Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Rót Mật Vào Lòng

Chương 7: Là phúc hay hoạ?

Chương trước Chương sau

Trời hửng sáng, những đám mây ửng hồng lấp ló phía chân trời xa. Kh khí se se lạnh. Đám cỏ dưới chân còn chưa ráo m giọt sương mai thì hàng tá đã tr nhau tìm vị trí đứng.

Hôm nay, Mộc Lân vương tổ chức cuộc thi b.ắ.n cung ở Nam Phong quận. Mục đích là tìm xạ thủ tài ba và tạo tinh thần chiến đấu cho quân đội của .

Từ sáng sớm, Quân Ngọc đã mặt để kiểm tra đội hình. C tác chuẩn bị làm tốt.

- Chào Du c tử!

Quân Ngọc nghe giọng quen thuộc liền quay đầu lại. Hóa ra là Liêu Vân Phong. vốn là con trai Hình bộ thượng thư Liêu Hưng Xá

- Chào Liêu ! cũng đến tham gia b.ắ.n cung à?

- Vâng, tại hạ tài sơ học thiển nhưng muốn học hỏi thêm Du c tử!

Quân Ngọc gật đầu nhẹ. đưa tay mời Liêu c tử vào. khá nhiều th niên trong và ngoài thành tham gia. Con trai của các quan chức cũng góp mặt kh ít.

Trường b.ắ.n rộng rãi. Nó nằm ở vùng ngoại ô Nam Phong quận. Tuy kh hội hè đình đám nhưng cũng khá náo nhiệt.

Sau khi mọi tụ tập đ đủ, Mộc Lân vương tiến hành làm lễ đăng đàn. Một mặt cầu cho bách tính cuộc sống yên bình, mặc khác mong tìm được nhân tài trong thiên hạ.

Mặt trời lên cao hơn, cuộc thi b.ắ.n cung chính thức bắt đầu. Các bia gỗ được dựng sẵn với khoảng cách khác biệt. Lần lượt xạ thủ nối tiếp nhau kéo cung. Những pha trúng hồng tâm và b.ắ.n trượt hết sức gay cấn.

Xung qu trường b.ắ.n rừng rậm bao phủ. M năm nay thổ phỉ hoành hành cướp bóc nhiều nơi. Phàm là bãi đất trống hay lộ cái đều kh m an toàn.

- Đại nhân!

Một viên quan nhỏ khẽ thì thầm với bên cạnh.

- Con trai của Liêu Hưng Xá cũng tham gia. Ắt hẳn bệ hạ đã ý thăm dò Mộc Lân vương !

- Khẽ thôi! Năm nào cũng tổ chức b.ắ.n cung! Đây kh lần đầu!

Viên quan nhỏ cúi đầu nép sang bên. Khi , Liêu c tử bắt đầu bước lên sân. lần lượt nhắm trúng cả mười bia hồng tâm. Mọi kinh ngạc, đứng dậy reo hò.

- Liêu c tử thật tài giỏi! Bổn vương xin bội phục!

Mộc Lân vương vòng tay thi lễ, Liêu c tử thoáng bối rối liền chắp tay khiêm nhường.

- Vãn bối còn quá non kém! Xin vương gia chỉ giáo thêm ạ!

Liêu Vân Phong đỉnh đạc từ tốn, Mộc Lân vương thích thú trong lòng. Tuy nhiên, tr th vẻ mặt con trai lạnh lẽo vô cùng, Mộc Lân vương vẻ hoang mang.

- Du c tử! Nghe nói c tử là xạ thủ bách phát bách trúng. Kh biết Vân Phong đủ tư cách để lĩnh giáo?

Mộc Lân vương bấm bụng nghe Quân Ngọc trả lời. Ông cố giao tiếp bằng ánh mắt nhưng vốn chẳng bận lòng.

- Liêu c tử quá khen! Tại hạ chỉ múa rìu qua mắt thợ thôi!

Liêu Vân Phong kh cho là mà tiếp tục bảo:

- Lẽ nào c tử định che giấu tài năng à?

