển đến cổ tay cô, như vô tình vuốt ve làn da mềm mại của cô.

Nhỏ n và trắng nõn, một tay thể nắm trọn hai cái.

lại kh dám , hửm?” Hoắc Thành cụp mắt, “ lại nhớ ra chuyện gì kh?”

Ánh mắt Trầm Nguyệt lảng tránh, giọng nói yếu ớt: “Kh , ai kh dám đâu.”

Hoắc Thành kh tiếp lời, chỉ đột nhiên lại gần hơn một chút, hơi ấm cơ thể ép cô gần như dán chặt vào tường thang máy.

“Hay là” cúi đầu, khóe mắt hơi cong lên, giọng ệu chậm rãi: “Nhớ lại cái đêm đó, cái dáng vẻ kh cách nào trốn thoát của em?”

“Hoắc Thành!”

“Thôi được , kh trêu em nữa.” nhướng mày lùi lại một bước. Vừa lúc cửa thang máy mở ra, Trầm Nguyệt gần như chạy trốn mà bước ra ngoài.

Hoắc Thành kh nh kh chậm theo sau, cười khẽ một tiếng: “Em vừa nãy kh là đang hồi tưởng lại chứ?”

Trầm Nguyệt chợt dừng bước, quay đầu lườm , vành tai vẫn còn đỏ: “ mới kh .”

Cô l thẻ quẹt mở cửa, vừa định bước vào thì th vẫn đứng ở cửa, tay đút trong túi quần, vẻ mặt lười biếng.

nào,” ánh mắt lướt qua cổ áo cô, khóe môi cong lên đầy ẩn ý, “kh mời vào ngồi chơi chút à?”

Trầm Nguyệt cười lạnh một tiếng, đưa tay đẩy, chặn ở ngoài cửa.

mơ đẹp .”

Cửa “rầm” một tiếng đóng lại, Hoắc Thành bị chặn ngoài cửa. ngẩn một lát, lồng n.g.ự.c rung động khe khẽ, tiếng cười kh nén được tràn ra từ cổ họng:

“Khóa cửa cẩn thận, đây.”

Trầm Nguyệt dựa vào cửa đứng một lúc, hít sâu một hơi, cố gắng nén luồng nhiệt vẫn chưa tan hết trong lồng n.g.ự.c xuống.

Cô bước vào phòng khách, ném túi xách lên ghế sofa, rót một cốc nước, vừa uống vừa lật cuốn sách Nhập môn Luật Hình sự mà cô định đọc.

Kết quả, còn chưa đọc hết một dòng, trong đầu đã bắt đầu nhảy ra lung tung hình ảnh cúi đầu kề sát cô vừa nãy.

Cô đột ngột khép sách lại, bực bội xoa xoa thái dương, cô kh muốn nghĩ đến ta.

Rõ ràng lúc này đã kh còn bên cạnh, nhưng hơi thở của lại như bám dính vào đầu dây thần kinh, chỉ cần cô tĩnh lặng lại, nó sẽ vô thức nổi lên trong lòng, như hình với bóng, khiến cô kh thời gian phân tích rốt cuộc đây là cảm giác gì.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...