Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Rót Mật Vào Lòng

Chương 8: Một trận mưa đêm

Chương trước

Trăng khuya sắp tàn, sương xuống dày đặc. Tiếng gió rít qua khe cửa khiến Mộc Lân vương đứng ngồi kh yên. Ly trà trên bàn đã nguội lạnh từ lâu, kh còn hơi sức nghĩ đến nó.

- Vương gia!

Thuộc hạ chạy về báo tin. Mộc Lân vương khẩn trương nghe bẩm. Tuy nhiên, nét mặt trở nên sa sầm. Ngoài trời, gi gió đột ngột nổi lên, chuẩn bị cơn mưa lớn nặng hạt.

Ầm! Ầm! Ầm!

Ánh chớp sáng rực như ban ngày, Trân Dao ngồi sụp xuống bàn. M tờ gi rơi vãi khắp nơi. Cô bịt hai tai lại. Cửa sổ bất ngờ bung ra, gió mạnh thổi vào khiến đèn lồng và nến tắt hết. Căn phòng tối om chỉ còn chớp sáng sấm sét.

Cố quờ quạng để đóng cửa sổ, Trân Dao bị mưa tạt ướt hết mặt mày.

Rầm!!!

Cánh cửa đập mạnh vào tay, Trân Dao nhăn mặt vì đau.

- Trời ạ!

Kh còn cách nào khác, cô tiếp tục thử lại. Cánh tay gồng cứng để chống lại cơn gió lớn.

Rầm!!!

Đóng cửa thành c, Trân Dao mệt bở hơi tai. Bộ y phục ướt sũng, lạnh lẽo.

Kh thể tin được là chính đã sửa bản thảo như thế!

Trân Dao hối hận vô cùng. Trong đầu cô, hình ảnh của Du Quân Ngọc hiện ra vô cùng ám ảnh.

- Làm bây giờ đây? Quân Ngọc... xin lỗi...

Lúc , bên giường thứ gì đó lấp lánh. Trân Dao mò mẫm lại gần. Hóa ra là chiếc đồng hồ của cô.

- Mười một giờ ba mươi à? Nó còn được ?

Cô kinh ngạc cầm đồng hồ lên. Đột nhiên, ánh sáng từ nó bùng phát mạnh mẽ. Trân Dao vội l tay che mắt, cảm giác sự dịch chuyển nào đó đang xảy ra. Phút chốc, ánh sáng biến mất, thay vào đ là bóng tối của rừng rậm!

- Gì... gì vậy nè...

Tay Trân Dao lạnh toát. Cô hơi hoảng loạn bởi khung cảnh trước mặt.

- Đây là đây vậy trời?

Chát!!!

Tiếng kim loại va nhau khủng khiếp. Trân Dao sực tỉnh về phía trước. Một đám đánh nhau loạn xạ. Đôi chân cô bất thình lình chạy lại xem.

- Du... Du Quân Ngọc?

Cô lắp bắp nói trong miệng. Khung cảnh quen thuộc vừa tái hiện trước mắt. Dụ Phiên Ưng nhảy vọt lên cao, một tay cầm đao, tay kia co lại phía sau.

Quân Ngọc lui nhẹ bước chân, chuẩn bị đón kiếm. Trân Dao hai mắt thảng thốt, cô hét to lên:

- Quân Ngọc chạy mau!!!

Quá bất ngờ trước giọng nói , Quân Ngọc sang bên thì kiếm của Dụ Phiên Ưng đã c.h.é.m ngang vai . chau mày tung độc chiêu tay sau, một mũi tên tự động phóng ra. Trân Dao phản xạ nh tới nỗi ném ngay hòn đá trúng giữa trán . Mũi tên bị trượt mục tiêu, ghim chặt lên thân cây gần đó.

- Khốn kiếp!

Dụ Phiên Ưng tức giận vung kiếm c.h.é.m tới tấp. Quân Ngọc nắm thời cơ, thúc báng kiếm vào cổ họng khiến ngã xuống đất bất động.

- Trại chủ!!!

Đám thủ hạ vội vã lay gọi nhưng vẫn chưa tỉnh. Bọn chúng lập tức ném hỏa mù, khói bụi bay tứ phía. Quân Ngọc cùng các thuộc hạ ho sặc sụa trong thứ khí vô cùng nồng nặc.