Quân Ngọc chẳng ngạc nhiên khi Liêu Vân Phong đưa tận tay cung tên cho . Biết là khó khướt từ nên nhận l. Mộc Lân vương thở dài, kh nói gì thêm.

cầm một lúc ba mũi tên, nháy mắt trúng ngay hồng tâm ba tấm bia. Đoàn tham dự sửng sốt hò hét. Quân Ngọc tiếp tục xộc tiễn, mười tấm bia ghim chặt tên của .

Liêu Vân Phong ngây một lúc. hình như kh tin lắm, đến khi Mộc Lân vương gọi mới sực tỉnh:

- Du c tử quả nhiên d bất hư truyền! Tại hạ xin bái phục!

- Liêu ! Khiêm nhường ! - Quân Ngọc cúi đầu nhẹ. rõ ràng lờ tr th. Liêu Vân Phong càng thích thú, muốn thỉnh giáo thêm. Bất ngờ, tiếng gió như xé mạnh kh gian, Quân Ngọc nh tay bắt trọn mũi tên về phía .

- Chuyện gì?

Mộc Lân vương ra hiệu tản ra. Các thuộc hạ đang ẩn nấp, giáo gươm tua tủa.

- kẻ đánh lén chúng ta!

Quân Ngọc dứt lời thì vô số mũi tên từ phía cánh rừng trước mặt b.ắ.n ra như mưa. Trường b.ắ.n phút chốc đầy hỗn loạn. Đám nháo nhào chạy tháo thân.

- Quân Ngọc?

- Cha về phủ trước! Chỗ này để con lo liệu!

bảo thuộc hạ hộ tống Mộc Lân vương ngay. Quan viên trong phủ cũng hối hả chạy theo.

- Quân Ngọc! - Mộc Lân vương hãy còn do dự. Lúc này, Quân Ngọc phẩy tay cho thuộc hạ mau chóng rời khỏi. Mộc Lân vương cố ngoái đầu lại.

- C tử!

Trình Kiên vừa tránh tên vừa thúc giục. Quân Ngọc chau mày ra lệnh:

- Bắt sống chúng cho ta!

Toàn bộ binh lính theo hướng tên b.ắ.n mà dốc sức truy lùng. Khu rừng phía trước đầy tiếng kiếm đao chang chát.

- Rầm!!!

Những nhánh cây ngã đổ như cái bẫy dàn sẵn. Bọn ám sát bí ẩn ngụy trang khắp nơi. Quân Ngọc nheo mắt rừng rậm sâu thẳm. Thoắt cái, nhảy tót lên ngọn cây cao lớn gần đó.

Sẵn bộ cung trong tay, Quân Ngọc nắm hơn chục mũi tên. Tức thì, đám xạ thủ ngã bổ xuống đất. Hóa ra chúng trốn trên cây! Thuộc hạ của tr thủ cơ hội bắt luôn một mẻ.

- Đừng để sót kẻ nào!

ném cung cho Trình Kiên bắt được. Bất ngờ, bọn họ cắn lưỡi tự sát.

- Khốn kiếp!

Quân Ngọc giận dữ, xốc cổ tên còn chút hơi sức:

- Nói! Là ai sai các ngươi làm?

- Là... là...

- Nói!!!

thều thào hơi tàn gục chết. Quân Ngọc tối sầm mặt. đ.ấ.m mạnh xuống đất.

- Du c tử! Họ c.h.ế.t cả ư?

Quân Ngọc ngẩng đầu trước mặt:

- Liêu ? kh về phủ à?

Kh ngờ Liêu Vân Phong nhiệt tình theo sau, Quân Ngọc thở hắt một tiếng, Liêu Vân Phong liền đáp:

- Ta mạo theo chân xem giúp được gì. Giờ thì tính ?

Sự can thiệp bất ngờ của vị Liêu c tử này khiến Quân Ngọc tỏ vẻ đắn đo. Chẳng biết vì tuân mệnh phụ thân mà theo dõi hành vi bên vương phủ hay kh? Nói thế nào, việc bệ hạ đề phòng thần tử của là lẽ đương nhiên. Thôi đành...

- Liêu ! Đa tạ lòng nhưng hiện tại ta e nơi này kh tiện ở lâu. cứ về phủ trước, đợi dịp chúng ta lại gặp nhau!

