Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 15: Đền Ơn Ân Nhân - 1

Chương trước Chương sau

Buổi sáng ngày cuối tuần, Hạo Nhiên tr thủ dậy sớm nhưng vẫn là trễ hơn Tử Hân. Vừa vào phòng ăn, đã th cô đang ngồi đó, lặng lẽ bấm ện thoại.

Sau cái hôm cùng nhau dạo, hơn nửa tháng nay, mối quan hệ giữa cả hai phần được cải thiện. Cô kh còn tỏ vẻ lạnh lùng, ngó lơ nữa, những cuộc trò chuyện theo đó cũng nhiều hơn.

Nghe tiếng bước chân nhẹ đến gần, Tử Hân vội ngước lên, ngón tay cô vội vã ấn nhẹ vào bàn phím khiến màn hình trở nên tối thui.

- ăn thôi. – Hạo Nhiên vừa nói vừa kéo ghế ngồi xuống.

Miếng bánh trên tay mới vơi được một nửa thì tiếng chu ện thoại trên phòng khách réo vang. Nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện của dì Hà, Hạo Nhiên cũng đoán được gọi tới là ai.

- Ba cháu kh dì? – cất tiếng hỏi khi dì Hà vừa cầm bình sữa rót thêm vào chiếc ly đã gần cạn hết.

- Dạ đúng thưa chủ. Ông chủ nói đầu tuần sau sẽ về và hỏi thăm xem ở nhà xảy ra chuyện gì kh.

Nói , dì Hà tủm tỉm lui vào trong bếp. Hạo Nhiên đưa mắt sang Tử Hân, th vầng trán cô hơi nhíu lại, đôi môi hồng khẽ nhếch lên. Nếu như đoán kh lầm thì lẽ cô đang cười, một nụ cười hiếm hoi, ít nhất là đối với .

- Tử Hân, em đang cười ?

- Kh . – Cô đáp gọn.

- Rõ ràng như vậy mà, rốt cuộc em cười vì ều gì?

- chỉ đang nghĩ, nếu như thật sự ở nhà chuyện thì dì Hà cũng kh nói với chủ tịch đâu. Trừ phi là bay luôn cái nóc nhà.

- Chân của em…

- Đã khỏi hẳn .

nhẹ gật đầu, nhét vội mẩu bánh cuối cùng vào miệng. Chuyện xảy ra hôm sinh nhật đến bây giờ trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai cảm giác tội lỗi vì đã làm tổn thương cô.

Tuy cô chỉ buột miệng nói và hoàn toàn kh suy nghĩ gì nhưng đối với thì đó chẳng khác nào lời trách móc.

Uống xong ly sữa, Hạo Nhiên nh chóng rời bàn ăn. Ra tới cửa chính thì th Lưu Nhược Bân đã đến. để xe máy của trong ga ra chạy lại phía l chìa khóa.

Sau khi lùi xe vào tận nơi, nhảy xuống mở cửa đứng chờ. cái bộ dạng của , Hạo Nhiên cũng chẳng biết miêu tả thế nào cho .

Đã hơn một lần nói đừng câu nệ thân phận, cửa xe cứ để tự mở, tự lên, tự xuống nhưng là kh chịu, cứ thích tỏ vẻ trịnh trọng giống kiểu m tay vệ sĩ trong phim.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khổ nỗi đâu cái khí chất lạnh lùng, trang nghiêm như họ thành thử tr kiểu ruộng chẳng ra ruộng, nhà cao tầng chẳng ra nhà cao tầng, quê chẳng giống quê mà thành phố thì càng kh giống.

Lưu Nhược Bân lái xe vòng vèo hết m ngã đường và dừng lại trước một con hẻm nhỏ. Hạo Nhiên đưa mắt liếc bên ngoài, đúng là đường quá hẹp, xe chẳng thể nào mà chui lọt. Thế là, cả hai đành leo xuống, cuốc bộ vào.

Đứng trước căn nhà nhỏ đã cũ và phần lụp xụp, Hạo Nhiên dượm bước tới lui một hồi đưa tay gõ hai tiếng. Chỉ một lát sau, mùi hương thoang thoảng hôm trước nhẹ nhàng bay đến và cô vũ nữ mở cửa bước ra, nhẹ nở nụ cười.

- Chào .

- Chào cô. nói sẽ gặp cô đúng kh? Xin lỗi vì đã để quá lâu. Thời gian này tập trung ôn thi nên chẳng đâu được. – Hạo Nhiên lịch sự đưa tay về phía trước.

- Cách hai tuần chứ m mà, lâu gì đâu. – Cô thẹn thùng bắt tay .

- Xưng hô thế nào nhỉ? chỉ biết ở vũ trường mọi gọi cô là Mila.

- tên Lâm Tử Hương, cứ gọi là Tử Hương.

- Vậy làm lại nhé. Chào Tử Hương, tên Lý Hạo Nhiên, cô cứ gọi là Hạo Nhiên.

Ánh mắt Tử Hương thoáng chút bối rối, trái tim cơ hồ muốn nhảy tung khỏi lồng ngực. Cô khẽ mỉm cười mời cùng Lưu Nhược Bân vào nhà lui xuống bếp pha trà.

Lưu Nhược Bân tới lui, quan sát khắp phòng. đưa tay chọc cái bập bênh bằng gỗ bé xíu đặt trên giá sách. Qua hết m phút, Tử Hương bưng khay nước trở lên, nhác th Lưu Nhược Bân đang nghịch món quà lưu niệm, cô vui vẻ cất tiếng.

- Đó là do các em ở trại trẻ mồ côi làm đ.

- Trẻ mồ côi? Vậy cô là trẻ mồ côi à? – Lưu Nhược Bân nh miệng hỏi.

Đợi mãi chẳng nghe câu trả lời, cảm giác như bốn con mắt đang chằm chằm sau lưng nên rón rén quay lại. Lúc này, mới nhận th miệng nh hơn não, phát ra câu hỏi ban nãy thật là quá vô duyên.

- xin lỗi, chỉ tiện miệng…- rụt rè giải thích.

- Kh cả, nói đúng mà. lại uống nước .

Ấm trà cứ thế vơi dần theo cuộc trò chuyện. Hạo Nhiên im lặng lắng nghe Tử Hương trần tình về cuộc đời cũng như c việc hiện tại. Càng nghe, càng khâm phục ý chí và nghị lực của cô gái mồ côi này.

Theo như lời Tử Hương kể thì ngay từ lúc mới sinh ra, cô đã là đứa trẻ kh cha kh mẹ, lớn lên trong trại mồ côi ở một ngôi làng heo hút nằm dưới tỉnh D. Năm mười bốn tuổi, cô rời khỏi mái nhà chung đó, đến tỉnh J tìm kiếm tương lai.

Kh bằng cấp và kinh nghiệm gì nên Tử Hương chỉ thể xin vào bưng bê, rửa chén cho các quán nhậu. thì cô may mắn quen biết với quản lý hiện giờ của vũ trường New Square, ta bảo cô dáng đẹp nên khuyên cô học múa cột và đưa về đó làm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...