Quả nhiên chúng dùng cách này tẩu thoát. Quân Ngọc đ.ấ.m mạnh xuống đất. Khi đó, Trân Dao vội chạy đến.

- kh?

Quân Ngọc bán tín bán nghi, ngơ ngác tr nàng con gái .

- Là nàng thật ?

- Ơ... - Trân Dao tiếp tục ấp úng.

- Nàng, nàng lại mặt ở đây?

Quân Ngọc chuyển từ trạng thái căng thẳng sang bối rối. quên rằng các thuộc hạ hãy còn bên cạnh.

- À, chuyện dài dòng lắm. Để từ từ ta kể nghe nha!

Trân Dao chưa biết biện hộ ra . Đột nhiên, th m.á.u từ vai Quân Ngọc đang thấm dần xuống ống tay, cô hốt hoảng bảo:

- Thôi chết, bị thương ! Kiếm đao toàn vi khuẩn kh, nguy hiểm lắm!

- Vi... vi khuẩn là gì?

Quân Ngọc ngớ . chẳng biết cô nói gì nữa. Tuy nhiên, Trân Dao thừa hiểu chuyện này do gây ra. Cô kh muốn luyên thuyên, cứ thế kéo Quân Ngọc về.

- Đi mau! ở đây chi nữa?

- Ờ, ta...

Các thuộc hạ mím môi. Họ cố chỗ khác. Ánh mắt Quân Ngọc hướng về họ thật đáng sợ. Lần đầu tiên, họ tr vẻ mặt của chủ nhân kì lạ như vậy.

...

Nửa đêm nửa hôm về y quán thật kh đơn giản. Đường núi ngoằn ngoèo khó . Ra khỏi bìa rừng là một cánh đồng khá rộng. Đi một đoạn căn chòi nhỏ cũ kĩ, Quân Ngọc ra hiệu dừng lại.

Sương đêm lạnh buốt, Trân Dao thật sự quá buồn ngủ. Cô đồng hồ,đã hơn hai giờ sáng .

Đỡ nàng xuống ngựa, Quân Ngọc kéo Trân Dao vào trong. Các thuộc hạ vội gom cây cỏ qu đó nhóm lửa. Chẳng m chốc kh gian ấm áp bao trùm tất cả.

Ống tay áo Quân Ngọc nhuốm cả màu máu. Trân Dao ngửi th mùi t nồng vô cùng, cô vội bảo:

- Để băng lại cho nhé! Máu chảy nhiều nguy hiểm lắm!

Quân Ngọc liền lắc đầu. biết Nhược Vũ sợ m.á.u nên trấn an cô:

- Ta kh đâu, vết thương ngoài da mà! Nàng đừng lo quá!

Trân Dao th rõ từng giọt đang rỉ xuống cả đất. Cô bực kéo áo ra. Quân Ngọc suýt bất ngờ.

- Trời ơi, vết cắt sâu quá! Thế mà bảo kh !

Nói là làm, cô xé đại vạt áo băng vết thương lại. Tay tỉ mẩn từng chút một, cô đâu để ý ánh mắt thiết tha, trìu mến mà hướng về . Nụ cười cười len lén khẽ ểm trên môi.

- Xong nè, đau thì nói nới ra chút nhé!

Trân Dao nghiêm túc . Đã lâu lắm tim Quân Ngọc kh đập nh như vậy. bất giác nắm nhẹ bàn tay mềm mại .

- nàng tìm đến đây được?

Đúng là khó trả lời câu hỏi này. Trân Dao vò đầu mãi để tìm ra lý do.

- Ta biết sẽ kh tin đâu nhưng...

- Ta tin! Nàng nói ta sẽ tin, Nhược Vũ! - Quân Ngọc áp nhẹ bàn tay cô lên má . Trân Dao đành ngậm ngùi để yên vậy.

đang chuộc lỗi! đang chuộc lỗi!

Cô khao khát lôi nữ chính về lại với Quân Ngọc. Nói thế nào bây giờ, cô kh Nhược Vũ và cô kh thể đáp lại tình cảm của .

- Chuyện là... sau khi sấm chớp nổi lên, bất ngờ xuất hiện nơi ở!

