Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Rót Mật Vào Lòng

Chương 6: Nắng hồng rực rỡ

Chương trước Chương sau

- xem kìa!

Trân Dao hào hứng chỉ tay về phía đàn cá chép dưới chân cầu. Chúng đủ màu sắc tr hết sức đẹp. Quân Ngọc thật biết cách chiều lòng nữ nhân. dẫn cô khắp phủ Uyên Châu, những nơi cảnh đẹp và hội chợ sầm uất.

Xem nào!

Trân Dao ngồi ngắm nghía m món đồ mua cho. Thứ nào cũng tinh xảo và tuyệt đẹp.

- Kẹo này ngon quá! ăn thử !

Cô hài hước đưa th kẹo mật ong cho vờ giật lại. Quân Ngọc lúc chỉ biết phì cười.

Ta Nam chinh Bắc chiến, chưa từng khiếp sợ một ai. Nay, chỉ vì một con gái mà lo sợ mất nàng lần nữa.

- đang nghĩ gì thế?

Trân Dao chăm chú. Quân Ngọc thoáng bối rối, ậm ờ l tay lau vệt đường dính trên môi cô. Tuy cử chỉ của Quân Ngọc vốn dành cho yêu nhưng Trân Dao cảm th lỗi với quá. Cô bẽn lẽn bảo:

- Ta kh Nhược Vũ, gọi ta là Trân Dao được kh?

Quân Ngọc ánh mắt thành thật của cô, quả thực kh thể nào bớt nhói đau được. Nàng đã quên hết cả . Quên hết mộng đẹp ngày xưa và tình yêu mà trao trọn. Nhược Vũ của , đóa hoa mỏng m trước gió. Nàng dịu dàng nhưng dũng cảm biết bao.

- Nhậm Thu Ca đã làm gì nàng kh? Tại khiến nàng ra n nỗi này?

Mặt vừa oán hận lại vừa xót xa, Trân Dao kh biết nên giải thích thế nào. Giá mà Quân Ngọc hiểu nam thứ đã cùng Nhược Vũ phiêu du tận góc biển chân trời thì tốt biết m. Ít ra kh để nỗi ám ảnh bám riết cô. Mà nói thế nào, bản thân cô cũng lỗi trong chuyện này. Giờ làm đây? Số mệnh nam chính về đâu khi đường tương lai do cô phá vỡ.

- Du Quân Ngọc à, làm ta khó xử quá! Kh biết giải thích thế nào nữa! ... hiểu ta nói kh?

Quân Ngọc hít một hơi sâu, bất ngờ kéo cô vào góc tường khuất, hai tay giữ l đôi vai bé nhỏ .

- Quân Ngọc... ... ...

Trân Dao ngập ngừng nói chẳng thành câu. Lúc này, Quân Ngọc ngước cô bằng đôi mắt vô cùng khổ sở:

- Nhược Vũ! Hãy vào mắt ta ! Nàng nhận ra ta kh?

Trân Dao sợ hãi thật sự. Quân Ngọc vô cùng nghiêm túc. Mặt lộ vẻ đớn đau khi yêu kh nhận ra . Cô hiểu nhưng cô biết làm đây?

Cuộc đời là do thay đổi. sẽ nghĩ cách thoát ra thế giới thực và sửa bản thảo lại. Nhưng... nên bắt đầu từ đâu? Đi tìm cái hồ nước đó thì chứ? Chẳng lẽ nhảy xuống hồ à? chưa muốn chết! Trời ạ!

- Nhược Vũ?

- Quân Ngọc à, chuyện là... thể kh tin nhưng...

Cô ngước , Quân Ngọc chỉ chờ thế, kéo cô ôm vào lòng thật chặt.

- Chỉ cần nàng nói, ta đều sẽ tin! Nhược Vũ, nàng đừng lạnh nhạt với ta nữa được kh?

Trân Dao muốn đẩy ra ngay nhưng cô sợ tổn thương. Đúng là bút sa gà chết! Chỉ vì kh thích nam chính mà giờ đây thế thân nữ chính. Đáng quá mà! Tội tình gì kêu ca chứ! Đáng đời Thái Trân Dao!

- ... cho ta thời gian được kh?

