Sao Băng Qua Trời
Chương 10: Đại Náo New Square - 2
Khi cả hai đến thảm cỏ bên bờ kênh, Hạo Nhiên mới bu tay cô ra ngã lăn xuống, thở hổn hển. Bao nhiêu năm qua, chưa sinh nhật nào mà thảm hại như hôm nay, thương tích đầy , t hôi như cú.
Tử Hân chẳng biết nói gì nữa, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh bên . Lòng bàn chân cô lại rướm máu, thấm xuống giày ươn ướt. Lúc nãy hoảng quá nên kh biết đau, giờ thì đau muốn khóc.
gương mặt thư sinh lấm lem, cô nghe tim bỗng nhói lên. Cảm giác này giống hệt lúc nhỏ, mỗi lần th té ngã, lác mặt hoặc đầu gối thì cô cũng xót xa như vậy.
L chiếc khăn trong túi xách ra, cô nhẹ nhàng thấm vết m.á.u trên trán . Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn cao áp, Hạo Nhiên nhận th trong đáy mắt long l của cô vẫn vẹn nguyên tình thương ngày nào. Rõ ràng cô kh ghét nhưng vì cứ tỏ vẻ lạnh lùng.
- Tử Hân, lúc ở bữa tiệc, em kh nói với họ em là vợ của ?
bật dậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt đau đáu mong chờ câu trả lời từ tình trong mộng.
- chủ, lúc đó, kh hiểu ý là gì, vậy nên cũng kh biết nói cho . - Tử Hân cúi đầu, cố tránh ánh bi ai.
- Em…
Lời vừa thốt ra đã nghẹn vì buồn, Hạo Nhiên chẳng nói thêm gì nữa, bu tay đứng dậy, rảo bước thật nh. Tử Hân vội vã đuổi theo nhưng chỉ vừa mới nhấc một chân lên thì cô ngã lăn đùng ra giữa đất.
- chủ. Á…
Nghe tiếng kêu yếu ớt từ phía sau, Hạo Nhiên liền quay đầu. Th cô bò lăn dưới cỏ, hốt hoảng lao tới, quỳ xuống, rối rít.
- Tử Hân. Tử Hân, em bị vậy? Em đau ở đâu?
- Chân của , chắc hư mất . – Cô nói như mếu.
- Để xem.
Hạo Nhiên nh chóng tháo chiếc giày khỏi chân cô. miếng băng gạc thấm đẫm máu, liền nhớ lại lúc kéo cô lên lầu, gương mặt bỗng chốc sa sầm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Em giẫm mảnh ly vỡ kh?
- . – Cô đáp khẽ.
- xin lỗi. Xin lỗi em, Tử Hân.
Câu nói của làm nỗi tủi thân và ấm ức trong cô trỗi dậy, chẳng thể nào kiềm nén được, cô bưng mặt bật khóc nức nở mà chẳng biết mỗi giọt nước mắt rơi xuống là một hạt muối xát vào trái tim ai kia.
- về nhà thôi.
nhẹ nhàng đỡ cô đứng dậy gập cõng cô trên lưng. Đi được một đoạn, cảm giác thật khó mà bước tiếp, dịu giọng lên tiếng.
- Tử Hân, em áp vào lưng được kh? Em ngửa ra sau như vậy…
- À, được.
Cô rụt rè đáp lời, ngoan ngoãn ôm l cổ . Nếu thể, cô muốn đang cõng là Thiên Thuận chứ kh Hạo Nhiên.
Sự thật về cái c.h.ế.t của ba cô vẫn chưa tỏ tường, cũng chưa biết Lý Hạo Nam rốt cuộc liên quan gì kh nhưng vì nghi ngờ nên đối với con trai , tình cảm trong cô đã ít nhiều phai nhạt.
Bản thân Tử Hân cũng kh ngốc đến nỗi kh nhận ra sự thay đổi của bé ngày nào. Đối với cô mà nói, cho dù Lý Hạo Nam là hung thủ chăng nữa thì Hạo Nhiên vẫn hoàn toàn vô tội.
Vậy nên, cô kh muốn lún sâu vào đoạn tình đơn phương này để chuốc l đau khổ khi mọi chuyện phơi bày. Còn nếu như kh tội thì cô cũng chẳng thể nào chấp nhận được.
Tình cảm cô dành cho chỉ là tình thương mến của chị dành cho đứa em trai, bởi trái tim từ lâu đã trao trọn về đàn mang tên Du Thiên Thuận.
Đường phố về khuya vắng ngắt, chỉ còn bóng đôi nam nữ cõng nhau đổ dài theo những bước chân, thi thoảng một vài chiếc xe lướt nh qua, chẳng buồn bấm còi. Điện thoại của Tử Hân đã bị bỏ quên ở nhà, còn ện thoại thì hết pin, kh còn cách nào khác để về ngoài cuốc bộ và tìm taxi.
Cơn gió đêm từ dãy núi phía xa thổi vào thành phố, mang theo hơi giá lạnh nhưng Hạo Nhiên lại cảm th ấm áp vô cùng. Cũng đã lâu lắm , kh cơ hội gần gũi cô thế này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.