Sao Băng Qua Trời
Chương 171: Cứu Kẻ Thù - 1
Buổi sáng tại quầy lễ tân, các nhân viên xầm xì bàn tán vì th thừa kế Nam Thành xuất hiện với bộ dạng hốc hác, soái khí của cũng biến đâu mất hết trơn, chỉ còn hình ảnh một chồng vợ nhập viện.
Hạo Nhiên thẳng lên tầng trên, vào gặp Lý Hạo Nam. Hai nhà Lý, Dương thâm tình xưa giờ khá tốt. Dương Ân làm lỗi mà ba vẫn giữ Dương Mỹ Tr lại c ty. Cô xin nghỉ việc thì đẩy sang c tác bên Hưng Thuận.
Vì vậy, nghĩ nên báo ba một tiếng trước lúc quẳng cô vô tù bóc lịch.
- Ba. – Hạo Nhiên khẽ cúi đầu chào.
- Ừ. con đến đây, kh chăm vợ à? – Lý Hạo Nam vừa hỏi vừa xếp gọn mớ hồ sơ mới ký.
- Con ều tra ra đứng sau vụ tai nạn là Dương Mỹ Tr.
Nói , Hạo Nhiên đặt xấp ảnh Lưu Nhược Bân chụp được cũng như mở đoạn băng ghi âm lời thú tội của Phùng Vận. Tiếp đó, cho hay luôn rằng sẽ tố cáo và đưa Dương Mỹ Tr vào làm bạn cùng song sắt.
- Con nói trước với ba vậy, ba kh cản con chứ? – thu lại mớ bằng chứng, nhẹ giọng hỏi.
- Tùy con thôi Hạo Nhiên, con đòi c bằng giúp vợ con là đúng, ba ngờ đâu một cô gái giỏi giang như Mỹ Tr đột nhiên n nỗi.
Chỉ cần câu đồng ý từ Lý Hạo Nam, Hạo Nhiên lập tức cúi chào, xoay toan bước . Nhưng chỉ vừa nhấc chân thì chu ện thoại đột ngột réo vang.
Th gọi là Dương Mỹ Tr, liền bắt máy xem cô muốn diễn gì.
- , chị Tử Hân thế nào ạ? Em định đến thăm mà chưa thu xếp được c việc. – Giọng nữ bên kia lộ vẻ lo lắng lẫn quan tâm.
- Mỹ Tr, cô thật khéo múa. Vợ xảy ra chuyện chẳng nhờ cô ban ơn cho à? Phùng Vận, cái tên này cô nghe quen chứ? Cô cứ chuẩn bị nhé, sẽ bắt cô trả giá.
Dứt câu, liền tắt ện thoại, quay đầu Lý Hạo Nam, chờ đợi. Lúc này, ngay phòng kinh do c ty Hưng Thuận, Dương Mỹ Tr tái mặt, toàn thân lạnh toát, run rẩy.
Cả đỗi sau, cô cố l bình tĩnh, nhấn số cầu cứu Dương Ân, kể rõ đầu đuôi sự tình.
Nghe con gái khóc lóc, than van, Dương Ân suýt chút đột quỵ. Dương Mỹ Tr mượn ai cái lá gan to tới mức dám lên kế hoạch g.i.ế.c , còn là Hạo Nhiên hết lòng yêu thương nữa.
Nhưng nói gì thì nói, con dại cái mang, đều tại vợ chồng nu chiều khiến cô hư hỏng, đâu đành lòng trân mắt con ra vành móng ngựa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Đừng khóc, để ba mặt dày cầu xin chủ tịch tác động xem .
Trấn an Dương Mỹ Tr xong, Dương Ân gấp gáp tìm số liên lạc của Lý Hạo Nam. Khi chủ tịch Nam Thành vừa ấn nghe, liền ỉ ôi ngay lập tức.
Sau giây phút ợm ờ, Lý Hạo Nam hàng hai hàng ba, hứa hẹn chờ khuyên Hạo Nhiên thử.
Cuộc gọi kết thúc, Lý Hạo Nam tặc lưỡi, bóp trán. Hạo Nhiên đứng bên cạnh, mặt kh biến sắc, đoán chẳng lầm, hai cha con nhà họ lại bấu víu vào ba như cái phao cứu sinh. Dẫu vậy, vẫn sẽ cứng lòng với quyết định này.
- À, Hạo Nhiên, hôm nay là thọ của Diệp sư phụ đ, con nhớ hay chăng?
Lý Hạo Nam đột ngột cất tiếng hỏi làm Hạo Nhiên ngơ ngác cả đỗi. Hồi lâu, như chợt nhớ ra, l tay vỗ nhẹ trán . Bao nhiêu chuyện ập đến cùng lúc, còn đầu óc đâu mà nhớ chứ.
- Ba cũng đoán là con quên. Thôi, quà ba mua sẵn kia, con tr thủ lát lên biếu Diệp sư phụ, cho ba gởi lời thăm thầy luôn. – Ông nói và đá mắt về phía ba phần quà trên bàn tiếp khách.
- Vâng, con ghé bệnh viện luôn.
- Nhược Bân m ngày nay chẳng th mặt ba mẹ nó luôn nhỉ?
- Chốc nữa con bảo thả con dưới chân núi về gặp họ ạ. Chắc hàn huyên vòng lên vòng xuống cũng được vài tiếng đồng hồ.
Cúi đầu chào thêm lần cuối, Hạo Nhiên nh chóng túm ba xách quà lên tay, rảo bước khỏi phòng. Lý Hạo Nam thở dài theo tấm lưng gầy hao.
Đột nhiên, bất giác nhớ Tử Hương quá, thầm nhủ chiều nay tan ca sớm chút. Tội nghiệp thân cô, hồi trước còn Tử Hân lẩn quẩn, nói năm ều ba chuyện cho đỡ buồn, giờ thì thui thủi cả ngày.
Trong xe, Hạo Nhiên tay xách nách mang, Lưu Nhược Bân mau mắn vọt xuống, chạy lại, đỡ l m phần quà, cẩn thận đặt vào ghế phụ.
mở cửa chui vô, kêu đưa tới núi và tiện thể bảo vọt về nhà thăm ba mẹ, khi nào gọi hẵng rước chứ đừng nằm vật vờ chờ đợi.
Con đường mòn dẫn lên núi lâu ngày mới đón bước qua. Gió lùa hàng cây cao vi vút, hòa tấu bản nhạc tình du dương, réo rắt.
Hạo Nhiên mơ màng thả hồn giữa chốn non x, như thấp thoáng th dáng hình con gái vận bộ võ phục màu trắng tinh khôi vẫy tay phía trước gọi .
Chân cô gãy, đầu bị thương, chẳng biết mai này còn đủ sức cùng đối kháng hay chăng nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.