Quân Ngọc nới lỏng vòng tay, le lói hy vọng trong tim:

- Được! Chỉ cần nàng đừng rời xa ta, khi nào nàng thể nhớ lại, ta vẫn sẽ chờ.

Tấm chân tình của khiến Trân Dao vô cùng xúc động. Cô lại nhớ Di Nam, đột nhiên nước mắt cứ ứa ra.

- Nhược Vũ? Nàng...

Quân Ngọc th cô khóc. Chẳng biết lý do gì một cô gái chuyên bắt nạt bạn trai giờ đổi tính, ủy mị với c tử lạnh lùng Du Quân Ngọc. Cảm xúc đã chi phối tất cả. Con vốn bé nhỏ trước vũ trụ mênh m. Khi ta đã thành kẻ lạc loài thì chỉ mong tìm được ểm tựa. Còn gì bằng một trai tự nguyện yêu hơn cả tính mạng. Hiển nhiên, Trân Dao chỉ thể chọn lựa con đường duy nhất lúc này: Tiếp tục sống và tìm ra giải pháp!

- Xin lỗi ! Ta sẽ cố khắc phục tất cả!

Trân Dao nói thế vốn kh hiểu gì. Mặc kệ cô , đã nh ninh là nàng thì nhất định che chở nàng trọn đời.

- Nhược Vũ...

Quân Ngọc lắc đầu, ôm con gái như thể sợ mất lần nữa. những âu lo mà ngay đến quân tử cũng sợ. vốn đã biết sợ khi nàng cất bước ra .

...

Gió lay cành trúc, hàng liễu khẽ bu ngắm nghía ánh trăng soi. Ao sen tĩnh lặng quá, lũ cá thong thả ngủ hết. Tiếng chim còn rúc trong bụi cây gai.

Đêm vừa xuống, đèn lồng ánh lên. Phủ Binh bộ thượng thư nằm uy nghiêm trong kinh thành Tiên Châu. Tuy cách Nam Phong quận kh xa nhưng hiếm khi Binh bộ Hàn Thế Di ghé thăm Mộc Lân vương Du Thiên Hải.

Sức ảnh hưởng của ta trong triều khá lớn. Thế nên, chẳng ngạc nhiên khi nhiều muốn kết th gia với ta.

Hàn Ái Linh, ái nữ của Hàn Thế Di. lẽ câu chuyện tình đẹp như mơ của nàng ta và Quân Ngọc cái kết tốt lành. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Nhược Vũ khiến mộng uyên ương tan thành mây khói. Dĩ nhiên, nàng hận Nhược Vũ. Đến khi hay tin Nhược Vũ đã bỏ mặc Quân Ngọc để theo Nhậm Thu Ca, Ái Linh đã biết cơ hội về trong tay.

- Tiểu thư, hộp quà của đây ạ!

Cô hầu gái mang chiếc hộp màu đỏ, chạm vàng tuyệt đẹp. Ái Linh cầm l nó ra ều thích thú.

Làn da trắng nõn, môi đỏ như son. Nàng ta gương mặt ưa nhưng đôi mắt luôn ánh lên niềm kiêu hãnh vô hạn.

- Món quà này chắc c Du phu nhân sẽ thích ngay!

Ái Linh vừa mân mê chiếc hộp trong khi m cô hầu gái, thì chảy tóc, kẻ lại quạt hầu.

- Tiểu thư hôm nay lại sang Nam Phong quận ạ? Nô tỳ sẽ cho chuẩn bị xe ngựa.

Nhũ mẫu cất tiếng hỏi. Bà ta chậm rãi bước vào. Hàn Ái Linh đặt hộp quà xuống, nàng bảo:

- Dù cũng tặng thì cho gia nô mang đến là xong. sang đó cũng kh gặp được Quân Ngọc, ta làm gì!

Nhũ mẫu khe khẽ cười. Bà ta bảo các hầu gái ra ngoài.

- Hóa ra tiểu thư còn giận chuyện xem ca kịch à?

Ái Linh cong cớn đôi môi. Nàng ta vuốt nhẹ lọn tóc bên tai. Nhũ mẫu th thế liền nói:

- Du phu nhân đã thích đến vậy, lý nào tiểu thư còn bận lòng?