Cách nói chuyện kì lạ của cô, Quân Ngọc kh m bận tâm nữa. Vẻ mặt vô cùng tin tưởng và cứ thế vòng tay ôm cô vào lòng.

- Ta xin lỗi, nàng vất vả !

M thuộc hạ qu đó từ sớm đã quay mặt ra ngoài. thì nh tay tự che mắt lại. Sự giả vờ vô tâm kia khiến Trân Dao muốn khóc ròng.

Mặc kệ bọn họ!

Cô tự nhủ thầm. Dù thế nào ta cũng thoát kiếp nạn này nhưng lại thay đổi bản thảo, chẳng biết vấn đề gì nữa kh?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

...

Nắng sáng tràn ngập sân vườn. M nụ hoa tươi chập chờn hé mở. Cơn mưa đêm qua khiến chúng căng đầy sức sống giữa thế giới rộng lớn này.

Chén trà thơm nức của Du phu nhân còn bốc hơi nghi ngút. Bà đã mê đắm món quà mà Hàn tiểu thư vừa tặng hôm nọ. Cứ đôi ba hôm, Hàn Ái Linh sai đến viếng. Lúc thăm hỏi, lúc biếu quà, Du phu nhân chỉ biết cười thích thú.

Vương phủ thứ gì chẳng , chỉ là chưa được cô con dâu xinh đẹp nào mà thôi. Du phu nhân ấp ủ hy vọng ngập tràn, bà định bụng hôm nay tiếp tục nói chuyện quan trọng với con trai.

- Quân Ngọc còn chưa đến?

Cô hầu gái ở ngoài cửa vừa về tới liền thưa rằng:

- Dạ phu nhân, c tử kh trong phủ ạ!

- Cái gì? - Du phu nhân đặt tách trà xuống, mặt mày cau lên.

- Mau tìm c tử về đây!

Du phu nhân bực tức quát tháo gia nhân. Lúc đó, nữ hầu cận đã quay lại. Bà ta cúi đầu nói:

- Dạ phu nhân, đêm qua c tử đã về nhưng sáng nay lại đến y quán !

- đến đó làm gì? - Du phu nhân gằn giọng.

- C tử... bị thương ạ!

- Cái gì? - Du phu nhân bật dậy. Bà ta hốt hoảng bảo:

- Chuyện lớn vậy giờ mới nói?

- Dạ... vương gia kh cho bọn nô tì báo lại ạ!

Du phu nhân mặt đỏ bừng. Bà kh nói thêm gì mà thẳng đến thư phòng Mộc Lân vương. Tuy nhiên, cũng như con trai, kh ở đó. Du phu nhân giận tới nỗi mặt mày xám xịt, bà bảo gia nhân đưa tới ngay y quán.

Nắng sáng ấm áp cả cung đường, qua lại tấp nập. Y quán hôm nay kẻ đến khám bệnh cũng đ. Vừa th cỗ xe ngựa quen thuộc dừng trước cửa, m phụ tá lang y đã vội ra tiếp đón.

Du phu nhân mặt lạnh như tiền, kh dài dòng, chỉ nói ba chữ:

- Quân Ngọc đâu?

Phụ tá nhau ấp úng bảo:

- Thưa phu nhân, c tử... kh ở đây ạ!

Cơn giận của Du phu nhân lên đến đỉnh ểm. Bà cố kiềm chế nó qua ánh mắt cao sang kiêu hãnh của .

- C tử đã đâu ?

- Dạ...

M họ bối rối chưa biết nói , Du phu nhân liền bảo:

- Kh biết à?

- Dạ... vâng ạ!

- Thế... c tử một à? - Du phu nhân hỏi ngay vấn đề chính. Nhóm phụ tá toát cả mồ hôi để trả lời.

- Ơ... dạ... dạ...

Du phu nhân bấu chặt vạt áo. Bà thôi kh hỏi nữa, lặng lẽ quay đầu ra xe ngựa. Nhóm phụ tá sợ hãi dáo dác theo. Tay chân bủn rủn trước nữ chủ nhân đáng sợ này!

...

Hắt xì!!!

- Nàng lạnh à?

Quân Ngọc cởi ngay chiếc áo ngoài, khoác lên Trân Dao. Mới sáng sớm, cả hai đã ra bờ hồ phía tây phủ Uyên Châu.

