Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 11: Chăm Sóc Lẫn Nhau - 1

Chương trước Chương sau

Cả hai về tới biệt thự Lý gia thì đồng hồ cũng đã ểm ba giờ sáng. Tr th đôi nam nữ đầy những máu, dì Hà lo lắng đến phát khóc.

- Ôi trời ơi, cô chủ, chủ bị làm thế này?

- Kh đâu dì, dì mang giúp cháu thau nước ấm nhé.

Nói , nh chóng cõng cô lên phòng. Dì Hà gật đầu vâng dạ, hối hả bảo các cô hầu mau mau chuẩn bị nước cho .

Nhẹ nhàng đặt Tử Hân xuống giường, Hạo Nhiên khuỵu gối quỳ bên cạnh, cẩn thận tháo từng lớp băng khỏi chân cô. đôi mày th tú khẽ nhíu lại, biết rằng cô đang đau.

- Để tự làm. – Tử Hân khẽ lên tiếng.

- Em cứ ngồi yên.

Cánh cửa hé mở, dì Hà cùng cô hầu gái rối rít bưng nước vào. Vốn cả hai định nán lại xem giúp được gì kh nhưng Hạo Nhiên bảo họ hãy về phòng ngủ, mọi việc cứ để . Tử Hân mím chặt môi, quay mặt sang chỗ khác, cố kiềm nén cơn đau rát mỗi khi miếng b thấm dung dịch sát khuẩn chạm đến chân .

- Em đau thì cứ la lên, kh cả. – trầm giọng nói.

- Cũng kh đau lắm. – Cô đáp.

Cảm giác hơi gió mát mát phả vào làn da, Tử Hân bất giác ngoảnh đầu thì th Hạo Nhiên đang nhẹ thổi vết thương cho . Theo phản xạ, cô vội rụt chân nhưng liền bị bắt lại.

- Để băng đã chứ.

- À, quên mất.

Gì chứ riêng việc sát khuẩn, thoa thuốc và băng bó thì Tử Hân c nhận là Hạo Nhiên giỏi, làm thành thục, cứ như đã được đào tạo vậy. lẽ vì học võ từ bé, chấn thương là ều khó tránh khỏi nên song song đó tự biết cách chăm sóc và xử lý mỗi khi bất cẩn khiến bản thân bị thương.

- Tử Hân, em lại xuất hiện ở đó? – Hạo Nhiên cô, thắc mắc.

- Là…là dì Hà kêu tới khuyên . Dì nói say nhưng kh chịu về.

- Xong , em ngủ . Nếu mệt thì nghỉ học một ngày, đừng cố.

- kh đâu, chủ đừng lo quá.

nhẹ gật đầu, thoăn thoắt thu dọn mớ b băng cho vào túi rác rảo bước ra. Lúc cánh cửa vừa mở, Tử Hân chợt sực nhớ, liền vội vàng gọi với theo.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- vậy? – quay đầu, tỏ vẻ khó hiểu.

- Trán của …để giúp. – Cô rụt rè đề nghị.

- Cũng được, vậy nhờ em.

Hạo Nhiên mỉm cười vui vẻ. nh như sóc, với tay l hộp cứu thương chạy lại, tiếp tục quỳ dưới chân cô.

Tử Hân nhẹ nhàng lau sạch vết máu, sát khuẩn, bôi thuốc và l băng gạc dán vết thương. Cô chăm chú tập trung vào vầng trán cao mà chẳng biết đang khiến trái tim đối diện vạn phần lỗi nhịp.

Sợ bản thân kh kiềm chế được bản năng vì đang hơi men, Hạo Nhiên vội vã gạt tay cô khỏi , gấp gáp đứng lên. Bị bất ngờ trước hành động của , cô hơi chút chửng hửng.

Khi nghe tiếng bước chân đã xa dần, cô liền chống tay bật dậy, nhảy lò cò tới khóa cửa. Tuy cô tin Hạo Nhiên sẽ kh xấu xa đến mức làm càn nhưng dù thì đề phòng trước vẫn hơn. Đối với mang tư tưởng phong kiến cổ hủ như cô mà nói, thủy chung bao hàm trọn vẹn cả tình cảm lẫn thân xác.

Chuyện hôm nay khiến Tử Hân hoàn toàn kiệt sức. Vừa nằm xuống giường, cô liền ngủ ngay. Mãi đến khi tiếng chu báo thức reo lần hai, cô mới choàng tỉnh. Vén màn ra th trời đã sáng bừng, cô vội vàng leo xuống giường, đánh răng rửa mặt, thay đồ, chải tóc, l cặp sách và tập tễnh rời phòng.

- Cô chủ. Cô chủ ăn sáng đã ạ.

Tiếng gọi của nữ hầu gái làm bước chân Tử Hân khựng lại. Liếc mắt vào phòng ăn, cô th Hạo Nhiên vẫn đang dùng bữa. Ngoại trừ đôi lúc hung hăng, mất kiểm soát khi say rượu thì bình thường nhẹ nhàng, nho nhã.

- Trễ quá , kh ăn đâu.

Cô mỉm cười đáp gọn và quay . Nhưng mới nhấc chân lên thì bỗng nghe giọng nói trầm ấm vọng ra.

- Em vào cùng ăn , lát nữa để đưa em tới trường.

Tử Hân đờ hết m giây. Đã bao nhiêu năm , theo yêu cầu giữ khoảng cách khi ra ngoài từ cô, cả hai chưa lần ngồi chung một chiếc xe đến trường, và cũng chưa lần đề nghị lại.

Nhẹ nhàng bước vào, đưa tay kéo chiếc ghế phía đối diện, cô ngồi xuống, lặng lẽ ăn nh phần của . Vừa uống cạn ly nước lọc thì chu ện thoại bỗng ngân nga. Trên màn hình hiện lên dãy số quen thuộc và kh tên.

- ăn xong . đợi bên ngoài nhé. – Tử Hân vừa nói vừa đứng lên.

Hạo Nhiên kh đáp lời. Vầng trán th minh khẽ nhíu lại, gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ bất mãn. L khăn lau miệng xong, nh chóng rời khỏi bàn.

Suốt quãng đường dài, chẳng ai nói với ai câu nào làm Lưu Nhược Bân ngồi ôm vô lăng phía trước cảm th khó thở vô cùng. Tối hôm qua, đôi vợ chồng chẳng biết khi nào cưới này chớp mắt đã bỏ chạy khỏi vũ trường, bỏ bơ vơ bị hốt lên đồn cảnh sát cùng với đám bạn của Chu Hà.

Bản thân Chu Hà cũng luồn cửa sau thoát thân. Vì hai đầu tàu đều biến mất, chỉ còn lại rơ moóc nên cùng đám đó đã thỏa thuận với nhau kh khai ra đàn của và nhận hết tội lỗi. Cuối cùng, cảnh sát để hai bên hòa giải, phạt tiền cảnh cáo thả về.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...