Hàn Ái Linh lo ngại kh yên, nàng uống ngụm trà cất giọng:

- Nhũ mẫu kh th thái độ của ? Dù ả Nhược Vũ bỏ thì vẫn kh màng đến ta!

Nhũ mẫu vỗ về nàng bằng lời lẽ ngọt ngào. Ái Linh tiểu thư phần nguôi ngoai chút.

- Nam nhân si tình, cùng lắm thì m tuần trăng. Tiểu thư xinh đẹp thế, Du c tử lẽ nào chẳng động lòng. Con đâu cỏ cây, cũng biết yêu biết hận. Nay Nhược Vũ bỏ tất c tử oán hận. Nếu tiểu thư xoa dịu lúc này, chẳng cơ hội tốt hay ?

Hàn tiểu thư th lý. Song, nàng ta lại phân vân, cứ đứng lên ngồi xuống khó yên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/rot-mat-vao-long/chuong-6-nang-hong-ruc-ro.html.]

- Nhũ mẫu quên rằng Du Quân Ngọc nổi tiếng lạnh lùng à?

- Tiểu thư kh nói lão gia? đã yêu mến Du c tử thì hãy bắt đầu ngay lúc này!

Nhũ mẫu đột nhiên gợi ý, Hàn tiểu thư nhướng mày một lúc:

- Lỡ kh đồng ý thì ?

Nụ cười bí ẩn hiện trên môi nhũ mẫu, bà ta bèn thì thầm vào tai nàng. Hàn tiểu thư hai mắt sáng rỡ, nàng thích thú hẳn ra.

- Được, vậy mai nhũ mẫu mang quà đến cho Du phu nhân vậy!

...

Ánh mặt trời buổi ban trưa thật đẹp. Từng tia nắng lấp lánh như cánh bướm nhấp nháy bên bức tường. Trân Dao vui vẻ tr cái bóng lạ lẫm đó. Nhờ gió đung đưa tàn cây mà thứ để xem.

Ở y quán nhàn nhạ thật. Trân Dao quẹt tay xuống bàn. Cô nhớ chiếc ện thoại . Giờ này kh biết th báo facebook chưa?

- Mẹ và Di Nam, hai ổn chứ? Con nhớ cả hai quá!

- Hyoka Hashi -

Cô gác cằm một cách mệt mỏi. Hôm nay chẳng buồn xếp máy bay. Y quán gì giải trí kh nhỉ? Đâu thể nào bảo Quân Ngọc dẫn chơi hoài.

trước sau, kệ sách nằm cạnh đó, Trân Dao l đại một quyển.

- Toàn chữ Hán, hiểu được!

Cô cười một nhưng tầm vài giây sau, Trân Dao chuyển sang trạng thái sửng sốt:

- Gì... gì vậy nè???

Tay cô lạnh toát khi đọc quyển sách.

- Ô hay, hiểu nó viết gì! Trời ơi!

Cô kinh ngạc cực độ.

Thật khó tin nhưng đúng là sự thật. Trân Dao mở to mắt vội vàng lật hết m quyển sách khác.

- Ôi trời ơi, đọc chữ Hán được nè! Thánh thần ơi, quả là vi diệu!

Cô bất giác nhảy cẩng lên sung sướng. Cái này kh nhờ ăn bánh mì chuyển ngữ của Doraemon chứ? Đúng là xuyên sách khác! Cơ mà xuyên luôn vào máy tính thì đúng hơn! Bản thảo đang nằm trong đ mà!

- Thôi kệ! Cứ xem như cho thêm năng lực cũng được! Chốn này mà mù chữ còn tệ hại hơn.

Trân Dao bắt đầu phấn chấn lại. Cô l gi bút và ghi chép sơ đồ bản thảo. Các vấn đề cô đã sửa và những nhân vật của bộ truyện. Cô ghi, ghi mãi đến khi tay mỏi nhừ.

Khung trời x ngoài ô cửa sổ thật đẹp biết bao. Thế giới mà Di Nam tạo ra thơ mộng như chính tình yêu dành cho cô. Một vầng trăng cổ tích ểm xuyến thêm ánh hào quang của muôn triệu vì .

Con đường lát gạch rộng thênh thang. Từng mảng mây trôi nơi góc biển chân trời. Cánh chim lượn lờ khắp non s hùng vĩ. Đồi núi trập trùng biển bạc sóng trùng khơi.

