Sao Băng Qua Trời
Chương 17: Từ Thù Hóa Bạn - 1
Liếc đồng hồ th mới mười một giờ trưa, Hạo Nhiên bảo Lưu Nhược Bân ghé vào tiệm thuốc đ y để mua vài thang bổ m.á.u xong hãy về nhà. Bà chủ tiệm vừa hốt thuốc vừa ngắm và cứ xuýt xoa trầm trồ mãi.
- Con nhà ai mà đẹp trai thế kh biết? Này , bạn gái chưa? cô cháu gái…
- Cháu vợ ạ. – Hạo Nhiên đáp vội, cắt ngang câu nói nửa chừng.
Gương mặt bà chủ hiện rõ nét thất vọng, cột m thang thuốc lại với nhau đưa cho Hạo Nhiên. nh chóng trả tiền và cất bước quay ra.
Chiếc xe đã rời từ lâu nhưng bà cứ đứng tiếc rẻ mãi. Thầm nghĩ tuổi trẻ thời hiện đại, còn giàu thế kia mà lại kết hôn sớm thế kh biết, lẽ nào là vì một lần lầm lỡ chăng.
Ngước bầu trời, th mây đen đang ùn ùn kéo tới, Lưu Nhược Bân cố chạy thật nh. Tới ngã tư, vì tr đường trống và đèn vẫn chưa chuyển sang màu đỏ nên nhấn ga vọt lẹ.
Xui xẻo cho cả hai, vừa hết nửa phần đường thì bỗng đâu xuất hiện một chiếc xe cũ xì, bùn đất lấm lem đang lao với tốc độ bàn thờ về phía họ. Lưu Nhược Bân hốt hoảng, vội vàng đánh lái đạp tg. Thế là, con xe xịn quay một vòng, lết bánh.
- chủ, kh chứ?
Lưu Nhược Bân quên cả bản thân đang bị đau, hối hả tháo dây an toàn, nhảy khỏi xe, mở cửa, kéo Hạo Nhiên ra ngoài. Tuy hai xe kh t trúng nhau nhưng chủ nhân của nó tự va vào ghế, vào cửa thành thử bầm dập cả .
- kh , hơi choáng chút thôi.
Hạo Nhiên vừa nói xong thì cái xe kia cũng vừa trờ tới sát bên chứ kh hề bỏ chạy. Cả và Lưu Nhược Bân đều trố mắt ngạc nhiên khi th bước xuống chẳng ai xa lạ mà chính là Chu Hà, con trai cả của đồn trưởng đồn cảnh sát Chu Dân.
Lưu Nhược Bân đang xót chủ, tr th bản mặt mà thịt mất đâu hết chỉ còn trơ cái khung xương quai hàm của Chu Hà liền kh nhịn được cơn giận, mắng té tát.
- lái xe kiểu gì thế hả? Chưa bằng ? Hay là mắt mờ nên kh th đèn tín hiệu? Dùng cái xe cùi xem mạng cũng cùi như nó vậy.
Trái với vẻ hung hăng, coi trời như ngọn rau má hôm trước, Chu Hà của ngày hôm nay chẳng biết bị vong nữ nào dựa mà đột nhiên hiền dịu hẳn. rối rít nhận lỗi, xin lỗi sờ soạng, xoắn xuýt hỏi han xem Hạo Nhiên bị làm kh.
- Cũng chẳng gì nghiêm trọng. – Hạo Nhiên vừa nói vừa hất tay ra.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Hạo Nhiên à, m ngày sau đến vũ trường để gặp chú nhưng kh th. Chuyện hôm đó và hôm nay, thật lòng xin lỗi chú.
- quên , .
Dứt lời, Hạo Nhiên toan trở vào trong xe, nhưng mới mở cửa thì Chu Hà mau mắn chộp tay giữ lại.
- th chú va đập kh nhẹ, ở nhà hũ rượu thuốc gia truyền quý hiếm, thể trị nội thương và nh chóng làm tan m.á.u bầm. Hay là, chú theo về l một ít mà dùng.
- muốn biết lý do vì thay đổi như vậy? – Hạo Nhiên nghi ngờ hỏi.
Bằng giọng nói hơi chút nhục nhã, Chu Hà kể rõ ngọn ngành. Rằng buổi sáng sau cái đêm đại náo New Square, ngay khi từ đồn trở về, ba đã dũa cho một trận te tua tơi tả và bắt tìm Hạo Nhiên để xin tha lỗi bởi th chiếc xe mà Lưu Nhược Bân cầm lái dán logo của Nam Thành.
- Hôm nay vào thăm rẫy, về tới đây lại xém đụng chú, coi như trong rủi may. – Chu Hà cười cười, nhỏ giọng.
- Đám lâu la tụi đâu nói tên , làm mà ba biết được? – Lưu Nhược Bân kho tay lên ngọn cây, khinh khỉnh.
- Sau khi rời thì bọn đàn em nghe ba dụ ngọt nên phản bội , chúng khai tuốt tuồn tuột hết luôn.
Tiếp đó, Chu Hà ra sức dụ dỗ Hạo Nhiên ghé rẫy nhà dùng bữa cơm gọi là hòa giải. Ban đầu, quyết liệt từ chối nhưng sau một hồi nghe lải nhải, ỉ ôi thì cũng xiêu lòng, nghĩ bụng thêm một bạn bớt một kẻ thù và đã đồng ý.
Đường dẫn vào khu rẫy nhà họ Chu xa tít mù xa. Vì là đường đất, lại đang mưa nên khá lầy lội. Bây giờ, Hạo Nhiên mới hiểu lý do Chu Hà xách cái xe sắp hết hạn dùng làm phương tiện di chuyển.
Ở đây, dân chủ yếu trồng cải và nuôi ong, nhà Chu Hà cũng kh ngoại lệ, bảo ba làm thêm cho vui với để khi nào áp lực mệt mỏi còn chỗ mà lui tới xả tress.
Đến nơi, Chu Hà hí hửng mời Hạo Nhiên cùng Lưu Nhược Bân vào nhà hối thúc bà cô tr rẫy và nhóm làm vật gà chuẩn bị cơm trưa. Thế là, cả đám vội vàng vắt chân lên cổ, rượt gà, bắt gà, làm thịt.
Từ trước tới giờ, ngoại trừ cơm dì Hà nấu ra thì Hạo Nhiên toàn ăn ở nhà hàng sang chảnh. Hôm nay được đổi gió vào chốn heo hút này thưởng thức gà thả vườn, uống rượu tự ngâm và ngắm mưa rơi đầu hè, cảm giác vô cùng thích thú.
Cả hai cứ thế, chén chú, chén mãi đến chiều liêu. làm c đã về hết, chỉ còn mỗi bà cô già.
Lưu Nhược Bân vì lái xe nên kh uống, ngồi chờ hoài thì đ.â.m mệt, leo luôn lên chiếc võng gần đó ngủ ngon lành.
Chưa có bình luận nào cho chương này.