Cách đuổi khéo của Quân Ngọc làm Liêu Vân Phong kh về là kh được. vui vẻ cáo từ trong tiếc nuối.

Quân Ngọc chờ Vân Phong khuất dạng thì sai thuộc hạ khám xét t.h.i t.h.ể bọn xạ thủ. Nhất định để lại chút m mối nào đó!

Tất cả tích cực kiểm tra nhưng chưa phát hiện gì. Lúc , Quân Ngọc chợt th một vết đen trên cổ của kẻ vừa c.h.ế.t cuối cùng, vội giở ra xem. Thì ra là một hình xăm.

- Đây... - Quân Ngọc chau mày, liền bảo:

- Mau kiểm tra cổ bọn chúng!

Quả nhiên, tất cả xạ thủ đều hình xăm trên cổ. Quân Ngọc thất thần trong giây lát.

- C tử! Hình xăm này...

Trình Kiên ra ều khó hiểu. Quân Ngọc nắm chặt cánh cung. đột ngột đứng dậy.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Về phủ!

...

Mộc Lân vương đứng ngồi kh yên. Ông qua lại nhiều vòng. Cuối cùng, nghe tiếng Trình Kiên ngoài cửa thì vội vã bước ra:

- Thế nào ?

Mộc Lân vương nôn nóng, Trình Kiên chưa biết báo cáo , đành kể hết những gì th. Mộc Lân vương nghe xong chỉ im lặng vào trong. Trình Kiên lóng ngóng bên ngoài. Lát sau, nói vọng ra:

- Mau tìm Quân Ngọc về đây!

- Dạ!

Trình Kiên hộc tốc rời . Vốn dĩ c tử đã cùng ba quân về vương phủ. Tuy nhiên, Quân Ngọc lệnh cho Trình Kiên thưa lại phụ thân. cùng mười tay kiếm thẳng xuống cánh rừng phía tây.

Ánh tà dương bu xuống. Th âm của rừng rậm sâu thẳm như tiếng rên rỉ của những linh hồn giữa mênh m.ô.n.g trời đất. Từng tia nắng yếu ớt dần tắt hẳn. Núi non trùng ệp, một cánh rừng hiu hắt giữa đại ngàn.

Lá khô bị ngựa giẫm đạp. Tiếng chim rúc rích khắp nơi. Nhóm ngựa cuối cùng tiến đến bãi đất trống giữa rừng.

- Ngươi đến nh hơn ta tưởng!

Quân Ngọc xuống ngựa. bình thản phía đối diện. Một toán mặt mày bặm trợn, đầy sát khí.

- Ngươi vẫn còn sống sau ngần năm à? - Quân Ngọc trầm giọng.

- Dụ Phiên Ưng ta dễ c.h.ế.t như vậy ? Loại c tử quyền quý như ngươi, đến sương đêm còn cảm mạo. Kẻ hoang dã như ta thì sá gì!

Quân Ngọc kh muốn nói nhiều. ném mũi tên xuống đất.

- Ngươi phát hiện nh thật đ!

Dụ Phiên Ưng cười đắc chí. Quân Ngọc chạm nhẹ th kiếm. đã quá mệt mỏi khi nghĩ về mối ân oán xa xưa.

- Lý do ngươi trở lại là gì?

Dụ Phiên Ưng l.i.ế.m lưỡi kiếm một cách thô thiển. nhè răng ra cười:

- Ta muốn cái mạng của ngươi!

!

Điều nghĩ luôn như thế!

Kẻ thù của ngoài lũ giặc ngoại xâm thì còn vô số giặc cỏ. Bao năm chinh chiến sa trường là b nhiêu chiến c hạng mã mà một đấng nam nhi lập nên.

- Nếu ngươi đã đợi giây phút này thì ta giúp cho toại nguyện!

Quân Ngọc dứt lời, ánh kiếm lóe lên trong mắt kẻ thù. Luồng gió mạnh tốc qua, hai chiếc bóng vụt lên giữa lúc tối trời.

...

Đèn lồng đong đưa trước gió. Ánh sáng trầm ấm hơn đèn ện. ều, muốn quen thuộc trong thế giới này kh chuyện dễ dàng gì. Trân Dao lại ngồi bên cửa sổ xuống. lác đác qua lại.