Di Nam là tình yêu giữa hai bờ thế giới. Càng xa cách lại càng nhớ thương. Du Quân Ngọc hiện tại là nạn nhân trong vụ án sửa bản thảo này. biết gì đâu! Hôm nay, tr thủ luyện binh, vội vã đến y quán gặp cô.

- C tử đâu vội thế?

- Ta kh biết!

- theo c tử suốt mà!

- Ờ, ! Nhưng ta... kh biết đâu! - Trình Kiên lắc đầu rời . Các binh lính nhún vai nhau.

Xem ra Trình Kiên học cách kín miệng thôi. Nếu kh nói là biết giữ bí mật thì khó sống với c tử nhà này.

Quân Ngọc thoáng chốc đã mặt tại y quán. gấp rút lên lầu gặp Trân Dao. Sợ nàng lại tắm như hôm nào, Quân Ngọc khẽ gõ nhẹ cánh cửa.

Gọi m lần kh ai trả lời, đẩy cửa bước vào.

- Nhược... Vũ!

ngây một lúc khi phát hiện Trân Dao nằm ngủ gục trên bàn và gi rơi lung tung khắp sàn. cẩn thận nhặt lên xem.

- Đây là...

Quân Ngọc bối rối bởi con chữ La tinh kì lạ. Đương nhiên nó là tiếng Việt mà thì làm hiểu.

Tr nàng dễ thương quá. chầm chậm ngồi xuống cạnh bên. Tiếng thở đều đều êm dịu khiến trái tim quân tử loạn nhịp. Những ngón tay th mảnh dính đầy mực, bất giác chạm nhẹ vào nó.

Nàng đang làm gì vậy?

Quân Ngọc kiên nhẫn chờ đợi. Đôi mắt kh rời nàng giây phút nào cả. Mùi hương trên tóc cô làm bồi hồi trong dạ. con gái yêu thật bé nhỏ nhưng như ma lực kì diệu. Nó thôi thúc từng bước, từng bước lại gần.

Cảm xúc dần chiếm trọn lý trí, bị lay chuyển lúc nào kh hay. con trai chinh chiến sa trường, phút chốc bị mê hoặc bởi trái tim thuần khiết của nữ nhân.

Quân Ngọc hôn nhẹ mái tóc đó. cố đè nén tình yêu như bão táp cuồng phong. Mới đây thôi còn nghĩ sẽ đạp đổ cả Nam Phong quận để tìm nàng.

- Quân Ngọc...

Trân Dao tỉnh giấc. Cô giật khi th ngay bên cạnh. Quả nhiên gặp nam nhân khôi ngô tuấn tú khác. Nói thế nào thì cô vẫn đang say mê cái vẻ lãng tử kia mà!

- đến lúc nào thế? ngủ quên mất!

Cô dụi dụi mắt, Quân Ngọc khẽ mỉm cười. chỉ m thứ cô viết trên bàn. Dĩ nhiên, Trân Dao tha hồ giải thích. Cô muốn thế mà!

Bên dưới y quán, cô hầu gái định mang trà lên. ều, nghe giọng cười giòn tan trên lầu, cô ngại ngùng chưa dám .

Quân Ngọc đã vui trở lại!

Các cô hầu gái xầm xì nhau như thế. Mọi chuyện dần lọt vào tai Du phu nhân. Bà hẳn mừng thầm bởi con trai vừa l lại tinh thần. Ấy thế, mới sáng hầu gái thân cận về báo lại, Du phu nhân đứng ngồi bất an.

- Quân Ngọc thường xuyên đến y quán à? - Du phu nhân gặng hỏi kĩ.

- Dạ , thưa phu nhân!

- Tại chứ? Nó làm gì ở đó!

hầu gái thành thật khai báo:

- Dạ, nô tỳ nghe gia nh truyền tai nhau rằng c tử hay dạo cùng với một cô nương khá xinh đẹp!

- Cái gì? - Mặt Du phu nhân từ ngạc nhiên chuyển sang hoang mang. Bà ta trầm giọng:

- Cô nương đó là ai? Hàn tiểu thư à?

hầu gái e dè, ậm ờ đáp:

- Dạ... kh ạ...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...