Sao Băng Qua Trời
Chương 149: Đóa Hoa Xương Rồng - 1
Gió chiều lồng lộng thổi vạt váy lụa phía trước bay phất phơ. Hạo Nhiên cất bước chậm rãi sau lưng con gái.
Dù hỏi đã xảy ra chuyện gì mà tr cô khác lạ thì Tử Hương vẫn kh bày tỏ, chỉ đáp đơn giản muốn cùng chơi vài tiếng như đôi bè bạn bình thường.
- Hạo Nhiên, chúng ta ăn bánh nướng nhé. – Tử Hương vui vẻ quay đầu , nháy mắt đề nghị.
- Được, bánh nướng ngon mà.
Nói , Hạo Nhiên nh chóng tiến gần, ga lăng móc ví trả tiền, l bánh đưa cho Tử Hương và cùng nhau ăn ngon lành. Còn chưa nuốt xong miếng bánh, cô lại chỉ tay sang hướng đối diện.
- Hạo Nhiên, bên kia bán thịt xiên nướng vị đậm đà lắm, dẫn qua đó mua nhé.
- Ừ. Cô thích ăn gì sẽ mua n.
- Thật ? - Tử Hương cảm động hỏi.
nhẹ gật đầu, nở nụ cười hiền. Trực giác cho biết cô gái này đang vướng chuyện lấn cấn trong lòng. Bản thân tình cảm với Tử Hương nhưng chỉ là cảm th, khâm phục, hoàn toàn đâu yêu đương.
Một cô gái mồ côi đầy chí cầu tiến, luôn mạnh mẽ vươn lên đương đầu cuộc sống để tìm kiếm tương lai tựa cây xương rồng gai góc mọc giữa sa mạc khô cằn khiến bất kỳ đàn nào bắt gặp cũng đôi chút động lòng trắc ẩn.
Sau khi thưởng thức các món ăn đường phố dân dã, cả hai sóng bước trở ra. Lúc ngang cửa hàng bán đồ trang sức, Hạo Nhiên tinh ý nhận th Tử Hương ngắm sợi dây chuyền đeo trên giá đỡ với đôi mắt thích thú mặc dù cô chỉ lướt ngang qua.
- Cô kh để đưa về mà muốn gọi taxi ? – dịu giọng hỏi.
- Vâng, hôm nay thật sự cám ơn nhiều lắm. còn hẹn bạn nữa. Lâu lâu nghỉ phép một ngày tận dụng chứ. – Tử Hương cười giả dối.
- Tử Hương, dẫu chuyện gì thì cô hãy luôn mạnh mẽ nhé. Trong mắt , cô tựa cây xương rồng, bền bỉ và mang sức sống mãnh liệt.
- Vậy… thích xương rồng kh? – Cô ngập ngừng hỏi.
- yêu hoa xuyên tuyết.
Hạo Nhiên dứt lời, chiếc taxi cũng vừa trờ tới. lịch sự mở cửa cho cô ngồi vào, vẫy tay chào tạm biệt và gấp gáp trở lại xe . kh biết giây phút quay lưng, cô gái đáng thương kia liền bật khóc nức nở.
Giọt nước mắt long l trong suốt rơi lã chã thấm ướt vạt váy lụa mềm. Tử Hương khóc vì hạnh phúc lẫn tủi thân.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô đã thực hiện được mong ước của , cùng Hạo Nhiên sóng đôi dạo phố dẫu chỉ một đoạn ngắn, cùng ăn những món bình dân cô thích như huyễn hoặc bản thân rằng đang chiều chuộng cô.
lẽ mai đây, mộng ước chung mái nhà che đầu với sẽ thành hiện thực nhưng là theo hướng khác thôi. Gạt đôi dòng lệ, cô rút ện thoại gọi Lý Hạo Nam, hẹn gặp .
Lúc này, ở biệt thự Lý gia, Lý Hạo Nam mừng y hệt trúng số, vội vàng quẳng luôn sổ sách, diện đồ vuốt tóc bảnh tỏn bảo Ca sang l xe rước .
Khi Lý Hạo Nam sầm sập lao xuống cầu thang thì Tử Hân cũng vừa ngoài vườn trở vô. Th gần đến giờ cơm tối mà còn rời nhà, cô ngạc nhiên, khẽ cất tiếng.
- Ba kh dùng cơm ạ?
- Ừ, ba hẹn, con cứ ăn nhé. Hạo Nhiên rốt cuộc đâu chưa về nhỉ?
- gặp bạn ạ, chắc ăn bên ngoài luôn.
Nghe con dâu trả lời, vị chủ tịch chỉ gật đầu và lẹ làng hướng ra phía cửa vì Ca đã lái xe tới đậu ngay dưới bậc tam cấp.
Tử Hân ngơ ngác dõi theo, cô th hơi lạ, trước đây, chưa từng chứng kiến bộ dạng này của , giống kiểu đang vướng lưới tình yêu. Lẽ nào tại con trai đôi cặp nên buồn, muốn bước thêm bước nữa hay gì.
- Cô chủ dùng cơm luôn ạ.
Tiếng cô hầu gái cất lên hại Tử Hân giật thót, đưa tay ôm ngực, thời gian gần đây, chẳng hiểu cô cứ hay bị hồi hộp, chắc do làm chuyện ác nên tâm kh tịnh, thành thử mới dễ hoảng hốt.
Tr cô hầu trẻ tái mặt vì lo lắng, Tử Hân xua tay cười thật tươi trấn an, ý bảo bản thân vẫn ổn mau mắn nhấc chân. Tối nay cha con họ Lý vắng nhà cả, chỉ mỗi cô độc chiếm cái bàn ăn thịnh soạn. Như vậy thoải mái hơn, khỏi nhỏ nhẹ, ý tứ.
Ấy mà, niềm vui xíu xiu của nữ chủ Lý gia tương lai kéo dài chẳng tày gang. Ngay khi Tử Hân vừa cầm đũa thì Hạo Nhiên kh biết về từ bao giờ, xộc thẳng luôn vào và kéo ghế ngồi sát cạnh bên.
- Ba đâu em?
- Ba bảo hẹn bạn ăn cơm. – Tử Hân đáp.
- May về kịp, kh lát nữa bị ăn một . – Hạo Nhiên vui vẻ nói.
- chưa ăn à? – Cô , dò hỏi.
- . về ăn với em mà.
Hạo Nhiên ân cần gắp thức ăn bỏ vô chén cho vợ . Tử Hân giả lả cười cười, đón nhận sự chăm sóc của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.