Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 14: Quà Sinh Nhật Muộn - 2

Chương trước Chương sau

Tr dáng vẻ vờ như cao thượng kia khuất dần về phía nhà kho, bàn tay Hạo Nhiên siết chặt, các ngón tay trắng dài đỏ ửng lên.

muốn chạy theo choảng cho gã đàn một cái nhưng kh thể vì ba đã nói rằng cũng phần trách nhiệm và phần lỗi trong cái c.h.ế.t của Du Thiên Thành cùng Lạc Tử Lâm tuy đó chỉ là tai nạn vượt ngoài tầm kiểm soát.

Vừa th Hạo Nhiên thất thểu xuất hiện, Lưu Nhược Bân vội nhảy xuống xe, chạy ra sau mở cửa. La lết m tiếng đồng hồ ngoài quán, uống hết kh biết bao nhiêu ly nước nên bụng trương lên chẳng khác nào bụng c.

- Về nhà. – nhắm nghiền mắt, cất tiếng nói ngay khi ngồi vào ghế.

Đường phố chiều tan tầm khá đ đúc, qua hết nửa tiếng, chiếc xe mới về tới nơi. Từ trên ban c tầng hai, Tử Hân nheo mắt xuống, cô hơi chút ngạc nhiên khi th Hạo Nhiên học về mà giống cày vậy. Bước chân xiêu xiêu, lảo đảo như bị vắt kiệt sức.

Ngay khi vừa ngước lên, cô lập tức lùi lại quay trở vô phòng, chăm chú đan nốt chiếc khăn quàng cổ. Năm nào cũng đan, tay nghề của cô khá lên rõ rệt, động tác nh gọn, đường len đều.

Giờ cơm đến, kh th Tử Hân, Hạo Nhiên bảo cô hầu gái lên gọi. Lát sau, cô hầu trở xuống, cúi đầu nhỏ giọng.

- Thưa chủ, cô chủ nói cứ ăn ạ, cô chủ kh đói.

cười khảy. Hình ảnh lúc trưa ở quán ven đường lại xuất hiện trong đầu khiến khó chịu vô cùng, cũng chẳng biết cô ăn món gì mà tới giờ vẫn chưa th đói.

Trời cứ thế tối dần, vì quá miệt mài đan len nên khi Tử Hân lên chiếc đồng hồ báo thức thì cũng đã hơn mười giờ đêm. Cô mỉm cười hài lòng, xếp chiếc khăn lại, nhẹ nhàng bước ra.

Bản thân cô là coi trọng lời hứa, đã hứa thì buộc thực hiện, cho dù trễ một chút cũng kh .

Sau một hồi tần ngần trước phòng Hạo Nhiên, cô đánh liều đưa tay gõ cửa. Qua m giây, tiếng ổ khóa xoay tròn và xuất hiện.

- Tặng . Tuy biết đã trễ nhưng mà…chúc mừng sinh nhật . – Cô ngập ngừng đưa chiếc khăn dâng trước mặt .

Đôi mắt Hạo Nhiên ánh lên nét cười rạng rỡ, buồn phiền bỗng chốc tan biến. Vốn cứ ngỡ cô bơ , kh ngờ cô vẫn nhớ lời hứa năm xưa.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Tử Hân, hôm nay em kh ăn tối, đói bụng làm mà ngủ?

- Tại cố đan cho xong mà. Thực ra đã đan một chiếc từ trước nhưng buổi sáng hôm sinh nhật làm đổ màu lên, vậy nên…

Tử Hân còn chưa nói hết thì Hạo Nhiên đã nắm l tay cô và dẫn từ từ xuống cầu thang, thẳng vào trong nhà bếp, ấn ngồi xuống ghế nh chóng l tạp dề mặc vào.

Đến lúc này, cô mới hiểu là làm bữa tối cho . thao tác thuần thục của , cô cứ ngỡ như trước mặt chẳng thuộc về giới thượng lưu. Cũng kh biết học nấu ăn lúc nào, lẽ vì đã lâu, cô kh còn để ý và quan tâm nhiều đến bé Hạo Nhiên nữa.

- Món nh nhất chỉ thể là mì xào thôi. Em ăn đỡ nhé. cũng kh muốn lôi hầu dậy vào lúc này.

Hạo Nhiên vừa nói vừa đặt hai dĩa mì xuống bàn. Dĩa lớn đưa cho cô, còn phần dĩa nhỏ vì lúc chiều đã dùng cơm nhưng sợ cô ăn một buồn nên mới cố ăn thêm.

- Cám ơn chủ.

Nói , cô vội cúi xuống, tập trung vào dĩa. dịu dàng cô, khẽ mỉm cười. Hạnh phúc đối với mà nói chỉ đơn giản là cô bên cạnh, cùng nhau học hành, cùng nhau làm việc, cùng nhau dạo chơi, nấu nướng, ăn cơm và cùng nhau sinh ra những đứa con xinh đẹp giống cô.

Dùng bữa xong, Tử Hân theo chân Hạo Nhiên dạo vòng qu khuôn viên biệt thự. Theo như lời nói thì ăn khuya quá nên hoạt động một chút, lát về phòng sẽ dễ ngủ hơn. Sợ thương lạnh, l chiếc khăn quà tặng choàng lên đôi vai cô.

Ánh trăng đêm trong vắt như mảnh gương treo hờ hững trên ngọn phi lao cao vút. Kh gian tĩnh lặng, chỉ thi thoảng tiếng kêu của vài con côn trùng và tiếng bước chân đôi nam nữ nhẹ khua xuống lối được lát bằng đá hoa cương.

Cơn gió xào xạc qua tán lá tạt vào làm Hạo Nhiên bất chợt ho lên m tiếng. Tử Hân , ái ngại. Con này tuy tr khỏe mạnh vậy nhưng cơ địa yếu, trái gió trở trời liền cảm lạnh ngay. Còn thêm phần nếu như ngày nào mà kh đổ mồ hôi thì y như rằng sẽ phát sốt, vậy nên cứ luyện võ thường xuyên.

- Chúng ta nh vào nhà , sẽ bị nhiễm lạnh mất. – Cô vừa nói vừa tháo chiếc khăn xuống, nhón chân và quàng vòng qu cổ .

Khoảng cách thật gần cùng hương thơm th khiết làm trái tim xao xuyến, chẳng thể kiềm nén tình cảm trong tim, vươn tay kéo Tử Hân ôm vào lòng. Bị bất ngờ nhưng cô nh chóng l lại bình tĩnh, cố đẩy ra.

- Một chút thôi Tử Hân. Cho ôm em một chút thôi.

Giọng nói tựa lời cầu xin tha thiết khiến Tử Hân kh thể cứng lòng từ chối. Đôi tay mảnh khảnh nhẹ nhàng vỗ về trên tấm lưng rộng. Suy cho cùng, Hạo Nhiên cũng đáng thương. Cô thầm nhủ bản thân ráng chịu đựng thêm một năm nữa, đợi khi cô và Thiên Thuận tốt nghiệp thì sẽ xin Lý Hạo Nam hủy bỏ hôn ước này.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...