Hôm nay kh lễ hội gì nên đường phố về đêm vắng hoe. Tí nữa thôi là chẳng th ai. tất cả ngủ.

Thật buồn chán và đơn ệu!

Điện thoại kh , chả liên lạc được với ai. Tìm trò chuyện lại càng kh. Cô hầu gái vốn dĩ sợ sệt khi Trân Dao bày trò này, trò nọ ra chơi. Nói thế nào, cô ta sợ Quân Ngọc một phép chứ.

Tối , giờ làm gì nhỉ? Đi ngủ ư?

Trân Dao thở dài ngán ngẩm. Cô liếc mắt sang m tờ gi viết lúc sáng.

- Câu chuyện rối tinh rối mù, giờ làm thoát khỏi đây?

Cô ôm đầu chán nản nhưng đột nhiên th dáng quen quen dưới đường.

- Trình... Trình Kiên kìa!

Trân Dao nhoài qua cửa sổ. Cô hồn nhiên gọi:

- Trình đại ca!!!

Vốn dĩ Trình Kiên vội vã. Tuy nhiên, khi nghe tiếng Trân Dao vọng xuống, ta giật lên.

- Nhược Vũ cô nương?

Trình Kiên lúng túng, chưa kịp nghĩ suy thì Trân Dao đã chạy vội xuống, mặt mày hớn hở:

- May quá! đang chán ng ! lên chơi ! Một chút thôi!

- Chơi ạ? - Mặt Trình Kiên lộ vẻ bối rối. Nhớ câu nam nữ thụ thụ bất thân. Giờ lại đang tối mà c tử chỉ giao phó tr chừng bảo vệ cô nương . Lên phòng chơi khác nào kêu c tử l mạng .

Nghĩ tới cảm giác lạnh hết sống lưng. Trình Kiên lắc đầu từ chối ngay:

- Tại hạ đang việc gấp nên kh ghé sang được! Mong cô nương lượng thứ!

Trình Kiên cúi đầu thoái lui thì Trân Dao liền bảo:

- Tối còn đâu vậy? Hôm nay Quân Ngọc kh đến chơi nên chán quá!

- C tử đuổi theo bọn sát thủ nguy hiểm mà! - Trình Kiên buột miệng nói nín lặng. Trân Dao nghe kh sót chữ nào.

- nói Quân Ngọc đuổi theo ai?

Cô lộ vẻ hiếu kì, Trình Kiên lỡ miệng nên loay hoay gãi đầu gãi tai.

- À, chuyện là... c tử làm việc quan trọng nên chưa đến thăm cô nương được!

Thái độ của Trình Kiên khiến Trân Dao phập phồng lo nghĩ.

- Sát thủ gì chứ? Chỉ sửa vài chi tiết thôi mà... ơ... - Mặt Trân Dao bỗng sa sầm.

- nói sát thủ... là... Dụ Phiên Ưng?

Trình Kiên sững , mặt mày tái mét.

- Hyoka Hashi -

- Chuyện đó...

- nói chứ? ta kh?

Trình Kiên lấp lửng nói chẳng ra câu. Trân Dao bấm bụng, cô bảo ta:

- Nói vậy là đúng !

- Chuyện đó... sau cô nương biết? - Trình Kiên tỏ vẻ kinh ngạc.

- Tại sửa mà!

Trân Dao kh quan tâm Trình Kiên hiểu như thế nào. Cô nói ngay với ta:

- Quân Ngọc tìm Dụ Phiên Ưng thật ?

- Thuộc hạ...

- Trời ơi, nói chứ? - Trân Dao sắp mất kiên nhẫn.

Trình Kiên kh muốn qu co, ta cúi đầu chào vội vàng chạy nh nhất thể.

- Nè! thế?

Trân Dao lòng dạ rối bời, cô chạy vội lên phòng. Đống gi ngổn ngang khắp bàn, cô với tay lục lọi:

- Rốt cuộc chuyện đó nằm ở phân cảnh nào vậy? quên mất!

Cô ôm đầu ngồi phịch xuống. Bất giác, tay chạm mảnh gi phác thảo.

- Ơ... như vầy là ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...