Sao Băng Qua Trời
Chương 18: Từ Thù Hóa Bạn - 2
- Thân làm cảnh sát mà lại ghẹo dân đánh dân, cũng thật là…- Hạo Nhiên gật gù trách móc.
- Thôi, chú đừng nhắc nữa, hôm đó bị bạn gái cắm sừng, buồn bực quá thành thử mất kiểm soát. – Chu Hà cất giọng nhựa nhựa, ợ tới ợ lui.
Bóng chiều lảng vảng trôi, bóng tối cứ thế lan dần, mưa rơi ngày càng nặng hạt, dường như chẳng muốn tạnh. Cơn gió mang theo hơi giá lạnh của những giọt nước thiên nhiên từ trời làm Hạo Nhiên bất giác nhớ Tử Hân đến tê tái cõi lòng.
Cứ mỗi lần thi xong là cô ốm hẳn, chẳng khác nào tàu lá chuối bay trong gió. Còn một năm nữa thôi, cô sẽ ra trường. Bản thân cũng mong ngóng ngày , bởi vì ngay khi cô tốt nghiệp, lập tức xin ba tổ chức hôn lễ cho cả hai.
Uống cạn ly rượu cuối cùng, Hạo Nhiên đứng lên chào tạm biệt Chu Hà. Nhưng lúc này, tay cảnh sát đã say quá nên cứ cố gắng níu kéo ngồi thêm chút nữa.
- Hết rượu , để hôm khác . – Hạo Nhiên hạ giọng.
- Thêm… hai ly nữa thôi. Để … chạy lại… nhà lão nấu rượu đằng đây mua… thêm một ít. Chú đợi …đợi .
Vừa nói, vừa lọ mọ tìm cái ô nhưng mãi kh th. Sợ Hạo Nhiên chờ lâu, túm luôn bộ áo mưa treo ngoài mái hiên, gấp gáp mang vào.
chẳng biết xỏ thế nào mà hai chân vô chung một ống. Sau khi nhảy tưng tưng vài cái như thể nhảy bao bố thì ngã sắp mặt vào vũng nước lênh láng trước sân.
Hạo Nhiên đang trong cơn say, th Chu Hà đầm đất liền tỉnh hẳn, vội vàng chạy ra đỡ . Khốn nỗi, mới tới bậc tam cấp thì bị trượt nước, thế là thay vì giúp bạn, lại hại bạn, khiến cho Chu Hà mới ngóc đầu khỏi đất đã bị bẹp xuống, bất tỉnh nhân sự.
Lúc này, Lưu Nhược Bân cũng vừa tỉnh giấc, tr th hai ấm bò toài ngoài mưa, hoảng quá, rối rít lao tới giúp đỡ.
Bà cô đang ở dưới bếp, nghe tiếng la hét nên hối hả vọt lên xem. Chu Hà nhắm nghiền hai mắt, gọi mãi vẫn kh th dậy, bà khóc luôn một dòng s.
- Nh lên Mập, đưa tới bệnh viện. – Hạo Nhiên cất tiếng giục.
Lưu Nhược Bân vâng dạ cúi xuống, cùng chủ khiêng Chu Hà ra xe. Bà cô cũng quẳng luôn cái nhà, kh buồn coi nữa, theo ngồi cạnh thằng cháu.
Xe chạy đâu tầm nửa tiếng thì tới một bệnh viện nhỏ. Các bác sĩ th phụ nữ khóc dữ quá, cứ ngỡ bệnh nhân sắp c.h.ế.t đến nơi, liền nh chóng thảy Chu Hà lên băng ca, đẩy ngay vào phòng cấp cứu.
Sau một hồi kiểm tra, bác sĩ kết luận Chu thiếu gia hoàn toàn bình thường, còn việc vì đến giờ vẫn chưa tỉnh là do say quá nên ngủ thôi. Nghe vậy, mọi đều thở phào nhẹ nhõm, khiêng ra và chở vô lại trong rẫy.
- Cô ơi, cháu thật sự xin lỗi, hôm nay phiền cô quá. – Hạo Nhiên cúi đầu, nhỏ giọng.
- Kh cả. Chỉ là tai nạn nhỏ. Sau này, khi nào thời gian thì cùng Chu Hà ghé vào chơi. Từ đó giờ, đây là lần đầu nó đưa bạn đến đây.
- Vâng. Cháu chào cô, cháu xin phép về ạ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hạo Nhiên cúi đầu lần nữa cùng Lưu Nhược Bân rảo bước ra xe. Kết thúc một ngày dạo chơi, tài xế vẫn sạch bong sáng bóng còn chủ của thì lấm lem như con trâu đầm dưới ruộng lên.
- Chu Hà đứng mà ngã ghê thế chủ? – Lưu Nhược Bân thắc mắc.
- đưa hai chân vào một ống quần. – Hạo Nhiên trả lời tỉnh rụi.
- Ôi trời, ta tưởng đang mặc váy à? – cười sặc sụa.
- Chắc tính làm nàng tiên cá bơi cho lẹ, sẵn vũng nước đó.
Nói xong, bản thân Hạo Nhiên cũng chẳng nhịn được, bật cười lớn, vừa cười vừa nhắc nhở Lưu Nhược Bân tập trung cầm lái đàng hoàng.
Vừa qua cổng đã th dì Hà cùng Tử Hân đang đứng trước cửa chính ngóng ra. Trong lòng Hạo Nhiên chợt dâng lên niềm xúc động.
Đỗ xe xong, Lưu Nhược Bân nh nhảu nhảy xuống, l ô che cho vào tận nhà.
- chủ bị làm vậy? – Dì Hà lo lắng .
- Cháu kh cả. Cháu về phòng đây, buồn ngủ quá.
cười nhẹ thẳng một mạch lên cầu thang. Tử Hân ái ngại tr theo, dù đôi mắt chỉ liếc sơ nhưng cũng đủ cho cô th các vết bầm trầy giống như va đập ở tay và cả trên mặt .
- Hình như chủ đánh nhau với ai thì .
Tử Hân quay sang dì Hà, nói khẽ. Vừa lúc này, chiếc ện thoại trên tay khẽ rung. Th số gọi đến là Thiên Thuận, cô nh chóng trở về phòng. Đầu máy bên kia, giọng dịu dàng như khúc nhạc trầm trong mưa.
- Em đang làm gì vậy?
- Ờ, em dọn lại tập sách. Hết năm học .
- Tử Hân, bên thám tử mới báo với , họ đã tìm được đàn lái thuyền năm đó. Ngày mai em với được kh?
- Đương nhiên em chứ.
- Vậy hẹn gặp nhau ở bến xe buýt nhé.
Sau tiếng tút tút vang lên, Tử Hân khẽ thở dài, thẫn thờ tiến về phía cửa sổ, vén tấm màn che. Trong lòng bộn bề những nghĩ suy, trái tim dường như đập nh hơn vì sợ.
Nếu Lý Hạo Nam thật sự là kẻ sát nhân thì bước tiếp theo, cô và Thiên Thuận biết làm gì đây, còn Hạo Nhiên nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.