- Khônh lạnh lắm nhưng mà... hình như ai đó nhắc tên thì ! - Cô hài hước bảo.

- Nàng đói chưa? Ta tìm thức ăn nhé! - Quân Ngọc nhẹ nhàng nói nhưng Trân Dao chối từ.

- Ta kh đói! Mà vai còn đau kh?

Quân Ngọc th Trân Dao quan tâm nên khe khẽ cười. Trân Dao chau mày khó hiểu:

- cười gì thế? Mặt dính gì à?

cô dáng vẻ hồn nhiên, Quân Ngọc lắc đầu thì thầm:

- Ta kh thật mà!

- chắc chứ? th nó sâu thế kia mà! Nó cần được may lại !

Quân Ngọc chạm nhẹ vai . bình thản đáp:

- Lúc trước, ta bị một cây tên xuyên qua vai. Vết cắt này kh là gì đâu!

Trân Dao nghe qua hơi choáng váng. Thật sự cô chẳng nhớ rõ tình tiết đó. ều Quân Ngọc vốn là võ tướng nên chuyện đao kiếm vô tình ắt lẽ đương nhiên.

Nói thế nào, ta giống Di Nam y như tạc. vào lại th đau lòng quá...

- , lần này đúng là tên nhưng là tên trong tên...

- Nhược Vũ? Nàng nói gì thế?

Trân Dao giật . Thì ra nàng nhớ lại chuyện Dụ Phiên Ưng. Đúng là ngay đường tơ kẽ tóc cứu nguy cho , nếu kh giờ này Quân Ngọc đã nằm ở y quán .

- Kh gì đâu!

Quân Ngọc mím môi, ra vẻ khó hiểu:

- Nàng thật lạ đ!

- Thì từ đầu đã bảo mà! - Trân Dao vặn lại, Quân Ngọc bất giác bật cười. Đột nhiên tâm trạng nhẹ nhõm hẳn ra.

- Hyoka Hashi -

Đúng là ở bên nàng , lòng ta kh nặng nề nữa. Nhưng... thật sự khác xa lúc trước. Khi , Nhược Vũ hoàn toàn nghe theo ta.

- nghĩ gì vậy?

Đến lượt Trân Dao hỏi, Quân Ngọc ngây giây lát.

- Nàng muốn cùng ta về vương phủ kh?

Quân Ngọc nói mà lòng nặng trĩu. Dường như chẳng tr mong phép màu thể xảy ra. Câu chuyện đó biết tính phương nào để êm đẹp mọi bề.

- Về nhà à? - Trân Dao ái ngại. Cô biết rõ Nhược Vũ từng gặp sóng gió vì mẹ của Quân Ngọc. Tuy chỉ là tả trong truyện nhưng thực hư thế nào tạng mặt nhau mới nói được.

Ánh mắt Quân Ngọc trở nên trầm lắng. Đột nhiên cơn gió mát lành thổi bay lọn tóc nam nhân, một nỗi buồn cứ len lỏi, thấm sâu vào tâm khảm.

- Cũng được, nhưng mà... khi nào mẹ kh ở nhà nhé!

Trân Dao cố dò xét nét mặt . Ấy thế, mày Quân Ngọc dãn ra. vờ hỏi lại:

- Nàng chắc chứ?

- À thì... sẽ đến chơi thử! - Cô ngại ngùng đáp. Đúng là phóng lao thì theo lao. Dù gì trong đầu cô đang một phát hiện mới.

Quân Ngọc hiền lành dễ mến thế nhỉ?

Trân Dao quên việc đang chằm chằm . Cô kh biết ều đó khiến khoảng cách cả hai sát lại gần nhau. Đến khi nghe được hơi thở nam nhân, cô mới giật sững lại.

Kh Di Nam! Làm ơn!

- Nhược Vũ! Nàng vậy?

Cô thở dài ngán ngẩm. Biết thế nào chứ, đành chịu thôi!

Từ phía xa xa, Trình Kiên ngồi tựa thân cây cạnh tuấn mã. ta chờ đợi chủ nhân . Lúc , bồ câu đưa thư xuất hiện. Nói thế nào, sóng gió luôn thích tìm kiếm Du Quân Ngọc.

Ngày hôm đó, Du phu nhân đột nhiên ngã bệnh!


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...