Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 150: Đóa Hoa Xương Rồng - 2

Chương trước Chương sau

Tuy kêu chưa ăn nhưng m phút để ý, cô biết đã nói dối, bởi lẽ ăn được nhiều như bình thường, mỗi món động đũa vài miếng, cố tình nhai chậm, kéo dài thời gian chờ cô.

Khoảnh khắc này, Tử Hân th thật nực cười, cô đâu thật lòng đối đãi , vì bức bối khi dối gạt chứ, bầu kẻ bí, giống nhau cả thôi.

Trước đây cô nào hay thích nuôi mèo bên ngoài, cá rô cũng tiếc, cá diếc cũng muốn, đàn muôn thuở luôn tham lam.

Nhưng tính ra vậy cũng tốt, nơi giải quyết nhu cầu, cô sẽ cầm cự được tới ngày đoạn tuyệt quan hệ. Dù rằng nghĩ thế, lòng cứ khó chịu vô cùng.

Cứ tưởng tượng đôi môi kia hôn phụ nữ khác xong lại bám dính vào , cô th tởm lợm, thiếu ều muốn nôn ngay tại chỗ.

- Ăn tạp. – Tử Hân lầm bầm nuốt ngược cơn giận.

- Em nói gì? – Hạo Nhiên thò lõ mắt vợ, đôi đũa trên tay tạm ngưng, kh gắp nữa.

- À. Em nói…em thích ăn Tapas, đúng , là…Tapas.

Cô nh nhảu lấp liếm, cúi đầu gắp l gắp để. Hạo Nhiên hết nhịn nổi, phì cười. Xem bộ, nên đưa vợ dạo chơi nhiều chút. Sau một ngày tung tăng, cô như trở lại dáng vẻ đáng yêu ngày xưa.

Kết thúc bữa ăn, cả hai dắt nhau về phòng. Hạo Nhiên tới lui hồi lâu mới vào tắm gội.

Chờ khuất bóng, Tử Hân đẩy cửa tiến ra ban c hóng gió. Tiết trời tối thu se sắt lành lạnh, cái lạnh khiến lòng thêm vương vấn, bâng khuâng.

Mãi thẩn thơ ngóng tr dãy núi phía xa xôi mà cô chẳng hay biết Hạo Nhiên đã tắm xong tự bao giờ. Khi vòng tay ấm áp luồn nhẹ tới, siết l thắt lưng thì cô mới quay về thực tại, tâm hồn ngừng treo trên đọt cây.

- Trời đêm nay nhiều quá. Tử Hân à, ánh mắt em còn lấp lánh hơn ngàn tinh tú .

Dứt lời nịnh bợ, Hạo Nhiên dịu dàng tựa cằm lên cổ Tử Hân, cùng ngắm trời, hóng gió. Hơi thở nhè nhẹ mang hương nam tính phả qu vành tai khiến cô sởn hết da gà, muốn vùng thoát khỏi, ều, nghĩ kỹ lại thôi.

Nếu làm quá kiểu gì cũng chất vấn, lỡ ên khùng xách cô quẳng lên giường e càng khốn đốn hơn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khung trời đầy nhấp nhánh ở trên tòa nhà cao nhất tỉnh J khó rõ bởi lẽ ánh sáng của ện quá nhiều đã che mờ tất cả.

Lý Hạo Nam ân cần chăm sóc Tử Hương từng ly từng tý, từ thức ăn cho đến thức uống. Lúc cô chủ động hẹn gặp mặt, cảm giác bản thân như trẻ lại.

Tuy giấc chiều cô bảo chuyện cần nói nhưng tận thời ểm này vẫn chưa nghe cô mở miệng. Đang định thắc mắc thì đối diện bỗng cất tiếng trước.

- Chủ tịch, chuyện hôm ngài đề nghị, bây giờ đồng ý muộn chăng?

Câu hỏi thốt lên từ đôi môi mọng khiến trái tim Lý Hạo Nam một phen nhảy múa. Hai năm trời, kiên nhẫn lui tới Kingdom chờ đợi, hiện tại đã nhận được câu trả lời ưng ý .

- Kh muộn, Tử…Tử Hương à, vậy…em…em chấp nhận ở bên ư? – Lý Hạo Nam lắp bắp.

- Vâng, suốt hai năm ròng, nhận th chủ tịch là tốt, mong rằng quãng đời sau thể nương thân nhờ ngài. – Cô cúi đầu, đôi bàn tay bấu chặt vào nhau.

- Em yên tâm, biết em chịu nhiều ều tiếng khi làm vợ nhưng tuyệt đối chẳng để em thiệt thòi.

Vị chủ tịch xúc động nghẹn ngào, nhẹ nhàng nắm l bàn tay mảnh mai lạnh ngắt, run rẩy mà trấn an. Ông tự hứa sẽ yêu thương, nâng niu cô gái bé nhỏ này hết khả năng.

Cuối cùng, gần cuối đời, đã thể lần nữa ôm trọn hạnh phúc riêng .

Ra khỏi nhà hàng trên cao, Lý Hạo Nam lập tức đưa Tử Hương xuống trung tâm mua sắm ở tầng dưới, bảo nhân viên chọn giúp cô những mẫu trang phục lẫn trang sức mới nhất.

Thế là, trong phút chốc, cô gái mồ côi nghèo nàn Tử Hương bỗng chốc biến thành nàng Lọ Lem đời thực.

cô vụt sáng lộng lẫy, sang trọng đúng chuẩn phu nhân cao quý, Lý Hạo Nam trầm trồ khen ngợi. Tuy muốn thể hiện hành động thân mật nhưng lo ngại cô chưa quen nên lịch sự giữ kẽ, kh dám xô bồ, rủ rê mà chở thẳng về nhà.

Suy cho cùng, để mọi thứ xảy đến tự nhiên nhất vẫn hay hơn. Thầm nghĩ dẫu sớm muộn cô cũng thuộc quyền sở hữu của .

Rời bỏ kh gian xa hoa, quay lại căn nhà chật hẹp. Tử Hương gục xuống, bật khóc nức nở. Cơn đau cứ mãi nhói trong tim từ chiều tới tận lúc này.

Quãng thời gian Hạo Nhiên kh ghé qua, cô nhớ nhung hao gầy thân xác, hơi thở cũng như bị ai rút cạn. Những tưởng cứ vậy mà cố gắng sống tiếp thì bỗng xuất hiện và khiến cô chẳng thể làm khác hơn. Đây là cách duy nhất để cô thoi thóp tồn tại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...